1441 Lúc xế trưa, thời tiết thay đổi bất ngờ. Buổi sáng còn là ánh nắng tươi sáng, đến buổi trưa, đám mây trên trời liền bắt đầu u ám dần, tới giờ cơm thì có một trận mưa lớn lập tức từ trên trời giáng xuống.
1442 Khi Chu Lăng Nhạc tỉnh lại chỉ thấy xung quanh yên lặng, bên cạnh có đống lửa, mấy người đang ngồi xung quanh đống lửa xì xào bàn tán. Y chống tay dậy liền nghe thấy:- Chu đốc tỉnh rồi.
1443 Diêu Văn Nguyên cười lạnh: - Tổng đốc đại nhân của ta, ngài còn đang mơ giấc mộng đẹp sẽ xoay chuyển trời đất a? Một trận chiến ở mã tràng, quân Thiên Sơn đã thua hoàn toàn, ngài cho rằng chỉ là thua ở mã tràng thôi sao? Ngài cũng biết, thành Minh Sa đã bị quân Tây Bắc chiếm từ lâu.
1444 Chu Lăng Nhạc nhìn thấy người nọ, trong mắt lập tức hiện ra vẻ oán độc. Y cười lạnh. Dưới ánh trăng, chỉ thấy người bị đại hán xô đẩy ra ngoài lại là một nữ tử, tuy quần áo lộn xộn, đầu tóc rối bù, nhưng vẫn không thể che khuất những đường cong và nét khỏe mạnh trên thân thể nàng.
1445 Trong lúc nhất thời, Chu Lăng Nhạc không nhớ ra được nên ngạc nhiên hỏi: - Lão già điên. . . ? Đang nói y chợt im lặng, cau mày, giống như nhớ ra điều gì đó: - Ngươi nói lão già điên trở về từ biên giới phía tây kia? - Ty chức còn nhớ rõ, đó là chuyện của sáu năm về trước.
1446 Trong lòng Chu Lăng Nhạc do dự, Cổ Đình Thọ thấy Chu Lăng Nhạc khó quyết định, đành nói: - Chu đốc, việc này không nên chậm trễ, đi đường nào, kính xin Chu đốc sớm đưa ra quyết định.
1447 Cổ Đình Thọ lúc này có hối hận cũng đã muộn. Nếu xét về thực lực, năm tên hảo thủ Sừ Gian Đường dưới tay gã thừa sức chiếm thượng phong trước mười mấy tên binh sĩ Thiên Sơn kia.
1448 Thành Hạ Châu. Trong đại sảnh nha môn tri châu Hạ Châu, quân tướng tề tựu. Sau một ngày nghỉ ngơi và chỉnh đốn ở Mã tràng, quân Tây Quan lập tức tiến về hướng tây, lúc đến thành Hạ Châu, tướng sĩ quân Tây Bắc đóng trong thành được lệnh của Cam Hầu, rút lui khỏi thành, giao thành Hạ Châu cho quân Tây Quan, mà quân chủ lực của quân Tây Quan vẫn đóng ở ngoài thành, chỉ phái một ngàn năm trăm lính vào giữ thành.
1449 Hàn Anh vừa mới được phong làm Tả tướng quân nên rất phấn chấn, gã đứng dậy chắp tay nói: - Sở đốc, mạt tướng nguyện suất binh tiến vào Thiên Sơn, ạt tướng một tháng, nhất định sẽ thu phục được tất cả thành trì của Thiên Sơn đạo.
1450 Hoàng Ngọc Đàm cười nói: - Sở đốc chớ quên, thân sĩ Tây Quan có thể kiểm tra thì đương nhiên thân sĩ Thiên Sơn cũng sẽ như vậy. Hôm nay, quân Tây Bắc đã khống chế thành Minh Sa, chúng ta phái khoái mã đi thành Minh Sa truyền lệnh bảo tồn tất cả sổ sách bên trong nha môn Hộ bộ.
