701 Trong mật thất dưới lễ đài Thông Thiên Điện, Hoàng đế lẳng lặng ngồi trên ghế, tiếng chém giết bên ngoài dường như nhỏ hơn một chút, nhưng không thể bảo đảm không chút sơ hở nào, Hoàng đế cũng không tùy tiện ra ngoài.
702 Lâm Băng được tứ phong làm Huyền Vũ Thiên hộ, năng lực lớn nhất chính là khả năng dùng thuật Dịch dung xuất thần nhập hóa. Mà muốn tập được thuật Dịch dung đạt tới cảnh giới xuất thần nhập hóa, khả năng quan sát phải cao hơn người thường rất nhiều.
703 Quỷ Tôn tới gần thi thể Lâm Băng, tùy rằng gã biết rõ vị Huyền Vũ Thiên hộ này chắc chắn đã chết, nhưng do khiếp sợ tên tuổi Tứ Đại Thiên hộ, cho dù chỉ là một cỗ thi thể, cũng không dám buông lỏng đề phòng, giữ một khoảng cách với thi thể kia, đi chung quanh thi thể, nhìn khuôn mặt Lâm Băng, thấy được vết máu màu đen khóe miệng Lâm Băng, hai mắt không nhắm lại, đồng tử trương lên, sắc mặt hơi đen, thấy tình trạng như vậy gã mới xác định Lâm Băng đã chết.
704 Hoàng Củ cười ha hả: - Hóa ra là ngươi luôn lo lắng cho cái ghế kia. Doanh Nguyên, ngươi tàn sát công thần là cho rằng có thể giữ yên cái ghế kia? Khóe miệng lão nhếch lên: - Nhìn xem thiên hạ hôm nay, ngươi cảm thấy cái ghế này có ngồi yên được không? Hoàng đế thản nhiên nói: - Vì sao không thể? - Không nói đến Thiên Môn đạo làm loạn, cũng không nói Tây Bắc rung chuyển, chỉ nói gia tộc Doanh thị gia tộc của ngươi, cũng đã đến thời điểm sơn cùng thủy tận.
705 :Tuy Hoàng Củ chết rồi, Hoàng đế vẫn bóp cổ lão, mắt rồng mang theo vẻ oán giận rất sâu. Doanh Nguyên nam chinh bắc thảo, diệt mười tám nước, đánh được thiên hạ, vũ dũng cái thế, tràng cảnh tung hoàng sa trường, diệt vô số nước là thời điểm lão đắc ý nhất trong đời.
706 Hiên Viên Thiệu xưa nay ít xuất hiện, nhưng khác hẳn với Trì Công Độ. Trì Công Độ ít xuất hiện, xác thực là có một số người đã quên sự tồn tại của gã.
707 Tiết Hoài An cũng không tới một mình, mà dẫn theo phu nhân của mình. Y không mặc quan bào mà mặc bộ y phục hàng ngày, trông như một ông chủ gia đình hiền hòa.
708 :Tiết Hoài An lắc đầu: - Kỳ thật cũng không phải việc gì khó xử. Chuyện này sớm muộn gì mọi người cung sẽ biết, chỉ là tạm thời không để lộ ra mà thôi.
709 Những lời này của Tố Nương đều phát ra từ đáy lòng, tuy rằng khoảng thời gian này đã hết sức quen thuộc đối với phủ đệ, cũng bắt đầu chậm rãi thích ứng cuộc sống kinh thành, nhưng trong nội viện phủ lớn này, Tố Nương luôn có cảm giác không được tự nhiên.
710 Tốn Nương khẽ giật mình, lập tức đỏ bừng mặt. Nàng thật sự không biết vì sao Tiết phu nhân có thể đoán ra mình vẫn là khuê nữ. Tiết phu nhân đã cười: - Muội tử, có phải là ta đã nói chuyện mạo muội rồi không? Tố Nương xấu hổ vạn phần, lắp bắp: - Ta… cái này… Nhị Lang… Tiết phu nhân nói: - Đây là tỷ muội chúng ta nói riêng với nhau, không để người khác biết.
711 :Sở Hoan liếc nhìn bên kia, nhịn không được mà cười lên, vừa kéo tấm màn trướng, Sở Hoan đương nhiên biết rõ đằng sau là thứ gì. Hắn trở về từ Tây Lương, là thắng lợi trở về, ngoại trừ lễ vật đám quý tộc và quan chức Tây Lương tặng lúc thành hôn, còn có được tài vật khác lấy tại Phổ Chiếu Tự.
712 Sở Hoan muốn mở cửa hiệu kinh doanh. Đó là tâm huyết dâng trào trong lòng hắn lúc đó. Trên đất Tây Lương, hắn lấy được một đống tiền của phi nghĩa.
713 Nha môn Hộ bộ. Mỗi ngày có bận rộn Lang Vô Hư cũng phải tới viện của Sở Hoan một chuyện, đây đã trở thành công việc tập mãi thành quen của Lang Vô Hư, tới thời điểm này, Lang Vô Hư đã không còn nơi cố kỵ.
714 Sở Hoan suy nghĩ một lúc, nhẹ giọng hỏi: - Lục gia này có liên quan đến Hoàng gia, Hoàng gia mưu phản, Lục gia có bị liên đới không? Hắn nói tiếp: - Lục gia này nếu kinh doanh lương thực, trong nhà chắc chắn lương thực dự trữ cao như núi.
715 Mã Hồng kéo Sở Hoan vào trong phòng, đóng cửa lại, lúc này mới để Sở Hoan ngồi xuống. Lúc trước nói là uống trà, thế nhưng một chút ý tứ pha trà cũng không có, y ngồi xuống cạnh Sở Hoan, cười nói: - Sở đại nhân, cửa hàng phố Kim Ngọc, cũng không có gì để tra, đã bị thương gia mua đi, bạc đã thu về, vậy cần gì gây thêm chuyện.
716 Phố Kim Ngọc thực đúng như tên. Sở Hoan làm bộ như tình cờ đi qua giao lộ hai lần, nhưng vẫn không đi qua chính diện. Sau đó về phủ, dẫn theo Đỗ Phụ Công, cùng nhau đi đến đó.
717 Trong phòng, mùi thơm phiêu lãng. Trên bàn đặt một ngọn đèn dầu. Ngọn đèn hắt ánh sáng lên màn lụa màu hồng phấn. Toàn phòng đắm chìm trong một thứ ánh sáng màu đỏ, có chút ấm áp.
718 Sở Hoan khẽ giật mình, chợt hiểu được, cổ nhân quả thực có phương pháp dùng bột trân châu làm đẹp, hơn nữa đó là phương pháp đặc biệt của nữ quyến quan to quý tộc, dân chúng bình dân không có tài lực làm như vậy.
719 Sở Hoan đang ngồi nghỉ ngơi trong đại sảnh, đang chuẩn bị rời khỏi thì thấy Tôn Tử Không vội vã chạy tới, vừa đi vừa nói: - Sư phụ, không tốt, lại có người cầu kiến.
720 Tuy rằng nhân phẩm Sở Hoan không kém, nhưng dù sao cũng là thân nam tử, ánh mắt không nhịn được đảo qua ngực Ngọc Hồng Trang, thần sắc cũng nghiêm trang.