121 Sau khi Tê Điệp dọn đi, Phượng Tê cung càng thêm trống trải, vắng vẻ. Ngay cả Tình Thấm cũng sớm bị đuổi đến Hoán Y Uyển. Lộ Ánh Tịch vẫn ở tại Thần cung.
122 Gió dần dần nổi lên càng lúc càng mạnh, những bông tuyết trắng từ trời cao rớt xuống mái tóc dài đen nhánh của Lộ Ánh Tịch, giống như đóa mai xinh đẹp, thuần khiết nở rộ giữa trời đông.
123 Trong giây phút thần trí hỗn loạn mơ hồ, nàng cảm giác được có một dòng chân khí mạnh mẽ và ấm nóng rót vào trong cơ thể của nàng. Vì vậy nàng mới an tâm ngủ mê mệt.
124 Trận tuyết này kéo dài ba ngày, kinh đô trở thành một vùng trắng xóa. Những mái ngói xanh đỏ cũng bị phủ lớp tuyết trắng. Mặt đất đâu đâu cũng là tầng tuyết dày đọng lại.
125 Hoàng đế nhận được tin báo, liền gấp gáp chạy đến, vừa tới nơi thì thấy một cảnh không ngờ…Những bông tuyết trắng bay lả tả trong gió, từng bông từng bông rớt trên chiếc áo choàng màu tro trang nhã của nam tử tuấn tú.
126 Thời gian thấm thoát thoi đưa, mới đó mà mấy tháng đã trôi qua. Đông qua xuân tới, chim muông ríu rít hót ca, muôn hoa khoe sắc thắm như một bức tranh gấm hoa rực rỡ.
127 Khi Nam Cung Uyên đến được sơn cốc thì mặt mũi đầy phong trần. Khuôn mặt tuấn tú, thản nhiên xưa nay vì bụi bặm đường xa mà nhuộm thêm vài phần mệt mỏi, uể oải.
128 Trong phút chốc, một đội quân nhanh chóng bao vây miếu đường. “Đi ra!” Tướng quân thống lĩnh ngồi trên lưng tuấn mã, giọng nói uy nghiêm quát lớn vào trong miếu.
129 Người đang bị treo ngược kia mặc áo giáp dính máu, khuôn mặt lem luốc, mái tóc dài đen rối xù. Tuy nàng không nhìn rõ mặt mũi hắn ta, nhưng đôi mắt vẫn mở trừng trừng, phát sáng long lanh.
130 Người đang bị treo ngược kia mặc áo giáp dính máu, khuôn mặt lem luốc, mái tóc dài đen rối xù. Tuy nàng không nhìn rõ mặt mũi hắn ta, nhưng đôi mắt vẫn mở trừng trừng, phát sáng long lanh.
131 Trên đường Lộ Ánh Tịch quay về Lang Thành cũng không có mai phục. Nàng tin rằng Mộ Dung Thần Duệ sẽ không sử dụng chiêu thức hạ đẳng như vậy. Nàng và hắn đều tới đây một thân một mình.
132 Khi tỉnh dậy, Lộ Ánh Tịch đã ở trong Du Thành. Bên chiếc giường gỗ mộc mạc, Tình Thấm vừa quỳ vừa khóc lóc. “Tiểu Thấm…” Nàng khàn giọng gọi, ý thức có chút mơ hồ.
133 “Sư phụ, có phải thuốc giải vẫn còn trong tay người?” Im lặng một lúc lâu, Lộ Ánh Tịch mới mở miệng hỏi. “Ừ. ” Nam Cung Uyên gật đầu, dứt khoát gỡ túi gấm đeo bên thắt lưng, trả lại cho nàng, “Thuốc giải, kể cả chuyện đứa bé, ngươi hãy tự mình nói rõ với hắn đi.
134 “Sư phụ, có phải thuốc giải vẫn còn trong tay người?” Im lặng một lúc lâu, Lộ Ánh Tịch mới mở miệng hỏi. “Ừ. ” Nam Cung Uyên gật đầu, dứt khoát gỡ túi gấm đeo bên thắt lưng, trả lại cho nàng, “Thuốc giải, kể cả chuyện đứa bé, ngươi hãy tự mình nói rõ với hắn đi.
135 Một chiếc ôm trong chốc lát, Mộ Dung Thần Duệ rất nhanh đã buông lỏng cánh tay. Lộ Ánh Tịch kinh ngạc nhìn hắn, hàng vạn lời muốn nói đã đến bên khóe môi lại lặng lẽ nuốt xuống.
136 “Đoàn Vương gia đến Du Thành bao giờ thế?” Lộ Ánh Tịch mở cửa phòng, chào hỏi qua loa. “Vừa mới đây thôi. ” Đoàn Đình Thiên nhướng mày lên, cười tủm tỉm: “Nhân lúc rối loạn, ta liền chuồn vào đây luôn.
137 “Điều kiện ra sao?” Mộ Dung Thần Duệ hơi híp mắt, sắc mặt đanh lại. “Chờ đến khi bé con ra đời, xin Hoàng thượng cho phép Thần thiếp được tự do ra vào Hoàng cung.
138 Bên trong lẫn bên ngoài sân trước gian phòng của nàng đều có nhiều lớp quân sĩ bao vây. Những bó đuốc cháy phừng phừng, rọi sáng cả góc trời. Lộ Ánh Tịch thầm nín thở, mặt không biểu tình nhưng dỏng tai lắng nghe.
139 Lộ Ánh Tịch ngớ người ngồi im trong phòng, giống như đã hóa đá bất động một chỗ. Tay chân hơi lạnh lẽo nhưng trong đầu lại rất sáng suốt. Thời gian dần trôi qua, cuối cùng đã đến nửa đêm.
140 “Thần?” Trong tăm tối, nàng bất giác lập cập, giọng nàng gọi hắn lạc hẳn đi. Nhưng nàng không nhận được tiếng đáp lại, chỉ còn nghe tiếng hít thở nặng nề, rối loạn của hắn.