1281 Chương 1331 : Tây ngăn Nam chiến. Bên trong sảnh bên cạnh của phủ quan tổng đốc Tây Quan Đạo đã châm đèn, Sở Hoan ngồi cạnh bàn, tiếp đến là Hứa Thiệu cùng Kỳ Hồng và mấy tên võ tướng.
1282 Chương 1332 : Người ở đây, lòng ở chân trời xa xăm. - Mạt tướng khi từ bên kia về đây, Vô Song thống lĩnh đã mang theo binh mã đến núi Hồ Lô, Bùi tiên sinh đã tổ chức người bố phòng bên ngoài thành Hạ Châu.
1283 Chương 1333 : Bóng người trong đêm. Đêm khuya yên tĩnh, thế cục ở Tây Bắc khá khẩn trương, người biết trong phủ tổng đốc không nhiều, đoàn người hộ tống Sở Hoan đến Tây Bắc cũng dần thích ứng với thời tiết ác liệt ở đây.
1284 Chương 1334 : Dục đắc nhất nhân tâm. Sở Hoan để Mị Nương ngồi xuống ghế rồi đi tìm viên đá đánh lửa, thắp sáng ngọn đèn dầu. Ánh lửa sáng lên, Sở Hoan lườm Mị Nương một cái, chỉ thấy trên khuôn mặt xinh đẹp một vẻ tức giận, tất nhiên là vô cùng tức giận rồi.
1285 Chương 1335 : Hoa đương độ đẹp phải bẻ ngay. Sở Hoan vỗ vào mông Mị Nương, thực ra cũng không dùng lực mạnh nhưng khi tay tiếp xúc, tuy cách một lớp y phục cũng có thể cảm nhận được sự đầy đặn trên lòng bàn tay.
1286 Chương 1336 : Không hoa gãy cành. Hắn thấy nàng khẩn thiết cầu xin, khẽ cười, hạ giọng nói: - Ngươi muốn ta giúp thế nào? - Thế nào. . . Thế nào cũng được.
1287 Chương 1337 : Ma xui quỷ khiến. Công việc xong xuôi, Sở Hoan ôm chặt lấy thân thể thơm ngát mềm mại của Mị Nương, kéo chăn che lại thân thể hai người rồi mới quan sát dáng vẻ Mị Nương trong lòng mình.
1288 Chương 1338 : Xá lợi chi Phật Tông Thiên Long. Sờ sờ lên mặt mình, Sở Hoan hỏi: - Ta rất xấu sao? Ta vẫn cho rằng mình ngọc thụ lâm phong anh tuấn tiêu sái, nếu không, đại mỹ nhân Kiều Tích Tích nàng cũng sẽ không thèm để mắt đến ta.
1289 Chương 1339 : Nữ khách. Nghe Mị Nương nói, mặc dù tin viên đá được gọi là Long Xá Lợi, nhưng cái gọi là lời tiên tri Long Xá Lợi hiện thân, Thiên long trọng sinh thì hắn bán tín bán nghi.
1290 Chương 1340 : Việc cưới xin. Sở Hoan há to miệng, trên mặt hiện ra vẻ kinh ngạc, nhưng rất nhanh lại liền cười nói: - Ngọc Kiều cô nương muốn thành thân? Đây chính là đại hảo sự, bản đốc ở đây trước chúc mừng cô, ha ha ha.
1291 Chương 1341 : Thiên sứ và ma quỷ. Cam Ngọc Kiều nhìn Sở Hoan chăm chú: - Ngươi biết Chu Lăng Khải? - Chu Lăng Khải? Sở Hoan khẽ giật mình, cái tên này rõ ràng rất lạ lẫm nhưng hắn trong nháy mắt như biết cái gì lông mày nhíu lại.
1292 Chương 1342 : Miếu thổ địa. Gió lạnh gào rít, tuyết lớn đầy trời, khắp nơi đều được bao trùm bởi một tầng tuyết trắng mênh mông. Hoàng đế Đế quốc sùng tín Đạo Tông, trong nước đạo quan trải rộng nhưng đối với người dân chúng mà nói, điều họ mong đợi nhất chính là mưa thuận gió hòa.
1293 Chương 1343 : Nội gián. Cừu Như Huyết cầm lưỡi kiếm Hàn nguyệt, phân biệt được phương hướng của từng ngọn cây trong rừng, dẫm trên nền tuyết đi theo hướng bên kia.
1294 Chương 1344 : Sói trong miếu, hổ trong rừng. Tề Vương sắc mặt tái nhợt, âm thanh cũng phát run: - Mã. . . Mã Trọng Hành, ngươi thật sự là người của Thái tử.
1295 Chương 1345 : Quỷ đao ảo ảnh. - Mã Trọng Hành. . . ! Cừu Như Huyết thở dài một tiếng: - Hóa ra Mã Trọng Hành là nội gián, nói như vậy các ngươi bám đuôi đến tận đây đều là do Mã Trọng Hành lưu lại dấu vết cho các ngươi? Kẻ đó thản nhiên nói: - Nếu không có ký hiệu của y, các ngươi cũng không ra khỏi được Tây Cốc quan, ngươi có tin không? - Tề Vương dụng nhân bất hiền.
1296 Chương 1346 : Phi điểu. Trong mắt Tề Vương ngoại trừ sợ hãi, nhiều hơn là oán hận tận sâu trong xương tủy. Việc đã đến nước này, Tề Vương biết rõ là khó mà tránh khỏi.
1297 Chương 1347 : Đứt tay. Một bóng người từ trên cao nhảy xuống, hoàn toàn nằm ngoài dự tính của Mã Trọng Hành. Ngôi miếu thổ địa này nóc không hề cao, đối phường từ trên nhảy xuống Mã Trọng Hành nhất định sẽ không có thời gian để né tránh, đã biết rõ võ công của đối phương, đã hiện thân đương nhiên sẽ ra tay, y cũng có thể coi là dày dặn kinh nghiệm, biết rõ lúc này nếu tấn công tấn công Tề Vương, thì phía trước sẽ không phòng ngự được phía trên, không nghi ngờ gì chính là tự tìm đường chết, bèn vung cánh tay lên, múa trường đao xoát xoát xoát, giăng một tấm lưới đao trên đầu mình.
1298 Chương 1348 : Tay vùi trong đất. Tuyết rơi dày đặc, bay trên mặt đất, nghe thấy tiếng bước chân đến, Điền Hậu mới lấy lại tinh thần, nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy Cừu Như Huyết bước đi loạng choạng, từ từ bước đến.
1299 Chương 1349 : Thiên hạ điêu dân. Tề Vương dẫn đầu đi ra cánh rừng nhìn xung quanh nhíu mày: - Đạo trưởng đi đâu rồi? Lô Hạo Sinh cũng lộ ra vẻ hiếu kỳ nhìn xung quanh, Cừu Như Huyết nghi ngờ hỏi: - Vương gia nói là đạo sĩ gì? - Cừu đại hiệp, Mã Trọng Hành là người của Thái tử, là nội gián.
1300 Chương 1350 : Long cốt. Trước điện Thiên Đạo, đã xây dựng một tòa ngọc đài. Sự tạo hình của ngọc đài này hết sức khác biệt, dựa theo tạo hình bát quái kiến tạo, trên ngọc đài một loạt Huyền Chân Đạo Tông mặc áo bào xám dẫn theo một đám đạo sĩ đứng đợi hoàng đế.