1341 Chương 1389 : Nửa vui nửa buồn. Mưa dầm liên miên, đất trời mờ mịt. Từ hôm mùng ba tết, vùng đất Tây Bắc bắt đầu mưa lên miên, tiết trời mưa dầm như vậy cũng khiến cho con người ta cảm thấy khó chịu.
1342 Chương 1390 : Mã Nguy. Cuối cùng, phong thư đến từ Kim Châu, do Thủ thương phương của Kim Châu phái người đi ngày đêm mang tới cũng đã đến tay Sở Hoan.
1343 Thành Hạ Châu nằm ở phía tây, cách đây không đến hai mươi dặm. Dưới bầu trời, một đoàn xe quân đội đang chậm rãi đi về phía nam, không dưới trăm người.
1344 Cam Ngọc Kiều thần sắc ảm đạm, ẩn giấu trong mắt điều gì đó phức tạp dị thường. Do dự một lúc, cuối cùng Cam Ngọc Kiều giơ tay lên nói:- Xin mời ngồi.
1345 Nhạn Môn Quan chỉ còn trên danh nghĩa, đã bị người Tây Lương tàn phá đến không thể chấp nhận nổi, muốn trùng kiến trong thời gian ngắn chỉ là si tâm vọng tưởng.
1346 Nhóm người của Đỗ Phụ Công cuối cùng vẫn tiến vào Nhạn Môn Quan. Để tránh phát sinh sự cố, sau khi tiến vào, Đỗ Phụ Công hạ lệnh nhóm người tăng tốc tiến lên.
1347 Tướng lĩnh Bắc Sơn nghe vậy càng phấn khởi, có người nói:- Tiếu đô đốc bày mưu tính kế, có Thống lĩnh đại nhân chỉ huy, trận này chúng ta nhất định thành công.
1348 Tâm trạng Bồ Tồn Thụy không tốt, quân Bắc Sơn nhân đêm tối truy kích, lần nào gã cũng bị ở lại, dẫn theo 4 ngàn quân chuẩn bị chiếm thành Thanh Đường.
1349 Tống Hữu Đức dẫn đầu năm nghìn kỵ binh, sĩ khí như cầu vồng, lao nhanh như sấm, chỉ trong nháy mắt đã nhìn thấy thân ảnh nhốn nháo phía trước. Một đám thân ảnh dày đặc trong đêm tối đang nhanh chóng lui về hướng bắc.
1350 Hiên Viên Thắng Tài thúc ngựa về phía trước, tay cầm chiến đao, đợi đến khi kỵ binh rơi vào bẫy, chết hết, gã mới vung đao. Xạ thủ nhanh chóng lùi lại, bộ binh bày trận phía sau cầm thương xông lên.
1351 Tại thành Đan Dương Bắc Sơn, trời càng lúc càng sáng, hai ngàn binh mã thủ tại thành Đan Dương, phòng thủ tại thành lần này là Viên Liêu thủ hạ của La Định Tây.
1352 Tại thành Đan Dương, Tiếu Hoán Chương đã cảm thấy đại sự không ổn, tay chân La Định Tây đã lạnh buốt. Khi ý thức được cái gọi là quân chủ lực Tây Quan trước mắt mình rất có thể chỉ là mồi nhử, lão thấy từ hai bên cánh trái phải của quân Bắc Sơn xuất hiện hai đội binh mã lớn.
1353 La Định Tây xấu hổ chắp tay:- Đại công tử, ty chức vô năng, chúng ta đã trúng kế của Sở Hoan. Khóe mắt Tiếu Tĩnh Sanh nhảy lên, y nghiến răng nghiến lợi đầy oán hận:- Sở Hoan, cái tên vô liêm sỉ, hắn.
1354 Đoàn thiết mã ầm ầm lao đến giống như một quả đấm trời giáng hướng thẳng về phía quân Tây Quan. Mấy ngàn quân Tây Quan nhanh chóng tiến về phía Nam, ngựa phi với tốc độ rất nhanh.
1355 Tiếu Tĩnh Sanh trúng tên rơi xuống ngựa. Mũi tên xuyên qua cổ y. Quân Bắc Sơn trông thấy kinh ngạc, không ai biết mũi tên Thiên Ngoại Phi Tiên này ở đâu đến.
1356 Giáp Châu đại thắng! Tin tức nhanh chóng được truyền đến Sóc Tuyền. Từ trên xuống dưới, mọi người ở Sóc Tuyền vô cùng phấn khởi, Sở Hoan cũng thở phào nhẹ nhõm.
1357 Sở Hoan không xuống ngựa, mỉm cười nói:- Hóa ra là bà chủ Ngọc. Đã lâu không gặp. Không biết dạo này bà chủ Ngọc làm ăn phát đạt không?Người phụ nữ mỹ miều đứng trước Tây Phong quán, bộ ngực đẫy đà chính là Ngọc Hồng Trang, dáng vẻ kín đáo, chẳng qua là phần ngực có phần đồ sộ.
1358 Đôi mắt Ngọc Hồng Trang chuyển động, khẽ nói:- Ta biết rõ Sở đại nhân đang nói đùa, ta tàn hoa bại liễu, Sở đại nhân Đại tướng nơi biên cương, sao có thể hợp với ta được.
1359 Sở Hoan trốn dưới ngăn tủ, hắn đã từng tu luyện Long Tượng kinh, nên muốn người khác không nghe thấy động tĩnh của mình cũng không khó. Quán cơm này của Ngọc Hồng Trang là được người khác sang tay lại.
1360 Sở Hoan cảm thấy toàn thây rất thoải mái, cơ thể như đang bay bổng. Mặc dù hắn đang trốn dưới tủ hàng tối om, nhưng hiện giờ, tủ hàng như biến thành Kim Ngọc Bảo điện, trước mắt đang dần mờ đi.