1361 Sở Hoan đang suy nghĩ thì Dạ Xoa lớn tiếng thúc giục:- Kiền Thát Bà, người ở đâu, còn không mau nói cho ta biết!Ngọc Hồng Trang cười nhạt:- Ngươi phải biết, không nói đến ngay cả tung tích của nàng ấy chúng ta còn không biết, cho dù thật sự tìm được nàng ấy, ngươi cảm thấy là chúng ta sẽ nói cho ngươi sao?- Vậy là ngươi muốn chết?Dạ Xoa hung hăng nói:- Ta có thể giết hết các ngươi ngay bây giờ! Ngươi không cần phải giấu diếm, nhất định nàng ấy đang ở Sóc Tuyền, ta có phải đào 3 thước đất cũng phải tìm được nàng!Ngọc Hồng Trang cười lạnh:- Vậy ngươi hãy cầu ình có được cái phúc đó đi!Hai tròng mắt Dạ Xoa đảo qua đảo lại trên người Ngọc Hồng Trang, âm trầm nói:- Muốn chết? Đâu có dễ như vậy! Ngươi phải biết Dạ Xoa ta háo sắc đã có tiếng rồi!- Sao?Ngọc Hồng Trang vẫn tỏ vẻ ãnh đạm nhưng không kìm được, phải lùi về sau một bước:- Ngươi dám làm trái luật lệ, dám không tôn trọng ta?- Trời biết, đất biết, ngươi biết, ta biết, làm trái luật lệ thì đã làm sao?Dạ Xoa cười lớn nói:- Dạ Xoa ta quanh năm ăn chay, nhưng có điều, cái đẹp ai mà không thích.
1362 Dạ xoa vương có sức mạnh kinh người, nhưng bị một chưởng của Sở Hoan làm bị thương, nếu đổi là kẻ khác, chớ nói tháo chạy, chỉ e đã mất mạng ngay tại trận.
1363 Hắn như đang suy nghĩ điều gì, đám binh lính bên cạnh cũng không dám lên tiếng. Sau một hồi, hắn mới cất ngọc bài vào ngực, đứng dậy, dặn dò:- Đây là gian tế thâm nhập vào thành, muốn thích sát bản đô đốc.
1364 Ngọc Hồng Trang thấy biểu hiện nghiêm trọng lúc nãy của Sở Hoan đã dịu đi, tia tức giận trong mắt cũng tiêu tan đi, nàng khẽ nói:- Ngài cứ để đó, ngài.
1365 Cảnh đẹp trước mắt, Sở Hoan suýt nữa thì bị chảy máu mũi. Nhưng dù trong cảnh đẹp tuyệt mỹ này, hắn cũng không quên nhìn xem trên ngực của Ngọc Hồng Trang có hình xăm chữ "vạn" hay không.
1366 Kiến thức Phật học của hắn rất ít, dường như kiếp trước hắn cũng nghe qua về thuyết Bát Bộ Chúng, nhưng cũng chỉ có vậy, còn Bát Bộ Chúng có gì thần kỳ hắn lại không biết chút gì.
1367 Tiếu Hoán Chương an tọa, đưa tay ý bảo mọi người cũng ngồi xuống, quay sang La Định Tây hỏi:- La Thống chế, tình hình bên phía Tây Quan thế nào?La Định Tây đứng dậy chắp tay thưa:- Tiếu Đốc, mấy ngày gần đây, quân Tây Quan quả thực không tiến về hướng ta, nhưng mấy hôm trước cũng vận chuyển rất nhiều vật tư từ Sóc Tuyền, không biết là gì.
1368 Căn nhà mà Tiếu Hằng nói không cách xa nha môn huyện Đan Dương lắm. Những thứ mà Tiếu Hoán Chương mang đến cũng không nhiều. Nhà đã được quét dọn sạch sẽ.
1369 Tiếu phu nhân như suy nghĩ gì đó, nhíu mày lại, trầm mặc một hồi, cuối cùng nói:- Hằng nhi, huynh đệ Tĩnh Sanh đều đã chết, lão già đó không còn ai kế vị, những quan viên thủ hạ của lão ta không có nghị luận gì?- Nghị luận?Tiếu Hằng cười đau khổ:- Cháu cũng đã nghe bọn họ nói, sau khi huynh đệ họ chết, người thừa kế của Tiếu Hoán Chương chỉ có thể là cháu.
1370 Trong phòng yên tĩnh như chết, Tiếu Hằng thở dồn dập, toàn thân như nhũn ra, co quắp ngồi dưới đất, trong đầu trống rỗng. Y tưởng rằng đợi y trong phòng là ngọc thể hương diễm, không ngờ lại là một thi thể lạnh ngắt.
1371 Tiếu Hằng ngã bịch xuống, lau lau cổ, sau một hồi ho khan kịch liệt và thở hổn hển, y thấy La Định Tây chạy lại bên cạnh Tiếu Hoán Chương, hình như đang quan sát gì đó.
1372 Tiếu Hằng cảm thấy lòng thật lạnh lẽo. Từ trước tới na đều cho rằng thúc mẫu là một người đoan trang dịu dàng. Y không ngờ được rằng tâm địa của ả lại độc địa như vậy.
1373 Tiếu Hằng há miệng nhưng không biết nói gì. Tất cả chuyện này đều nằm trong kế hoạch của người đàn bà này. Y đột nhiên nhớ ra điều gì đó, nói không thành tiếng:- Tiếu Tĩnh Sanh.
1374 Tiếu phu nhân còn đang ù ù cạc cạc không hiểu gì thì một bàn tay đặt lên trên đôi vai thơm của ả. Tiếu phu nhân sực tỉnh, khẽ quay đầu nhìn sang, chỉ thấy La Định Tây lúc này đã đứng ở ngay bên cạnh.
1375 Mặc dù Sở Hoan không hề hay biết gì đến cái chết của Tiếu Hoán Trương nhưng mà lòng người ở Bắc Sơn thì hoang mang. Điều này Sở Hoan hiểu rõ hơn ai hết.
1376 Một thời gian ngắn sau đó, sứ giả của Bắc Sơn và Sóc Tuyền tấp nập qua lại giữa hai nơi, nếu không phải vừa xảy ra một hồi chiến sự, hẳn sẽ có người cho rằng hai đạo thân thiết, hòa thuận như huynh đệ.
1377 Trong trận chiến Giáp Châu Tây Bắc, Bắc Sơn và Tây Quan trước chiến sau hòa, việc này truyền hiển nhiên đến Hà Tây trước tiên. Tổng đốc Hà Tây Phùng Nguyên Phá mặc dù khá rõ việc này, nhưng lại không rảnh chú ý đến.
1378 Trong Cư Tiên Điện, Hoàng hậu đã hơn một tháng chưa được gặp Hoàng đế. Hơn nữa, Hoàng đế hạ chỉ, bất luận là Hoàng hậu hay là Tuyết Hoa nương nương, đều phải ở trong Cư Tiên Điện, không được tùy ý đi lại.
1379 Hoàng đế về trong điện Cư Tiên, trong lòng đầy căm phẫn. Y với vai trò là con rối của Phùng Nguyên Phá, ngày đêm đều ở trong cung điện. Phùng Nguyên Phá nói với bên ngoài là Hoàng đế trong điện tu luyện.
1380 Từ Tiên Cung đi ra, sắc mặt Phùng Nguyên Phá vẫn không tốt, y không nghĩ rằng tên Hoàng đế giả lại dám kháng lại mệnh lệnh y, tự tiện đi Đông cung Cư Tiên.