641 Bố Lan Thiến và Trân Ny Ti liếc nhìn nhau. Rốt cuộc Bố Lan Thiến nói:- Ngươi… có phải là nói sẽ phái người hộ vệ chúng ta quay về cố hương?Trong mắt của nàng thoáng hiện ra vẻ vui mừng không thể dấu.
642 Đoàn xe đi đến trước cửa thành, cửa thành chưa mở, Sở Hoan đã nhìn thấy trên cửa thành có bài bố trọng binh. Trên cửa thành, thậm chí còn có cung tiễn thủ giương cung nơi tay, xem thái độ thì thấy bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng bắn tên ra.
643 Sau khi sứ đoàn Tần quốc rời khỏi thành Thanh La, trở về theo con đường đã đến, trước đó đã thiết lập xong tuyến đường, vì tránh tiến vào phạm vi thế lực của Hắc Thủy Chu Lạp, đội ngũ đi từ thảo nguyên Thanh La vòng tới thảo nguyên Cổ Lạp Thấm, sau đó từ khu vực phía Tây viến vào sa mạc Kim Cổ Lan, như vậy chắc chắn sẽ không tiến vào phạm vi thế lực của Hắc Thủy Chu Lạp.
644 Sở Hoan hơi gật đầu, như có suy nghĩ, lại nghe Tiết Hoài An thấp giọng nói:- Tuy nói không ít người trong triều ghen ghét Phong Tướng quân, nhưng bằng hữu của Phong Tướng quân củng nhiều.
645 Sở Hoan trở lại nơi trú quân, quả nhiên tìm được một cái bình nhỏ trong thanh nẹp, mở ra xem, bên trong là chất lỏng, lập tức thu lại, lại đặt vào thanh nẹp một lần nữa, xuống xe ngựa trở lại lều, thấy Ỷ La còn đang trong mộng, liền đổ giải dược trong bình sứ vào trong túi nước của Ỷ La, chỉ cần Ỷ La uống nước, giải được tự nhiên tiến vào trong cơ thể.
646 Lúc Tháp đô giương cung cài tên, mấy người Lang Oa Tử đứng ở phía sau Sở Hoan không xa cũng giương cung cài tên, mũi tên nhằm thẳng vào Tháp đô. Tiễn pháp của Lang Oa Tử cực kỳ khủng bố, một mũi tên này nếu bắn ra, mười phần Tháp đô kia sẽ không tránh khỏi.
647 Lúc Sở Hoan tỉnh lại, phát hiện mình nằm trên xe ngựa, xe ngựa vẫn đang đi, trên người đang đắp chăn lông, nhìn chung quanh một chút, lại phát hiện đôi hoa tỷ muội đang rúc vào nhau, cũng ở trong xe, chẳng qua hai người đều đã ngủ.
648 Sứ đoàn mất nửa tháng mới đi qua sa mạc rộng lớn. Thật ra cũng không gặp phải bão cát. Bởi vì Tây Lương binh rút quân trên quy mô lớn nên sa phỉ cũng không dám ngang nhiên hoạt động vào lúc này.
649 Tiết Hoài An cùng Sở Hoan đều xuống ngựa, Tiết Hoài An tiến tới chắp tay cười nói:- Chu Tổng đốc công vụ trong người, sao lại phiền ngài tự mình ra nghênh đón.
650 Tiết Hoài An lắc đầu. Lúc này bốn phía đều có người, hơn nữa cũng khó giải thích chỉ trong vòng vài câu, nên chỉ nói:- Việc này, sẽ nói sau…Chu Lăng Nhạc là hạng người khôn khéo cỡ nào, biết bên trong tất có ẩn tình, nên không hỏi nhiều.
651 :Tiết Hoài An gật đầu cười nói:- Nếu như trên dưới Tây Bắc đều có lòng đền nợ nước như Cao tiên sinh vậy, lo gì Tây Bắc không yên ổn?Cao Liêm thở dài:- Bộ Đường đại nhân, hôm nay chứng kiến tôn nghiêm, là phúc phận của chúng ta.
