1401 Lúc này Từ Sửa đã hoàn toàn bừng tỉnh:- Đại nhân, thì ra ngài đã chuẩn bị nương nhờ Chu Lăng Nhạc?- Nương nhờ?La Định Tây nắm chặt hai bàn tay, gân xanh nổi lên nhưng lại từ từ buông ra, khẽ thở dài:- Từ Sửa, ngươi nói không sai.
1402 Quân Thiên Sơn dừng tiến công thành Hạ Châu, xây dựng doanh trại tạm thời ngoài thành, bao vây thành Hạ Châu ở giữa, quân coi giữ thành Hạ Châu khổ chiến mấy ngày cuối cùng cũng thở phào một hơi.
1403 Cách thành Bắc Hạ Châu không đến mười dặm, doanh tướng quân Tây Bắc liên miên, cảnh ban đêm tĩnh mịch. Mặc dù lúc này hai vạn quân tạm thời xây dựng cơ sở, nhưng cả doanh trại lại hết sức yên tĩnh, cho thấy kỷ luật nghiêm minh của quân Tây Bắc.
1404 Hai tay Tần Lôi chỉ vào tháp gỗ, đúng là bộ mặt chân thật đáng tin, ngay cả khí cũng không thở gấp. Binh tướng đang bỏ chạy tứ phía thấy tình trạng này đều dừng bước, trợn mắt há mồm.
1405 Cam Hầu thản nhiên nói:- Đã đến nước này cũng nên nói rõ một chút, việc buôn bán còn phải mặc cả, huống chi là đại sự cỡ này!Bùi Tích xoay người lại, cười:- Nói vậy, Cam Tướng quân đồng ý cân nhắc đến đề nghị của ta?- Tướng quân, cái này.
1406 Chu Lăng Nhạc đã cùng Cam Hầu định ra kế sách. Y chuẩn bị đợi quân trấn thủ Hạ Châu lui tới Mã trường Thanh Nguyên sẽ đồng loạt xông lên, tiêu diệt toàn bộ.
1407 Nắng xuân tươi sáng tỏa ra ánh nắng ấm áp phủ hào quang sáng lạng sắp Thương Sơn. Tín Châu phía Tây Bắc Bắc Sơn Đạo, Tam Sơn đều được tắm đẫm nắng xuân.
1408 Cuối cùng Chu Lăng Nhạc cũng bỏ cuốn sách trong tay xuống, vẻ mặt bình tĩnh, nhìn lướt qua các thuộc hạ trước mặt. Bọn họ đều là tướng lĩnh thân cận của y, cười nhạt một tiếng, hỏi:- Các ngươi cũng muốn vào thành?Hầu Kim Cương nói:- Chu đô đốc, quân Tây bắc đều vào thành rồi, tại sao chúng ta không vào, chúng ta đánh Hạ Châu, tổn thất hơn ngàn nhân mã, bây giờ nắm được thành trì, chẳng lẽ vẫn ở bên ngoài làm khách?- Cam Hầu vào thành vì một lý do đơn giản là hiện tòa thành này đã thuộc về y.
1409 Chúng tướng Hầu Kim Cương đang đợi cũng lập tức đi theo sau lưng Chu Lăng Nhạc, thấy ánh mắt y dừng lại trên vùng trại ngựa Thanh Nguyên trên bản đồ. Nhìn vào đó, y không nói gì, mọi người cũng không dám mở miệng.
1410 Trời thênh thang, đất mênh mông, gió thổi làm những ngọn cỏ vàng úa đổ rạp ngả nghiêng. Trên khu tập rượt ngựa cao nguyên xanh tươi hàng chục mét vuông, phóng tầm mắt ra xa là một màn xanh mơn mởn.
1411 Giữa trưa, ánh mặt trời trên cao, cuối cùng La Định Tây cũng truyền quân lệnh xuống, cho toàn quân bắt đầu xuất phát. Đoàn đầu tiên tiến vào bên trong khe Ưng Sào chính là tướng Từ Tu, tâm phúc của La Định Tây.
1412 Về đêm sao thưa dần, thành Sóc Tuyền Tây Bắc giống như một con thú hoang khổng lồ, phủ phục phía trên mặt đất bao la. Cả tòa thành chìm trong yên tĩnh, lặng yên không một tiếng động.
1413 La Định Tây thúc ngựa lên trước, thể hiện phong thái đệ nhất tướng lĩnh Bắc Sơn, binh sĩ kia cố né tránh, nhưng vẫn bị chém trúng vai, kêu thảm một tiếng, ngã lăn qua một bên.
1414 Căn bản, La Định Tây cũng không có thời gian nhìn thi thể Ngô Khoan đã rơi xuống ngựa lâu. Có tiếng kêu thảm từ phía sau truyền tới. Y vừa sợ vừa giận quay đầu nhìn lại, liền thấy vô số kỵ binh sau lưng, giữa cảnh tên bay như mưa, đã rối loạn trận tuyến.
1415 Trong thành chiến trận diễn ra kịch liệt. Kỵ binh Bắc Sơn người trước ngã, người sau tiến lên. Họ xông vào dãy nhà hai bên, tuy bị ngăn trở, nhưng cũng có không ít người xông vào nhà được.
1416 Công Tôn Sở vuốt râu cười nói:- La Định Tây, ngươi ở Tây Bắc cũng là một nhân vật có tiếng tăm, mọi người đều nói ngươi dũng mãnh nhanh nhẹn, dám nghĩ dám làm.
1417 Đầu thành bỗng xuất hiện một người mặc cẩm bào ngân quang. Kỵ binh Bắc Sơn đều khẽ giật mình. Mấy kỵ binh ở nghe người nọ tự xưng là “bổn vương” lại càng thấy chấn động.
1418 Đối diện với ánh mắt tràn ngập lửa giận và chất vấn của lão binh, trong tâm Tống An Lộ lại cả kinh. Không hiểu sao, vốn lão binh này là bộ hạ của lão, nhưng khi đối mặt lão lại cảm thấy hơi sợ hãi, đương nhiên lão sẽ không để lộ ra ngoài, chỉ lạnh lùng hỏi:- Không tuân quân lệnh.
1419 La Định Tây cười lớn nói:- Hóa ra ngươi cũng chỉ là một con sâu đáng thương, một con sâu đáng thương bị nữ nhân đùa bỡn trong lòng bàn tay. . . Ta hỏi ngươi, vì sao ả phải tới tìm ngươi, lẽ nào ả đã sớm biết kế hoạch tập kích Sóc tuyền?- Kỳ thực ngươi còn phạm một sai lầm trí mạng nữa, đó chính là lưu lại phủ Tổng đốc.
1420 Tề Vương hạ lệnh cho kỵ binh Bắc Sơn đến phía Tây tiếp viện, Sở Hoan đương nhiên không thể nào trông cậy vào binh mã có thể đến gì đó. Mặt trời vừa ló dạng, hào quang vạn trượng.