401 Binh mã lao tới, đứng đầu trong đó chính là Điền Hổ, Điền đại tướng quân. Khuôn mặt của đại tướng quân đỏ bừng một mảng, có thể là do quá gấp gáp lao tới.
402 Bá vương thương của Tử Văn khiến cho mọi nguời cảm thấy vô cùng kính sợ. Hơn một nửa người ở đây không dám ra tay. Chiến cuộc lúc này rõ ràng đã ngả về phía Triệu tướng quân.
403 Triệu Tử Văn vốn đã dự đoán được kết cục xấu nhát, nhưng trong lòng vẫn khó có thể hô hấp được. An Ninh mất đi, lão Hoàng đế băng hà, hiện giờ lại là Hạng Tử Hiên tự sát.
404 Mặt trời từ từ lặn về phía Tây, cảnh sắc đã chuyển sang buổi hoàng hôn. Triệu Tử Văn ngước đầu lên nhìn lên trên thì trông thấy những dãy núi trùng trùng điệp điệp, như không có giới hạn vậy.
405 - Hắc hắc. Nhìn Triệu Tử Văn và Thanh Yên , Sở Thăng cất tiếng nói:- Hôm nay các ngươi tự mình đến cửa để nạp mạng thì cũng đừng trách ta ngoan tâm thủ lạt.
406 - Tướng công, tướng công. Đôi mắt Dư Tử Lăng biêng biếc nhẹ nhàng gọi. Trong ngực nàng đang ôm một hài nhi mới sinh, trên đầu lông mày xuất hiện mẫu tính, xinh đẹp động lòng người.
407 - Chà, ta muốn uống canh hạt sen. Triệu Tử Văn liếm môi khô… nhìn Bảo nhi thẹn thùng nói. Thấy khuôn mặt đại ca hơi tái nhợt, nàng chắc rằng cuộc sống gần đây của đại ca đã phải chịu nhiều khổ cực cho nên khẽ gật đầu:- Đại ca, muội đi làm ngay cho huynh đây.
408 - Tử Văn, lúc hôn mê Hạ Bình vẫn gọi tên của chàng. Lương Mộ Phỉ khẽ nói. Triệu Tử Văn vuốt ve khuôn mặt tái nhợt của Hạ Bình, hắn hiểu nỗi khổ của tiểu nha đầu này.
409 Tô Uyển Nhu mím môi cười, nàng cũng không quên chính sự, hướng về phía Triệu Tử Văn nói:- Để thiếp xem thương thế của chàng một chút. - Ở đây dường như không tiện thì phải.
410 Trên con cầu gỗ đi tới thủy tạ trong phủ Bát hoàng tử, Triệu Tử Văn phóng mắt nhìn thấy một nam tử tuấn lãng phiêu dật đang thưởng thức cảnh mưa, trên tay đang cầm bút vẽ tranh.
411 Trong đại sảnh Triệu phủ, Tần Quán, Tô Thức, Lý Cách Phicùng với Hoài vương đều ngồi im trên ghế. Không biết lúc này bọn họ đang thảo luận điều gì, chắc là việc tuyển chọn ngôi vị hoàng đế.
412 Bây giờ Triệu Tử Văn mới nhớ sau khi Thập nhất hoàng tử đi rồi hắn đã đưa bảo thạch cho Bảo nhi làm thành vòng tay. Thấy dáng vẻ trầm tư của đại ca, tâm tình Lý Dịch An hơi khẩn trương lên, nàng nhẹ nhàng hỏi:- Đại ca, muội đem vòng tay này trả lại cho Bảo nhi đây.
413 - Chắc chắn là như thế. Triệu Tử Văn ôn nhu nói:- Ta còn muốn Bình nhi chuẩn bị làm một chuyện cho ta. - Chuẩn bị làm chuyện gìHạ Bình nín khóc mỉm cười nói, đầu lông mày nàng hiện lên một vẻ ngọt ngào, tựa như thiếu nữ hoài xuân, xinh đẹp động lòng người.
414 Hạ Bình chính là người mở mắt ra đầu tiên. Nàng nghe thấy thanh âm của Mộ Phỉ tỷ tỷ, lại nhìn ra bên ngoài thì thấy ánh mặt trời đang chiếu rọi thì khuôn mặt trở nên xấu hổ ửng đỏ, nàng khẽ lay Triệu Tử Văn, vô cùng thẹn thùng nói.
415 Ánh sáng lạnh trong đôi mắt Long Phi thu liễm, vô cùng thành khẩn nói:- Triệu tướng quân, hãy giúp ta đăng cơ. Ta nhất định sẽ đối xử tử tế với dân chúng, một lòng vì xã tắc Đại Kinh.
416 Dưới cửa thành, hai ngàn tướng sĩ Kỵ binh đoàn đều đứng với tư thế oai hùng hiên ngang, trước cuộc chiến lòng tràn đầy khí thế. Rốt cục cũng có thể đánh trận phân cao thấp với thiết kỵ Hung Nô được rồi.
417 Gió rít gào trên thành Lâm Giang tĩnh mịch. Bên ngoài lạnh lùng và đáng sợ của Lâm Giang Thành khiến mọi người không ai thấy được, chỉ có thể thấy trong một cánh rừng nhỏ âm trầm ở ngoài thành, thỉnh thoảng phát ra những tiếng "sa.
418 - Các ngươi là người ở đâu đến đây?Một tướng lĩnh đứng trước nhất cất giọng điệu bình thản hỏi. Không biết là địch hay là bạn, tướng lĩnh thủ thành cũng không dám đắc tội.
419 Dưới sự tấn công như lang như hổ của đạo quân Hung Nô công thành, hết lớp này đến lớp khác người Hung Nô nâng các thanh cọc gỗ thật lớn, hung hăng đập vào cửa thành, tiếng sau kinh người hơn tiếng trước.
420 Tướng sĩ Đại Kinh trên thành lúc này bắn tên tán loạn. Thác Bạt Khuê cười lớn nói:- Công lao đánh hạ Lâm Giang thành mấy ngày nay cuối cùng cũng không uổng phí.