1481 - Nàng đã chết?Đột nhiên Sở Hoan ghìm chặt cương ngựa, nghiêng đầu sang hỏi, bên cạnh hắn là Tri châu Việt Châu Công Tôn Sở. Công Tôn Sở khẽ gật đầu:- Theo tin tức từ Bắc Sơn, phủ Tổng đốc Bắc Sơn chìm trong biển lửa, tới khi người xung quanh chạy đến thì phủ Tổng đốc đã bị thiêu hủy hơn phân nửa, linh cữu của Tiếu Hoán Chương vẫn chưa được đưa tang, vẫn quàn tại đó, cũng bị lửa lớn thiêu hủy.
1482 Ngựa vừa về tới phủ Tổng đốc, đám người Công Tôn Sở cũng lĩnh mệnh trở về nha môn, còn lại Kỳ Hồng dẫn đám hộ vệ theo sau Sở Hoan. Nhìn con phố dài quen thuộc trước mặt, trong lòng Sở Hoan có chút kích động.
1483 Mỵ Nương nằm nghiêng ở trên giường, một cánh tay ngọc trắng như tuyết chống má, đôi mắt quyến rũ nhìn Sở Hoan. Nàng mặc quần áo màu đỏ, màu đỏ vẫn là màu nóng, cũng không phải là bất kỳ cô gái nào cũng có thể trấn trụ màu sắc như vậy, nhưng thân hình đường cong xinh đẹp của Mỵ Nương, lại hoàn toàn phù hợp với màu đỏ, hơn thế, còn tôn lên vẻ diễm lệ.
1484 Mỵ Nương cười cổ quái, nhẹ giọng nói:- La Định Tây đánh lén Sóc Tuyền, chàng lo lắng Sóc Tuyền không đủ binh lực, phái người đưa thư cho Lão thái gia của Tô gia, lại để cho thân sĩ trong thành đem tất cả tôi tớ hộ vệ giao cho Công Tôn Sở, nói là để chuẩn bị tu kiến công sự, nhưng trên thực tế là muốn tăng thêm binh lực thủ thành.
1485 Sở Hoan cất tiếng cười sảng khoái, đứng tựa vào thành bồn tắm, hai tay hai bên bám lên thành bồn, vừa cười vừa nhìn Tố Nương, cái bồn tắm này lớn thật, cả hai người cùng ở trong đó mà cũng còn rộng chán.
1486 Lăng Sương vẫn còn đang do dự thì Tề Vương đã mỉm cười, nhẹ nhàng nói:- Lăng Sương, nàng cũng ngồi xuống, đã là bữa tiệc gia đình thì ngồi xuống ăn cùng luôn.
1487 Lúc này, Lô Hạo Sinh rốt cuộc cười nói:- Sở đại nhân muốn nói tới bạc? Kỳ thực ta lại không cảm thấy đó là việc khó khăn. - Ồ. . . !Sở Hoan mím môi cười:- Lô Trưởng sử có cách nào rồi?Tề Vương thấy Lô Hạo Sinh tỏ thái độ tự tin cũng hơi kỳ lạ.
1488 Cừu Như Huyết lập tức cười to, sau đó mới nói:- Sở đốc, nếu để Lô Hạo Sinh làm Tổng đốc, có thể xảy ra chuyện hay không?- Đây là ý của Tề Vương, không tiện từ chối, ngươi cứ hộ tống hắn đi trước là được.
1489 Sở Hoan ở trong phòng Đại Nhi không lâu, thì nghe được tiếng mèo kêu bên ngoài, biết rằng Công Tôn Sở đã đến, lập tức ra ngoài, đi đến sảnh bên cạnh. Công Tôn Sở đang chờ ở đó, thấy Sở Hoan tiến vào, vội vàng đứng lên, Sở Hoan xua tay ý bảo y ngồi xuống, có người dâng trà lên.
1490 Sau khi Công Tôn Sở rời khỏi, Sở Hoan ngồi một mình trong sảnh, trầm tư hồi lâu, cuối cùng đứng dậy. Hắn dừng lại suy nghĩ một chút rồi quyết định đến phòng Tố Nương, ngủ lại đó một đêm.
