1501 Lô Hạo Sinh không ngờ được rằng, sau khi mình đến Bắc Sơn, còn chưa kịp ngồi ấm chỗ thì đã liên tiếp xảy ra bao nhiêu chuyện như vậy. Quan lại, thân sĩ, thậm chí là quân đội của Bắc Sơn hoàn toàn không cho vị tổng đốc mới nhậm chức thời gian để gây dựng tình cảm, vừa mới gặp là đã đòi ngân lượng, mà Lô Hạo Sinh lúc này thiếu nhất cũng lại chính là ngân lượng.
1502 Thời gian gần đây Sở Hoan đi thị sát tình hình canh tác của các nơi, phát hiện bách tích dùng loại cày canh tác đều là cày thẳng. Không thể không phủ nhận, sự tồn tại của loại cày thẳng đích thực mang lại sự tăng trưởng cho nền nông nghiệp.
1503 Hàn huyên sơ qua một lúc, Công Tôn Sở đã đứng lên nói:- Sở đốc, bệnh trong người ngài chưa khỏi, không nên gặp gió, không bằng đi nghỉ ngơi trước, hạ quan ở lại chiêu đãi Tống công công.
1504 Thành Sóc Tuyền, phủ Tề Vương. Lúc này Tề Vương mở to hai mắt, có chút không tin được. Đánh chết hắn cũng không ngờ được, ngắn ngủi không tới mười ngày, Lô Hạo Sinh đã xuất hiện trước mắt mình.
1505 Tề Vương hơi biến sắc, phía sau bình phong, Lô Hạo Sinh cũng kinh hãi, chỉ có thể chậm rãi bước ra, thấy Sở Hoan thần sắc lạnh lùng đang nhìn mình, y miễn cưỡng chắp tay cười nói:- Sở đốc.
1506 Thái độ Sở Hoan bình thản, nhưng ánh mắt lại vô cùng lạnh lùng, hắn chậm rãi nói:- Lô đại nhân, ngươi hiểu gì?- Ta bây giờ đã hiểu ra, tại sao lúc trước ngươi không hề ngăn cản ta trở thành Tổng đốc Bắc Sơn.
1507 Cô đèn mị ảnh, đêm trăng yếu ớt. Sở Hoan vào phòng Ngọc Hồng Trang dường như không hề hay biết. Sở Hoan nhíu mày, nghĩ thầm bất kể thế nào, Ngọc Hồng Trang Kiền Thát Bà vương, sao lại không đề phòng như vậy.
1508 Ngọc Hồng Trang cất giọng thều thào:- Nước. . . cho ta nước. . . Sở Hoan biết nàng uống quá nhiều rượu nên hiện giờ cảm thấy khát nước. Hắn tìm trong phòng được chén trà, ấm nước bên trong còn hơn một nửa là nước trà, sau đó liền rót nước trà ra bát cầm lại đầu giường.
1509 Tháng 6 là tháng của sen, là mùa hoa sen đua nhau nở Vùng sông nước Giang Nam có rất nhiều hoa sen, hoa sen nở rộ trong hồ, đẹp như tiên cảnh. Nhưng ở vùng đất Tây Bắc có rất ít nơi có cảnh đẹp như vậy, thời tiết ngày một nóng, những quán trà thường thấy của Tây Bắc cũng dần xuất hiện.
1510 Nghe đến đó, Kỳ Hoành nhếch mép cười lạnh:- Một đám tôm tép nhãi ranh mà cũng dám tự xưng vương xưng bá cơ à?Đại thiếu gia kia nói:- Hai vị không biết chuyện trong Quan nội gần đây, hiện nay người xưng vương nhiều không đếm xuể, chiếm một quả núi với tầm một trăm đến một nghìn thuộc hạ cũng xưng vương được rồi đấy.
1511 Lúc này Kỳ Hoành cũng nhìn rõ mặt người đội mũ kia, lắp bắp kinh hãi thất thanh:- Phu. . . phu nhân. . . !Người đội mũ kia hóa ra lại là thiên kiều bá mị Liễu Mị Nương.
1512 Lưu Thiên Phúc lắc đầu nói:- Ta cũng đã hỏi thăm bên kia, chỉ cần Khổ đại sư tỉnh lại sẽ nhanh chóng báo cho ta biết, có điều cho tới bây giờ cũng không có dấu hiệu sẽ tỉnh lại.
1513 Tranh thủ ban đêm đi được mười dặm đường, Sở Hoan và Mỵ Nương đều là người tập võ, mười dặm đường đối với bọn họ mà nói thì không đáng nhắc tới, Lưu Thiên Phúc đã ngoài năm mươi, bước chân đương nhiên cũng chậm hơn.
1514 Hàn tinh như mưa. Mỵ Nương cũng múa loan đao như điện xẹt trên đỉnh đầu đánh bay hàn tinh. Sở Hoan thân pháp linh hoạt, tuy ám khí dày đặc nhưng sức phán đoán của hắn cũng khác thường.
1515 Trên bầu trời, trăng sáng tỏ, ánh sao thưa thớt, những cơn gió đêm mát rượi như làn nước. Tuy Mị Nương cũng được coi là hạng người lòng dạ hiểm độc nhưng lúc này thật sự không nhịn được cau mày hỏi:- Ngươi nói hai gã hòa thượng chiếu cố Khổ đại sư?Nàng thật ra biết rõ là hai hòa thượng, nhưng vẫn nhịn không được mà hỏi.
1516 Lưu Thiên Phúc nói đến đây, Sở Hoan đã hiểu được phần nào, ánh mắt hắn vẫn rất điềm tĩnh, lại cười nói:- Những người đó có ơn với thôn làng, nhận ân tình thì phải báo đáp.
1517 Trong lòng Mị Nương kinh ngạc, không biết vì sao hai con tiểu côn trùng này có thể giải độc được, nhưng Sở Hoan đã nói như vậy, tất nhiên là thật, nhìn thấy hai con tiểu côn trùng bò qua lại trên mụn máu, cảm giác ngứa tay một chút, cũng không biết là có đang giải độc hay không.
1518 Người mặc áo bào tro kỳ thật không có gì đặc biệt, thậm chí tướng mạo vô cùng bình thường. Nhưng Sở Hoan chỉ cần liếc mắt là nhận ra y. Sở Hoan cũng không khỏi kinh ngạc.
1519 Vẻ mặt Xoa Bác vẫn rất bình thản, y chậm rãi nói:- Ngươi đương nhiên biết rõ đệ tử Tâm Tông đến đây để tìm thánh vật. Bần tăng phụng pháp chỉ, vạn dặm xa xôi đi đến Trung thổ, chính là để tìm kiếm thánh vật của bản tông.
1520 Nếu Sở Hoan đã kinh ngạc khi biết người dẫn hắn đến rừng trúc là Xoa Bác, thì sau khi nghe Xoa Bác lớn tiếng nói Thần Y Vệ đốc Thần Y Vệ đốc đại giá quang lâm, mặt Sở Hoan liền biến sắc, không chỉ Sở Hoan, ngay cả dung mạo như hoa của Mị Nương cũng thay đổi.