621 Mấy người nhìn thấy Đạt Nan đột nhiên ngã xuống đất mà chết, vốn đang kỳ quái, chợt nghe giọng nói đó cất lên, nhất thời đều quay lại nhìn, thì thấy hòa thượng mi dài A Thị Đa vốn tưởng đã chết lúc này ngẩng đầu lên.
622 Sở Hoan xé vạt áo trước ngực A Thị Đa, lộ ra bộ ngực giày như que củi, xương bọc da, có thể thấy rõ ràng xương sườn. Sở Hoan đương nhiên sẽ không để ý tới Trường Mi rốt cuộc gầy bao nhiêu, hiện giờ hắn chỉ muốn nhìn rõ phải chăng ngực phải của Trường Mi cũng có hình xăm.
623 Sở Hoan nhìn thấy Bố Lan Thiến ánh mắt bỗng dưng sáng lên, dường như nghĩ đến cái gì, liền đưa tay vẫy ra hiệu nàng lại gần. Bố Lan Thiến thấy Sở Hoan gọi lại lo sợ quay đầu đi, không dám nhìn Sở Hoan.
624 Sở Hoan ho khan hai tiếng, Trân Ni Ti rốt cuộc khôi phục tinh thần, lúc này mới nghĩ tới mình vừa thất thố, khuôn mặt xinh đẹp lập tức đỏ ửng lên, hơi lúng túng nói:- Thực… thực xin lỗi, ta… ta không cố ý, xin ngài… xin ngài tha thứ cho ta!Dường như là nàng chiếm được tiện nghi của Sở Hoan.
625 Sau khi Sở Hoan rời khỏi, Trân Ni Ti liền đứng bên tường đá cạnh cửa đá, đợi hơn nửa ngày, vẫn không thấy Sở Hoan trở về, trong lòng bắt đầu lo lắng. Nàng biết rõ những người của Đại Đức Tự đều quỷ dị đa đoan, xuất quỷ nhập thần.
626 Trân Ni Ti thấy bộ dạng nghiêm trang của Bố Lan Thiến, nhịn không được cười lên ha ha, nàng hoa lê đái vũ, kiều diễm xinh đẹp, duỗi hai ngón tay nhéo cái mũi Bố Lan Thiến, trách cứ:- Cho dù ngươi chỉ ôm một con thỏ con, cũng không dám dùng sức, sợ làm thương nó, nơi nào dám giết người?Nàng liếc Bạch Hạt Tử, Bạch Hạt Tử đang nhìn hai người, thấy Trân Ni Ti nhìn qua, Bạch Hạt Tử vội quay đầu đi, trong lòng lại nghĩ: “Cô nương này đi ra ngoài với Sở đại nhân lâu như vậy, trở về lại là bộ dạng này, nếu nói không có chuyện gì, quỷ cũng không tin.
627 Sở Hoan cõng Bạch hạt tử trên lưng đi qua thông đạo đang định rời khỏi động đá, chợt nghe bên cạnh có tiếng kêu khẽ:- Sở… Sở Hoan quay đầu lại nhìn, thấy tỷ muội Trân Ny Ti đang đứng ở đó, dưới ánh trăng lóng lánh trông lại càng kiều diễm hơn bội phần.
628 Bắc Viện vương phủ. Trời sắp sáng, Cổ Tát Đại phi vẫn lẳng lặng ngồi trên ghế dựa trong phòng, khuôn mặt xinh đẹp thành thục của nàng lúc này nhạt như nước mùa thu, thân thể nàng hơi nghiêng, dựa vào mặt ghế, thân thể đường cong nhấp nhỗ đẫy đà kia tản ra bộ dạng thùy mị mê người.
629 Sở Hoan nghe không hiểu nên hỏi lại:- Ngươi nói hắn không trúng độc?Cổ Tát Đại phi khẽ nhíu mày. Sở Hoan cũng nhíu mày hỏi tiếp:- Ngươi còn nói hắn mãi mãi không tỉnh lại? Nhưng ta xem hơi thở của hắn, nếu không phải trúng độc, thì hà cớ gì không tỉnh lại được?Cổ Tát Đại phi giải thích:- Cặp mắt của hắn vô thần.
630 Trên thực tế trong lòng Sở Hoan cũng hiểu. Hắn nhất định phải trở về Tần quốc, nhưng Ỷ La có thể trở về cùng hắn hay không thì hắn cũng chưa biết. Muốn mang Ỷ La về thực sự lực cản quá lớn.
631 Sở Hoan khẽ giật mình, liền thấy Tiết Hoài An quay đầu vẫy tay nói:- Các ngươi máu tới. Liền thấy hai người đi ra từ trong nhà, người đi đầu thân pháp nhanh nhẹn, tới cửa vui vẻ nói:- Sư phó, là chúng ta, chúng ta trở về rồi.
632 Lúc Sở Hoan trở lại tân phòng, nhìn thấy Ỷ La đang ngồi dưới cô đèn, hai tay chống cằm, chăm chú nhìn cô đèn như đang suy nghĩ điều gì rất tập trung. Cảnh tượng đó thoáng chút tịch liệu.
633 Sở Hoan nghe người ta nói nữ tử thảo nguyên kích tình như lửa, cho đến hiện giờ tự thân lĩnh hội, mới biết được cái gì là chính thức kích tình như lửa.
634 Cánh tay ngà ngọc của Cổ Tát Đại phi vừa chuyển động đã tới ngay trước mặt Sở Hoan. Trong lòng bàn tay có năm sáu con Băng Tâm màu xanh không chút nhúc nhích.
635 Quan viên Tây Lương tới nghênh đón xe ngựa của Sở Hoan, cực kỳ khí phái, biểu lộ kính ý đối với Sở Hoan. Lần này Sở Hoan lên triều, cũng không để Lang Oa Tử đi theo, mà khiến Lang Oa Tử lưu thủ tại Bắc Viện vương phủ, thị vệ lưu lại trong vương phủ đều do Lang Oa Tử điều khiển.
636 Đối với đại đa số các Tộc trưởng có mặt tại Thái Dương điện lúc này đều cảm thấy hứng thú đoán xem ai là Sở Hoan. Đám Tộc trưởng này sau khi Ma Ha La bại trận, được Ma Ha Tạng truyền gọi, tất nhiên là không dám không đến.
637 La Sát Chương Hợp cũng không phải người lương thiện, đang muốn tiến lên, Ma Ha Tạng đã trầm giọng nói: - Lui ra! La Sát Chương Hợp không cam lòng, cũng không dám cãi lời, lui về phía sau.
638 Sở Hoan nắm chặt Vương phù đầu sói màu đen, lúc này rốt cuộc đã hiểu, đồ vật này không ngờ là Tây Lương Bắc viện Vương phủ Đại vương phù. Không chỉ mọi người không thể tưởng tượng mà ngay cả Sở Hoan cũng không thể tưởng tượng.
639 Ma Ha Tạng chậm rãi ngồi xuống, nhìn chằm chằm Sở Hoan hỏi: - Vi quân lấy việc an dân làm nhiệm vụ hàng đầu, nếu ngay cả việc đó cũng không làm được, thì cũng có thể đổi người khác.
640 Ỷ La vốn đã không còn hy vọng, chợt nhìn thấy Na Sử Bột Cổ Lợi không hạ đao xuống, lập tức vui mừng khôn xiết. Nàng quỳ xụp xuống bên cạnh Sở Hoan, ngẩng đầu nhìn Na Sử Bột Cổ Lợi run giọng nói: - Phụ thân, nếu như người muốn giết, cứ việc giết chết con gái.