1461 Mặt trời chiều ngả về tây, đúng như Lôi Cô Hành dự liệu, sau khi bị Lôi Cô Hành chém giết, hiển nhiên người của Thiên Môn Đạo ở bên ngoài run sợ, không dám tiến vào nữa.
1462 Lôi Cô Hành buông Thiết Trung Hằng xuống, cấm chiếc nón trụ, đội lên đầu, trở mình lên ngựa, quay đầu ngựa lại, cao giọng nói:- Danh tiếng Kinh Lôi, chí khí ngút trời, các huynh đệ, lấy bản sắc thiết huyết ra, cùng bổn tướng giết trận cuối cùng.
1463 Lôi Cô Hành cầm một túi rượu, giữa bốn phương tám hướng toàn chúng đồ Thiên Môn đạo vẫn xem như không có gì, nhìn binh sĩ bên cạnh mình, cười nói:- Đáng giết cũng đã giết không ít rồi.
1464 Kinh thành Lạc An, phủ Thái tử. Đêm đã khuya, toàn bộ phủ Thái tử yên tĩnh đến đáng sợ. Lưu Ly đương nhiên là người thân cận nhất bên cạnh Thái tử, dường như mọi lúc đều ở bên cạnh Thái tử nhưng hôm nay bên cạnh Thái tử lại không có một người nào, sớm đã qua giờ châm đèn.
1465 Lưu Ly thở dài, nàng vốn dịu dàng nền nã, thông minh tuyệt đỉnh, sao có thể không biết trong lòng thái tử sớm đã có đáp án, âm thầm thở dài:- Điện hạ, không phải lỗi của ngài hoàn toàn, ngài.
1466 Các quan viên Trung Thư Tỉnh đang lo lắng, ngoài cửa chợt có người đến bẩm:- Báo, giám quốc điện hạ đã hạ lệnh, toàn thành cấm không được ra vào. Nếu có kẻ dám ở trong thành làm xằng làm bậy, giết không tha.
1467 Từ Tòng Dương lạnh lùng nói:- Quốc có quốc pháp. Không nói đến Trường Sinh Đạo có mang tội ác tày trời hay không, nếu thực sự có tội, há lại tới lượt ngươi hoa tay múa chân? Có quốc pháp, mặc kệ tội là như thế nào cũng đều có quốc pháp trừng phạt.
1468 Theo suy đoán của thái tử, vũ khí có nguồn gốc từ kho binh khí bộ Binh, Từ Tòng Dương nghe xong liền hơi biến sắc. Đột nhiên lão cảm giác được miệng vết thương đau nhức, một gã thái y nói khẽ:- Đại nhân, ngài cố gắng nhịn đau, chúng ta sẽ lấy mũi tên ra ngài sẽ cảm thấy hơi đau đó.
1469 - Lên trời xuống đất?Trì Bất Ngôn cười lạnh, khóe mắt lập tức giật một cái, nghĩ đến gì đó, gã trầm giọng nói:- Các ngươi lập tức tìm kiếm xung quanh, xem có chỗ nào khả nghi hay không.
1470 Tuy nhìn thấy nhiều người chết, thậm chí tự mình chém hạ không ít đầu người nhưng lúc này Trì Bất Ngôn nhìn thấy cái đầu người trên gậy trúc kia vẫn cảm thấy dạ dày quay cuồng chỉ muốn nôn thốc nôn tháo.
1471 Đêm dài đằng đẵng, bên ngoài thành Tây vô cùng náo loạn, tiếng gọi tiếng quát vang lên không ngớt, dân chúng bị kích động, còn binh lính thủ thành như gặp đại địch.
1472 Thái tử cười nhạt nói:- Bản cung biết, ngươi chưa bao giờ xem bản cung là huynh đệ của ngươi. Doanh Bình, bản cung cũng luôn luôn không để ngươi trong mắt, nhưng bây giờ ngược lại bản cung phải rửa mắt mà nhìn rồi.
1473 Giữa sự vây công của kỵ binh cận vệ, thương pháp của Kim thương giống như hổ lạc vào bầy sói, một đường đánh thẳng ra bên ngoài. Điền Hậu cùng mười tên thích khách còn sống sót thấy thế liền nhanh chóng bám theo sau.
1474 Trước khi dân chạy nạn vọt tới thành Nam, đội ngũ của Thái tử cũng đã nhanh chóng rời đi, trên đường xe đi như gió, khi đuổi tới phủ Thái tử trời đã gần sáng.
1475 Hán Vương sa sầm sắc mặt, cười lạnh nói:- Ta hợp tác với các ngươi, mục đích là để diệt trừ tên tàn phế đó, một khi có cơ hội, đương nhiên ta sẽ không bỏ qua.
1476 Nam thành giống như Tu La Địa Ngục, tiếng hò hét kêu gào thảm thiết, tiếng khóc đan xen vào nhau làm người ta sởn hết cả gai ốc. Dân chạy nạn đột nhiên xông vào trong thành, đám người trong thành nào có ngờ sẽ có lúc dân chạy nạn cầm dao kiếm trong tay mà chém giết.
1477 Kim Tướng quân nhấc chân đá văng đầu người bên chân ra, lại nhẹ nhàng đá thi thể Thủy Thiên Thu qua một bên, vắt ngang trường thương. Tuy rằng Bạch Hổ nhìn như tùy ý ngồi dưới đất, Kim Tướng quân lại không dám khinh thường.
1478 - Đây cũng là một bí mật khác của bản tướng. Kim tướng quân lúc này cũng không thể đứng dậy. Tuy trái tim gã ở bên phải, nhưng bị ngân thương xuyên qua ngực trái cũng khiến gã thụ thương rất nặng, tiếng nói không còn có lực như lúc trước nữa.
1479 Chiến sự Tây Quan và Thiên Sơn chấm dứt, Sở Hoan lưu lại thành Hạ Châu chủ yếu là để xử lý sự vụ phía sau. Chuyện đầu tiên cần phải làm đương nhiên là việc hợp nhất kỵ binh Thiên Sơn.
1480 Sở Hoan thúc ngựa chạy tiếp một quãng thì thấy một đám người đang đứng chờ đón, lại gần, hắn thấy người dẫn đầu bước chân nhẹ nhàng, mặc áo nhung vàng nhạt, đai ngọc kim quan, tướng mạo tuấn lãng, chính là Tề Vương Doanh Nhân.