661 Tiễn Tô lão gia về nghỉ tạm, Sở Hoan đứng chờ ở ngoài viện, rất nhanh đã thấy Lâm Lang đi ra. Lúc này bốn bề vắng lặng, hai người bốn mắt nhìn nhau, Lâm Lang cảm thấy tim mình đập rộn lên, nàng chỉ muốn lập bổ nhào vào trong lòng Sở Hoan, nhưng rốt cuộc vẫn không làm như vậy, cắn đôi môi đỏ mọng, kiều diễm như tiên giáng.
662 Sở Hoan hiểu được, hỏi: - Nói như thế, Tô gia ở Việt châu vẫn rất có uy vọng hay sao?Lâm Lang hơi điểm trán: - Không biết chàng đã từng nghe nói qua câu Quan Tây thập lục tính? Sở Hoan lắc đầu nói: - Cũng chưa nghe nói.
663 Sở Hoan hơi gật đầu, trong lòng hiểu được, Lâm Lang ôn nhu săn sóc trước mặt mình, nhưng trong mắt người ngoài, nàng chính là hoa hồng có gai, chỉ có thể xem mà không thể đụng.
664 Lâm Lang vội la lên:- Sở lang vì sao khẳng định như vậy?- Cũng không phải là đã chắc chắn như thế. Sở Hoan nói:- Thật ra thì trong mắt triều đình, Tây Quan thất tính chẳng là cái gì cả.
665 Tới Tô phủ thông báo Sở Hoan chính là Vệ Thiên Thanh. Vệ Thiên Thanh nhìn qua vẫn cường tráng như trước, còn mang theo vài phần nội liễm. Khi Sở Hoan tiến vào tiền viện nhìn thấy Vệ Thiên Thanh, Vệ Thiên Thanh đã cười lớn tiến đến, một đấm đánh vào đầu vai Sở Hoan, nắm đấm không nặng, nhưng phần tình nghĩa kia lại rất nặng.
666 Sở Lý thị thái độ tuy hiền hòa nhưng ánh mắt thì rất kiên định, khẽ gật đầu. Lý phu tử do dự một chút, cuối cùng nói với Tố Nương:- Tố Nương, phụ thân của con đã qua đời, hôm nay, chỉ có cao đường ngồi đây, lão phu lấy thân phận là Cữu gia, xử lý việc nhà.
667 Lý phu tử vuốt râu cười nói:- Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt. Không đợi mọi người kịp phản ứng, lão nói với Tố Nương:- Tố Nương, thư từ vợ hôm nay, cũng không phải để con rời khỏi Sở gia, hoàn toàn trái lại, chúng ta muốn cho con quang minh chính đại vĩnh viễn ở lại Sở gia.
668 Tô phủ. Dựa theo tập tục ở phủ Vân Sơn, cha mẹ mất, con cái phải ở trong nhà cúng bái 18 ngày. Trong 18 ngày này phải mặc áo tang, chân không được bước ra khỏi cửa.
669 Tiền Bá Di gật đầu thở dài:- Trọng Ngạn nói quả không sai, chúng tay lấy lương thực trồng trọt từ đầu?Tô thái gia trầm ngâm một phen, lại cười nói với Sở Hoan:- Sở tiểu hữu, tình trạng của chúng ta, ngươi cũng rõ ràng, lão hủ không biết phải chăng Sở tiểu hữu có thể giúp bảy họ Quan Tây chúng ta một tay? Đều nói người Tây Bắc ta rất thích tranh đấu tàn nhẫn, thế nhưng người Tây Bắc chúng ta tình nghĩa cũng nổi danh, lần này nếu Sở tiểu hữu có thể giúp đỡ bảy họ Quan Tây chúng ta vượt qua cửa ải khó khăn này, không chỉ bảy họ Quan Tây chúng ta, toàn bộ gia tộc quyền thế Quan Tây cũng sẽ khắc ghi ân huệ của Sở tiểu hữu.