1491 Khi các quan viên Ty Binh bộ rời khỏi phủ tổng đốc, trời đã xế chiều, ánh mặt trời tươi sáng, không khí dễ chịu, Sở Hoan cũng không trì hoãn, lập tức cưỡi ngựa chạy tới Sở muối.
1492 Sở Hoan vào trong nhà, cười ha hả nhìn Lâm Lang. Lâm Lang đã nhanh chóng sửa sang lại quần áo, vì lúc này tiết trời đã ấm lại, trên người nàng chỉ mặc một chiếc áo mỏng màu trắng nhạt, bên dưới là một cái váy hoa sen, uyển chuyển tự nhiên, mặt đẹp mày cong, đôi mắt mênh mang, da tuyết mặt phấn, bên dưới lớp áo mỏng như khói sương là một chiếc áo ngực màu hồng tường vi, một dây lưng màu trắng sữa bó chặt ngang eo, chiếc áo ngực làm nổi bật bộ ngực đầy đặn, vóc người linh hoạt tha thướt.
1493 Sở Hoan thì lại muốn thử một tư thế khác, chỉ có điều Lâm Lang cứ ghì chặt lấy thân thể hắn, không cho hắn nhúc nhích. Nàng hiểu rõ Sở Hoan nhất, hiểu được lòng hắn, nhưng ở những chỗ thế này, hoan hợp như vậy đã là làm khó nàng rồi, lại còn muốn làm càn thì quyết không được.
1494 Lúc Sở Hoan và Lâm Lang tới Tô phủ, chân trời còn có nắng chiều. Nhận được bẩm báo, Tô Trọng Ngạn đã sớm chạy tới như bay, thấy được Sở Hoan lập tức muốn quỳ xuống hành lễ, Sở Hoan đã giữ chặt lấy cười nói:- Thất thúc, không có người ngoài, đều là người trong nhà, không cần như thế.
1495 Sở Hoan như có điều suy nghĩ, lúc này Tô Trọng Ngạn cũng đã mang trà lên, đặt vào bàn giữa Thái gia và Sở Hoan, đặt ấm trà xuống rồi lập tức lui ra ngoài.
1496 Dưới sự hộ vệ của đám người Cừu Như Huyết, Lô Hạo Sinh khởi hành đi về Bắc Sơn. Hành lý của y cũng không nhiều, trong đó hơn phân nửa đều là sách vở, nhét đầy xe.
1497 Khóe mắt Lô Hạo Sinh run rẩy, y lạnh lùng quát:- To gan, Tề Vương chính là đương kim phụ quốc, ngươi dám nói năng lỗ mãng. . . !Cừu Như Huyết lại mỉm cười khuyên nhủ:- Lô đại nhân, thủ hạ không hiểu chuyện, không cần so đo với bọn họ.
1498 Sắc mặt Lô Hạo Sinh vốn vẫn bình tĩnh, nghe thấy vậy, liền đổi sắc, y cau mày hỏi:- Ngươi nói cái gì? Không có Hộ Bộ ti? Nói vậy là sao? Dưới quyền Tổng đốc các đạo đều thiết lập sáu ti, Hộ Bộ ti chính là một trong 6 ti đó, sao có thể không có Hộ Bộ ti chứ?- Bẩm đại nhân, thực ra cũng không hẳn là không có nha môn này, mà là nha môn này hiện nay không còn tồn tại.
1499 Lô Hạo Sinh một đêm không ngủ, trù tính ngày hôm sau triệu tập các quan viên, nên đốt lên ba đống lửa của quan mới nhậm chức như thế nào. Dĩ nhiên y muốn các quan viên Bắc Sơn sợ mình, nhưng cũng muốn khiến họ tự nguyện nghe lệnh của mình.
1500 Lô Hạo Sinh trầm giọng nói:- Ngươi nói có ý gì vậy?- Cũng không có ý gì. Người kia hiển nhiên là lảng tránh:- Hạ quan chỉ hy vọng Tổng đốc đại nhân có thể giải quyết vấn đề ăn cơm của chúng ta, nói nhiều làm nhiều cơm ăn không đủ no, hạ quan thật sự không biết nên làm thế nào.