652 Cao Liêm khẽ giật mình, lập tức cười nói:- Đại nhân hiểu lầm rồi, chúng ta thực sự không phải vì thu thuế, mà là tích trữ giống lúa năm sau tiếp tục gieo trồng.
653 Sở Hoan thờ ơ lạnh nhạt, thấy người kia cao lớn thô kệch, làn da ngăm đen, mặt mũi dữ tợn, chén rượu trong tay quả thật lớn hơn so với người bình thường nhiều, trong khoảng thời gian ngắn đã có vài bầu rượu đổ trái đổ phái trong tay gã, xem ra trong lúc bên này nói chuyện, võ tướng này đã lặng yên uống không ít rượu.
654 Tiết Hoài An tựa vào trong thùng xe, ánh mắt lim dim, có vẻ như buồn ngủ, nhưng thật ra vẫn rất tỉnh táo. Y nhìn Chu Lăng Nhạc ngồi đối diện, nhẹ giọng hỏi: - Chu Tổng đốc, lời của Cao Liêm, ngươi cảm thấy thế nào?- Đại nhân là muốn nói đến chuyện trồng lương thực?- Đúng vậy.
655 Chương 661: Bộ Bộ Thủy Liên nhìn thấy Sở Hoan, lập tức vui vẻ ra mặt. Lão cũng không quên vị Công phó đại nhân ra tay hào phóng này, nhìn thấy Tiết Hoài An và Sở Hoan tiến đến, vội vàng tới nghênh đón:- Tạp gia đã nghe nói hai vị sứ thần về nước, thật sự là chúc mừng hai vị rồi.
656 Sở Hoan nghe nói Tĩnh Hoa công chúa đột nhiên mất tích, trong lòng vô cùng kinh ngạc. Hoàng thành thủ vệ sâm nghiêm, Sở Hoan đã tận mắt chứng kiến, muốn tùy ý ra vào hoàng thành, cho dù là Công chúa cũng thập phần khó khăn.
657 Lúc sứ đoàn tới Thông Châu, trời vừa chập choạng tối, mưa dầm liên tục. Sở Hoan vốn tưởng rằng Đô Sát Viện Tả Đô Ngự Sử Từ Tòng Dương còn trấn thủ Thông châu, sau khi tới mới biết được một tháng trước Từ Tòng Dương đã trở về rồi, quân nhu và lương thảo vận chuyển đi Tây Bắc vốn qua Thông châu cũng đã quay đầu, vận chuyển về phía Đông Nam.
658 Mưa phùn kéo dài, mái tóc Tố Nương đã ướt nhẹp. Nàng đứng ở trước cửa, nhìn Sở Hoan, trong lúc nhất thời, đúng là hoàn toàn quên bẵng mưa đang hắt vào người.
659 Đậu tiên sinh nói đại nạn của Sở Lý thị đã buông xuống, tâm tình Lâm Lang vốn hơi ảm đạm, lúc này từ bên ngoài truyền đến tiếng động, đôi mày thanh tú nhíu chặt, khuôn mặt lộ ra vẻ phản cảm.
660 Phòng trong rất nhanh liền truyền đến tiếng gào khóc thảm thiết. Tô bá nhìn thấy hai kỹ nữ vẫn còn ngồi dưới đất, bước nhanh quá khứ, thấp giọng trách mắng: - Còn không rời khỏi nơi này?Hai kỹ nữ kia nghe thấy từ trong phòng vọng ra tiếng khóc thảm thiết, nghe rõ ràng là giọng của Trinh thiếu gia, thật sự không biết Diêm Vương gia đột nhiên xuất hiện này đến tột cùng là ai, đang kinh hồn táng đảm, nghe thấy Tô bá ở bên cạnh khiển trách, vội vàng bò dậy, lúc này cũng bất chấp mọi thứ, xoay người bỏ chạy, tựa như phía sau có quỷ đuổi theo vậy.