141 Lộ Ánh Tịch quay lại chỗ miệng ra vào địa đạo liền dừng bước. Nước mắt trong hốc mắt không ngừng tuôn chảy, che lấp cả tầm nhìn của nàng. Nhưng thần trí của nàng vẫn bình tĩnh, nghiêng đầu lắng nghe động tĩnh trong tù thất phía trên.
142 Sau khi Đoàn Đình Thiên bỏ đi, Lộ Ánh Tịch liền đi tìm Trang Thủ Nghĩa, đóng cửa nói chuyện với nhau. Hai người đều bày tỏ thẳng thắn, đem hết chân tướng sự việc nói hết một lần.
143 Kết bạn đồng hành với Đoàn Đình Thiên, Lộ Ánh Tịch nhận được sự chăm sóc chu đáo. Trên chiếc xe ngựa xa hoa rộng rãi, bất cứ lúc nào cũng có sẵn bánh điểm tâm ngon miệng, đẹp đẽ, ngoài ra còn có thêm chiếc nồi hấp luôn giữ ấm chúng.
144 Sắc trời dần tối, đúng lúc này chiếc xe ngựa cũng vừa tiến vào một trấn nhỏ thôn quê. Đoàn Đình Thiên tìm thấy một nhà trọ nhỏ, liền quyết định ở trọ qua đêm tại đây.
145 Mộ Dung Thần Duệ dừng tay lại, ánh mắt tăm tối như hồ băng, lạnh lùng nói: “Nói rõ xem. ”Lúc này, Đoàn Đình Thiên đã lấy lại tinh thần, khoan thai trở mình xuống giường.
146 Càng tiến về hướng Bắc thì khoảng cách với Lâm Quốc lại càng gần. Lộ Ánh Tịch cảm thấy bứt rứt trong lòng. Nhưng thấy Mộ Dung Thần Duệ vẫn giữ bộ dạng trấn tĩnh, nàng thấy thế cũng bình tâm hơn.
147 Màn đêm bao trùm khắp nơi, được ánh trăng sáng chiếu rọi, cùng với bầu trời lấp lánh ánh sao. Sân vườn sau nhà, có hai người đang đứng đối diện nhau, phong thái thong dong.
148 Lớp áo lót trong vốn là màu đen, làm bộ váy áo trắng đen rõ ràng. Bộ trang phục làm tôn lên khuôn mặt trắng như tuyết. Một đôi mắt đẹp lại lạnh lùng, sắc bén.
149 “Sư tôn?” Lộ Ánh Tịch ngước mắt nhìn lão, mỉm cười hỏi: “Không phải sư tôn đã nói có thể giải bất cứ loại độc nào trên thế gian này sao?”Lão nhướng hàng lông mày trắng phau, tức giận nói: “Nha đầu nhà ngươi, lại dám dùng lời của ta để công kích ta.
150 Cuối cùng Mộ Dung Thần Duệ cũng nhấc chân lên được. Hắn cứng nhắc đi đến bên người nàng, chậm chạp ngồi bệt xuống đất, cũng tựa lưng vào lan can như nàng.
151 “Mộ Dung Thần Duệ đi đâu rồi?” Đoàn Đình Thiên thình lình quăng ra một câu hỏi. Lộ Ánh Tịch ngẩng đầu nhìn hắn ta, từ tốn nói: “Đoàn huynh không biết sao?”“Huynh phải biết chuyện gì?” Đoàn Đình Thiên nhìn trả nàng với ánh mắt vô tội.
152 Nam Cung Uyên bưng tới một chậu nước sạch, cẩn thận lau đi thuốc mê mà Lộ Ánh Tịch nắm chặt trong lòng bàn tay. Y chậm rãi ngồi xuống bên mép giường, ánh mắt chăm chú ngắm nàng.
153 Ba người đều ở cùng một chỗ. Bầu không khí yên tĩnh, có chút cổ quái. Nam Cung Uyên ngồi dựa lưng vào tấm phản, hai mắt khép lại, sắc mặt nhợt nhạt, đang lẳng lặng điều tức.
154 Đi đến trước cửa phòng trọ, Mộ Dung Thần Duệ dừng chân. “Ánh Tịch, nàng vào đó một mình đi. ” Hắn nhàn nhạt nói, sắc mặt bình yên không gợn sóng. “Được.
155 Đợi Lộ Ánh Tịch đứng dậy, Nam Cung Uyên mới từ từ quỳ gối xuống đất, kính cẩn ngẩng đầu lên trời nói lớn: “Sư tôn, đồ tôn ngu dốt đã khiến lão nhân gia người thất vọng, là lỗi của đồ nhi.
156 Thời tiết cũng không xem là quá nóng bức, nhưng đi lâu trên một vùng đất cát vàng trải dài, con người chỉ cảm thấy hơi nóng cuồn cuộn cuốn tới trước mặt, toàn thân cũng nóng lên theo.
157 “Ngươi là…” Lộ Ánh Tịch chùn chân nhìn người đứng ngoài cửa, đôi mắt tròn xoe. Nam tử đĩnh đạc, chín chắn kia thản nhiên cười, chậm rãi mở miệng nói: “Công chúa, đã lâu không gặp.
158 Sau đó bảy ngày, tiếng gót sắt nện trên đất đã phá tan bầu không khí hoang vắng ở biên cương. Ngay cả Mộ Dung Thần Duệ cũng không ngờ rằng, đại quân Hoàng Triều xuyên qua hoang mạc lại lên đến con số năm mươi ngàn quân!Vỏn vẹn một canh giờ sau, cả trăm dặm trên cánh đồng hoang vu bên ngoài Phong Thành của Lâm Quốc đã tràn ngập quân kỳ phấp phới, trống khèn rầm rập và hơn vạn quân đóng quân.
159 Cờ bay che cả thái dương, trống trận rung trời. Nhìn từ đằng xa, ánh sáng chi chít phản chiếu chói lòa từ áo giáp sắt, còn có hàn khí dày đặc tỏa ra từ binh khí càng tăng thêm sự oai nghiêm cho khung cảnh hào hùng.
160 Chiến sự ở Phong Thành diễn ra ác liệt từ lúc bình minh đến khi trời tối đen, lại từ nửa đêm kéo dài đến khi trời sáng tỏ. Qua hai ngày, cuối cùng khói lửa mới tiêu tan, tiếng la hét mới tắt lịm, chiến tranh đã chấm dứt.