1321 Chương 1371 : Thiên Sơn Tuyết Liên. Trong lòng Sở Hoan hiếu kỳ cầm lấy bức thư mở ra xem, trên giấy viết thư lại không có mấy chữ gọn gàng mà linh hoạt: - Cung chúc đại hỷ, thể hiện chút tâm ý.
1322 Chương 1372 : Tam tộc tranh phong. (1) Khi Bùi Tích đến, còn tưởng rằng Sở Hoan có việc quan trọng cần thương lượng, tới trong sảnh, Sở Hoan đã mỉm cười mời Bùi Tích ngồi, Bùi Tích hỏi: - Nhị đệ, ngày mai là đại hôn, còn chuyện gì chưa nghĩ ra nữa? Một lúc nữa mấy cô nương nhập môn, tất cả mọi việc đều phải cân nhắc kỹ một chút, ba vị cô nương hôm nay đều là nghĩa nữ của mấy gia tộc lớn, đây đều là người có mặt mũi, chúng ta lơ là sơ suất không sao cả, nhưng chớ khiến người khác vì sơ sẩy của chúng ta mà rút lễ.
1323 Chương 1372 : Tam tộc tranh phong. (2) Lão thái gia vẫn giả câm vờ điếc, cuối cùng vẫn là Tiền Bá Di liên tục khuyên bảo, lại khuyên Hồng Thắng Đào vô số lời hữu ích, lúc này mới khiến lão thái gia nhả ra.
1324 Chương 1373 : Nước đổ lá khoai. Tô lão thái gia đức cao vọng trọng, không ai dám làm lão gia tức giận không vui. Vậy nên, cho dù vẫn còn một khoảng thời gian dài nữa nhưng bằng hữu, người thân của Tô gia đã đều tề tựu đông đủ trong Tô phủ.
1325 Chương 1374 : Tứ Kiệu. Đội đưa dâu của Hồng gia cuối cùng cũng đã đến đường lớn của Phủ Tổng Đốc, dù sao cũng là lúc không bình thường, con đường này tuy là ngày đại hôn nhưng vẫn được phòng bị một cách nghiêm ngặt, hai bên đều có binh sĩ nghiêm trang tiếp đón.
1326 Chương 1375 : Tân nương tử thứ tư. Ba người Lâm Lang bị phủ khăn hồng, chỉ nghe thấy tứ phía rất ồn ào, nhưng cũng không biết có chuyện gì, ngoài tân nương Phó gia còn có ba người trước đó mà Sở Hoan muốn cưới, cũng không rõ là bên cạnh có mấy người.
1327 Chương 1376 : Gia pháp. Mỵ Nương không hề giác ngộ, bỏ khăn đỏ xuống. Sở Hoan đành cười gượng, nghe thấy nàng nói đầy tội nghiệp: - Ai biết trước rồi hả? Ta tính đi tính lại, tiệc rượu còn chưa tàn.
1328 Chương 1377 : Mất tích. Tiệc rượu tan cũng không quá muộn, Sở Hoan uống một bát canh giải rượu. Đợi đến lúc khách về hết, Tổng Đốc phủ náo nhiệt huyên náo cũng cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.
1329 Chương 1378 : Mạnh vì gạo, bạo vì tiền. Minh Hà Am cách phủ Tổng đốc một đoạn, Kỳ Hồng cũng không về ngay được, tuy đầy một bụng lo lắng nhưng dù sao cũng là đêm tân hôn của mình, cuối cùng Sở Hoan cũng về tới tiểu viện của Mị Nương.
1330 Chương 1379 : Trong thiên hạ, không còn Quỷ Đao. Bàn tay trắng như ngọc của Lưu Ly khoác lên mu bàn tay Thái tử, dịu dàng nói: - Điện hạ, chớ nói sang năm, sau này vào đêm ba mươi tết hàng năm Lưu Ly sẽ đều khiêu vũ cho điện hạ cho đến khi điện hạ chán ghét.
1331 Chương 1380 : Chó mất chủ. Lưu Ly nhíu mày, quay đầu lại muốn nói gì đó với Thái tử. Thái tử dường như có lẽ đã hiểu được ý của Lưu Ly muốn nói giúp cho Điền Hậu, liền lắc đầu: - Lưu Ly! Không phải bổn cung không muốn để y lại, mà là hộ vệ trong phủ Thái tử không phục y.
1332 Chương 1381 : Kim qua thiết mã, Sở hướng phi mỹ. Người điên trong chuồng ngựa thì ra là Hán Vương Doanh Bình. Hán Vương tuấn mỹ khác thường như nữ nhân trước kia chẳng còn phong thái đó nữa, thậm chí ngay cả tên ăn mày cũng không bằng, xương gò má nhô cao trên khuôn mặt gầy guộc.
1333 Chương 1382 : Địa Ngục. Đèn lắc lư trong gió, hình bóng Kim tướng quân trên mặt đất, theo ngọn đèn dầu lắc lư, cái bóng kia tựa hồ đang nhảy nhót kỹ thuật yêu dị.
1334 Chương 1383 : Lôi Trạch Quy Muội. (1) Điều Hậu không hề do dự, đối với y mà nói, chuyện cho tới bây giờ, cũng không còn thời gian mà do dự, hỏi: - Muốn trở thành Đệ tử Lão Quân, ta phải làm thế nào? - Giang Hoài có núi Lão Quân, đó là đạo tràng của Lão Quân hàng thế, theo quy định, phải theo nghi thức tiếp nhận nhập môn ở Lão Quân đạo tràng.
1335 Chương 1383 : Lôi Trạch Quy Muội. (2) Cho tới nay, mậu dịch của Trung Nguyên, chủ yếu là phía Tây và phía Nam, phía Tây chủ yếu là các nước Tây Vực, lấy Tây Bắc làm điểm trung chuyển.
1336 Chương 1384 : Con tin. Quân phỉ Thanh Thiên như đàn kiến, từ ba mặt đánh thẳng vào Chương Châu Thành, núi hô biển động. Hầu hết là truyền lệnh từ trên xuống, quân phỉ như con thiêu thân đằng trước hi sinh đằng sau tiến lên, không ngừng đánh đến.
1337 Chương 1385 : Mãnh hổ rời núi. Hai ngày sau đó, thành Chương Châu trong tình thế lung lay sắp đổ. Thương vong ngày càng trầm trọng mà không có dấu hiệu dừng lại.
1338 Chương 1386 : Liêu Đông tam kỵ. Thanh Sư Hầu không hổ danh là chiến tướng hạ thủ số một của Thanh Thiên Vương. Mặc dù dưới sự công kích của Liêu Đông Thiết kỵ, tặc doanh một mảng hỗn loạn, gã vẫn lệnh cho thuộc hạ bên cạnh thổi kèn lên.
1339 Chương 1387 : Điện soái lùn. Quân coi giữ trên đầu thành nhìn thấy quân áo giáp vàng Hổ kỵ bước tới một cách nhàn nhã dưới ánh mặt trời buổi sáng sớm liền thở phào nhẹ nhõm.
1340 Chương 1388 : Cường quyền. Xích Luyện Điện cầm roi ngựa trong tay, thân hình của gã tuy thấp bé nhưng có áo giáp bạc trên người, người phát ra khí tức lạnh lùng, khiến gã giống như hổ nằm giữa bầy cừu.