670 Con đường nhỏ rải đá xanh cong cong uốn lượn. Ven đường, hoa và cây lá cũng đã thể hiện hết sự tàn lụi của những ngày cuối thu. Lá vàng la đà bay, hậu viện Tô phủ u tĩnh bình yên.
671 Một đường bôn ba, lúc giữa trưa hôm đó liền tháy được kinh thành Lạc An to lớn, hai mươi tên kỵ binh Cấm Vệ Quân đi theo hộ tống cũng không tiếp tục theo vào kinh thành, họ nhận được phân phó của Vệ Thiên Thanh, hộ tống đoàn người Sở Hoan vào kinh thành, hiện giờ kinh thành ngay tại trước mắt, coi như hoàn thành nhiệm vụ, lập tức chào từ biệt Sở Hoan.
672 Sở Hoan biết người chủ cũ của tòa phủ đệ này vốn là quan lớn triều đình. Phủ đệ này xa hoa tráng lệ, phủ đệ bình thường dĩ nhiên không thể so sánh. Diện tích của nó cực lớn, trong đó, chủ yếu là phòng ốc, có thể chứa đến mấy trăm người cũng không phải chuyện đùa.
673 Bố Lan Thiến vội hỏi: - Sở, ngươi nói có biện pháp giải quyết giúp chúng ta, có biện pháp nào? Nàng và Trân Ni Ti tranh giành vị trí tỷ muội không phải ngày một ngày hai, vừa nghe Sở Hoan có biện pháp giải quyết,lúc này vội vàng hỏi.
674 Hộ bộ Thượng thư Mã Hồng nhắc đến Thanh Thiên vương, Sở Hoan liền muốn biết chuyện gì đã xảy ra. Hắc Giao hầu bị hắc bào nhân cướp đi, Thanh Thiên vương đuổi theo, thực sự không biết sau đó thế nào.
675 Lang Vô Hư thấy thái độ Mã Hồng hơi nặng lời, trong lòng đương nhiên không thích, nhưng cũng không dám biểu lộ, mà ra vẻ sợ hãi, vội hỏi: - Bộ Đường đại nhân đã có phân phó, hạ quan cũng chỉ có thể cả gan góp lời! Thần sắc Mã Hồng lúc này mới hòa hoãn một chút, lại cười nói: - Chúng ta nên đồng tâm hiệp lực, Lang đại nhân, ngài làm quan tại Hộ bộ còn lâu hơn bổn quan, tuy rằng Sở đại nhân tuổi trẻ tài cao, nhưng dù sao cũng chưa ở Hộ bộ quá lâu, về công việc của Hộ bộ, Lang đại nhân ngài là người quen thuộc nhất, chúng ta đương nhiên vẫn muốn nghe ý kiến của ngài.
676 :Mã Hồng bình thản hỏi: - Loại người cuối cùng này, chắc chắn là hào tộc Tây Quan? - Bộ Đường đại nhân anh minh. Sở Hoan chắp tay nói: - Hào tộc Tây Quan cố nhiên sẽ chán nản.
677 :Địa phương theo lời Lang Vô Hư nói nằm tại phường Tam Nguyên. Kinh thành Lạc An cực kỳ rộng lớn, trong thành có phường, trong phường có cửa hàng, cửa hàng lớn nhất ngay tại phường Tam Nguyên.
678 Trong viện này có nhiều chỗ đốt đuốc. Trong đêm tối, thanh âm kia có chút thê lương, rõ ràng là tiếng người đang gào rú. Sở Hoan sầm mặt xuống, cau mày nói: - Tại sao các ngươi tùy tiện đánh người? Cho dù là nô bộc cũng không nên đối đãi như thế.
679 Sở Hoan đương nhiên không ngờ lại chứng kiến bức đồ Khổng Tước xòe đuôi lần nữa tại Trọng Sinh Đường. Trước khi A Thị Đa chết, lời nói dứt quãng kia Sở Hoan nhớ rõ trong lòng.
680 Trên thế giới này, có một loại người mà chỉ cần tới gần, ngươi tự nhiên sẽ có một cảm giác rất thân thiết gần gũi. Đối với Sở Hoan, Lưu Ly phu nhân chính là người như thế.