1451 Mọi người bàn bạc kỹ về việc Thiên Sơn, rồi đường ai nấy đi, chia nhau làm việc. Cam Hầu đứng dậy định đi, Sở Hoan đã gọi lại nói: - Cam tướng quân, xin dừng bước! Cam Hầu đứng lại, đợi đến lúc mọi người đã tản đi, Sở Hoan mời Cam Hầu ngồi xuống, hòa nhã nói: - Cam tướng quân, biên quân liên quan đến sự an toàn của biên cương, chỉ là hiện nay triều đình không còn đủ sức để cung cấp cho quân Tây Bắc, cho nên từ nay về sau, việc cấp dưỡng cho biên quân sẽ do phía bổn đốc gánh vác một phần, ít nhất sẽ không để cho tướng sĩ biên quân ăn không đủ no, mặc không đủ ấm.
1452 Đương nhiên Sở Hoan biết đó là gì nhưng vẫn cười hỏi: - Công lao bằng trời? Ngọc Kiều cô nương, không biết bốn vị tráng sĩ này đã lập được công lao gì? Nếu quả thực họ đã lập được nhiều đại công, đương nhiên sẽ có trọng thưởng.
1453 Dù sao Chu Lăng Nhạc cũng không phải người hời hợt. Cam Hầu đã nói đến vậy, y đương nhiên hiểu ý, cười nhạt, nói:- Cam Hầu, có gì cứ nói, không cần vòng vo.
1454 Sở Hoan đã đi lên phía trước, nhìn thấy mỡ đông đầy bàn, mấy cái chén dĩa đã ngã lật, lập tức gọi người đến dọn dẹp, đợi đến khi dọn dẹp xong, lúc này Sở Hoan mới tự mình rót đầy chén rượu ấy người, xong ngồi xuống, bưng chén rượu lên, nói:- Trên chiến trường, có đổ máu, không cần thiết nhắc lại, hôm này chè chén, Sở Hoan xin xin uống trước làm lễ!Không nói hai lời, hắn uống cạn rượu trong chén uống cạn, lập tức đưa bốn người xem.
1455 Mấy người Hầu Kim Cương nghe Minh Quý nói thẳng đều cau mày lại, chỉ nghe thấy Sở Hoan cười lớn:- Minh tướng quân cảm thấy Tần quốc đã rơi vào tình trạng vô vọng?- Sở đốc, hôm nay ngài triệu tập chúng ta đến đây, và cố ý để chúng ta nghe được ý tứ của Chu Lăng Nhạc, đương nhiên không phải là không có dụng ý gì.
1456 Nghe Minh Quý nói xong, Sở Hoan không trả lời ngay, chỉ mỉm cười, rồi nhìn Tôn Xán, thản thản nhiên nói:- Tôn Xán, mỗi người có chí riêng, muốn đi con đường nào, là tùy ở sự lựa chọn của mình thôi.
1457 Cảm nhận được thân thể mềm mại thơm ngát của Tiếu phu nhân trên cơ thể mình, cảm nhận được bờ mông nàng rất đầy đặn, hai cánh tay quàng quanh cổ lại càng siết chặt hơn, cổ họng Từ Tu giật giật, nhìn chăm chú vào đôi mắt mơ màng mê người của nàng.
1458 Tiếu phu phân cười dịu dàng nói:- Ta muốn làm gì, chẳng nhẽ ngài không rõ sao? Không phải ngài muốn như hình như bóng với ta sao?- Phu nhân, cái này. .
1459 Hoàng hôn buông xuống, ánh tà dương đỏ quạch như máu. Năm ngày trước, thành Cù Châu Ngọc Lăng đạo đã bị đạo Thiên Môn công phá. Cả tòa thành Cù Châu tràn đầy máu và lửa.
1460 Trước cửa đạo quán Toàn Dương, mặt đất nhuộm đỏ máu, những thi thể nằm chen chúc la liệt trên mặt đất. Hiển nhiên người của Thiên Môn Đạo thật sự không ngờ đội binh mã cuối cùng này của Lôi Cô Hành lại có thể có sức chiến đấu mãnh liệt như thế.