101 Lá phong dần chuyển sang màu đỏ, trời đã cuối thu. Lộ Ánh Tịch kẹp một tay giữa sách để đánh dấu trang, khẽ thở dài. Đã gần một tháng rưỡi trôi qua, Hoàng đế còn muốn nhốt nàng bao lâu nữa?Nàng đang suy tư, người nào đó trong suy nghĩ vừa khéo vén màn đi vào.
102 Nguyên một đêm, Hoàng đế ngủ không sâu, thỉnh thoảng lại xoay người tỉnh giấc. Nhưng dù nhiều lần trở mình, hắn cũng không làm phiền đến nàng. Trời mới tờ mờ sáng, Hoàng đế đã thức dậy rửa mặt mũi.
103 Tiếng thét bi thương, mọi người đứng trên cổng thành đều chấn động. Nhưng dân chúng không nghe thấy cũng không thể nghe lọt tai được, vì họ vẫn đang điên cuồng ra sức đùn đẩy chen lấn, đánh đấm loạn xạ một cách mù quáng, dữ dội.
104 Đêm đến, Hoàng đế tuyên gọi Lộ Ánh Tịch đến Thần cung. Cung điện to lớn, ánh đèn sáng trưng như ban ngày, nhưng lại có vẻ tĩnh mịch khó nói thành lời.
105 Trong nhất thời nàng cuồn cuộn suy nghĩ, mơ hồ không rõ, chần chừ không chắc, mà bàn tay hắn đã lần mò xuống dưới. Nàng rốt cục không kiềm chế được, chống hai tay lên ngực hắn.
106 Màn đêm buông xuống, Lộ Ánh Tịch nằm trên giường được lót đệm tơ tằm mềm mại, nhưng lại trằn trọc không ngủ được, đến khi trời gần sáng mới thiếp đi. Nàng mơ mơ màng màng không được bao lâu thì chân trời đã sáng tỏ.
107 Nàng đến quán Thiên Uyển, vào phòng của Phạm Thống. Căn phòng đơn sơ, chỉ có một ngọn đèn dầu tỏa ánh sáng mờ nhạt ảm đạm. Nam tử cao to hơi cuộn tròn người trên giường, sắc mặt ửng hồng, lấm tấm mồ hôi lạnh trên trán.
108 Nam Cung Uyên ra khỏi dịch quán, chậm rãi đi đến một gian nhà dân trong một con ngõ nhỏ. “Môn chủ!” Bốn gã đệ tử đồng loạt quỳ gối xuống, nghiêm nghị nói: “Quốc chủ đã phát hiện, mong môn chủ lập tức dẫn chúng đệ tử nhanh chóng rời khỏi Huy Thành!”“Thay ta nhắn lại với Quốc chủ, mười ngày sau ta sẽ đem người đi.
109 Trong hôn mê, Lộ Ánh Tịch mơ mơ màng màng, chỉ thấy bên tai tiếng huyên náo lúc to lúc nhỏ, ngực càng thêm đau đớn như muốn tắc nghẽn, sau đó lại rơi vào bóng tối.
110 Trời còn chưa sáng tỏ, Hoàng đế đã khởi hành hồi cung. Lúc Lộ Ánh Tịch thức dậy, nàng vô ý thức nhìn sang chiếc gối bên cạnh. Quả thực hắn có để lại một chiếc túi gấm.
111 Lộ Ánh Tịch vừa đến doanh y đã bị Nam Cung Uyên nửa khuyên nửa đẩy về lại hành quán. “Sư phụ, tình trạng trong thành thế nào rồi ạ?” Lộ Ánh Tịch trở lại phòng ở hành quán, mới ngồi xuống đã lo lắng hỏi dồn.
112 “Không có lời nào để nói?” Hoàng đế nhếch môi, ánh mắt lạnh giá đảo qua nàng. Lộ Ánh Tịch âm thầm hít sâu một hơi, bình tĩnh trả lời: “Chuyện đại nghịch bất đạo như vậy, thật là rợn cả người.
113 Lộ Ánh Tịch cứ duy trì tư thế như vậy, cuộn tròn người ở một hốc tối, nước mắt thấm ướt góc váy. Nhưng tiếng khóc rất nhỏ, chỉ như tiếng nức nở nghẹn ngào mà thôi.
114 Tựa như đang bồng bềnh trôi trên dòng sông mát lạnh, cứ từ từ dập dềnh, tâm hồn cũng bình yên hơn. Lộ Ánh Tịch cong môi mỉm cười. Nàng không hề cảm thấy đau đớn, cũng không cảm nhận gánh nặng trách nhiệm trĩu vai.
115 Trong lúc Lộ Ánh Tịch tĩnh dưỡng thì Huy Thành đại loạn. Bách tính bị người có ý đồ xấu xúi giục, mỗi ngày đều chen chúc trước cổng thành, dẫn đến việc cổng thành càng không thể mở.
116 Màn đêm mông lung tối đen, ánh trăng sáng bạc như tuyết trắng. Trong Thần cung, những bước chân vội vã nhưng không ai dám hó hé một tiếng. Các Thái y đến đây đều bày ra bộ dạng ủ dột.
117 Sáng sớm hôm sau, khi Lộ Ánh Tịch thức dậy, không ngờ phát hiện người kia vẫn còn ngủ. Nàng nghiêng người sang một bên, tay chống cằm, im lặng ngắm khuôn mặt khi ngủ của hắn.
118 Lộ Ánh Tịch sững sờ ngồi bên song cửa sổ, bị ánh mặt trời bên ngoài chiếu rọi lên hai gò má ửng hồng. Thế nhưng tay chân nàng lại lạnh dần, từng cơn rét lạnh từ đáy lòng im lìm xâm nhập toàn thân.
119 Trong mắt Hoàng đế hiện lên nét chần chừ. Hắn không muốn dùng lời đường mật để gạt nàng, chỉ khéo léo đánh chệch hướng câu trả lời: “Ở dưới đôi cánh của Trẫm, nàng không nên lo lắng những chuyện không đâu.
120 Sau khi Tê Điệp dọn đi, Phượng Tê cung càng thêm trống trải, vắng vẻ. Ngay cả Tình Thấm cũng sớm bị đuổi đến Hoán Y Uyển. Lộ Ánh Tịch vẫn ở tại Thần cung.