161 Đội ngũ hồi hương tiếp tục tiến về phía dưới, trên đường đi vô cùng bình lặng, không có bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào xảy ra. Lộ Ánh Tịch vẫn uống thuốc ăn cơm như thường lệ, không có biểu hiện khác thường nào.
162 Phạm Thống và Vương Tiệp cùng xuống khỏi xe ngựa, thì một lát sau Mộ Dung Thần Duệ quay lại. Lộ Ánh Tịch chợt dành cho hắn một nụ cười khẽ, thấy sâu trong ánh mắt hắn hiện lên chút vui mừng.
163 Phạm Thống và Vương Tiệp cùng xuống khỏi xe ngựa, thì một lát sau Mộ Dung Thần Duệ quay lại. Lộ Ánh Tịch chợt dành cho hắn một nụ cười khẽ, thấy sâu trong ánh mắt hắn hiện lên chút vui mừng.
164 Trở lại hoàng cung, Lộ Ánh Tịch cảm thấy dường như đã trải qua mấy đời rồi. Phượng Tê cung vẫn lịch sự tao nhã cùng thanh tĩnh như thế, hầu như không có khác biệt so với trước khi nàng rời khỏi đây.
165 “Tuyên Thái y!” Lộ Ánh Tịch một mặt trầm giọng nói, một mặt liền ngồi xổm xuống, tự mình bắt mạch cho Tê Điệp. “Vâng, thưa nương nương!” Tiểu Nam vội vàng lên tiếng, cũng vội vàng chạy đi gọi.
166 Kiệu Phượng chậm rãi tiến tới trước dưới màn đêm tĩnh mịch, còn Lộ Ánh Tịch vẫn chìm sâu vào suy tư. Vì sao lại như vậy? Đến tột cùng là vì nguyên nhân nào? Nhưng nàng có vắt óc suy nghĩ cũng không ra.
167 Mưa gió vẫn gào thét bên ngoài, tuy lòng Lộ Ánh Tịch đang lo âu lại sốt ruột, nhưng nàng vẫn phải nhẫn nại, nén lòng đợi cơn mưa tạnh bớt. Không ngờ, trận mưa này lại kéo dài hơn một canh giờ.
168 Ngày hôm sau, gió ngừng mây tạnh, bầu trời xanh trong, ánh nắng tươi đẹp. Lộ Ánh Tịch tản bộ trong hoa viên của Phượng Tê cung, không khỏi cảm thán sắc trời biến ảo nhanh chóng và kì diệu.
169 Lộ Ánh Tịch nghiến răng kèn kẹt, bỗng nhiên oán hận nói: “Thần! Nếu chàng dám quên ta, ta đảm bảo ăn thịt uống máu của chàng!”Tâm trạng của Mộ Dung Thần Duệ vốn đã hoảng loạn, bất chợt nghe nàng nghiến răng nghiến lợi nói, hắn càng thêm hốt hoảng, rối bời.
170 Đêm hôm đó, Mộ Dung Thần Duệ ngủ lại Phượng Tê cung. Lộ Ánh Tịch nằm trong vòng tay ấm áp của hắn, sự mệt mỏi lẫn chán chường tạm thời lùi đi. Trong lòng nàng chỉ cảm thấy xúc động dạt dào.
171 Bóng đêm rút đi, sắc trời dần không nhìn thấy cảnh vật. Vừa hay trò vui đã chính thức bắt đầu trình diễn. Trong Phượng Tê cung tràn ngập không khí đau thương ngưng trệ.
172 Lộ Ánh Tịch sống lại từ cõi chết, trở thành một chuyện truyền kì. Mặc dù Hoàng đế nghiêm cấm người trong cung không được lén lút bàn tán chuyện này, nhưng mọi bức tường trong thiên hạ đều bị gió lùa xô đổ, thế nên tin tức này cứ mặc nhiên luồn ra ngoài.
173 Trước đó, Mộ Dung Thần Duệ giữ lời hứa hôm đó, thả mười thống lĩnh Hi vệ đã bị nhốt khi trước. Lộ Ánh Tịch liền để những Hi vệ khác trở lại Ô Quốc, cũng thay đổi luôn bộ phận mở cửa mật đạo.
174 “Đoàn Đình Thiên…” Tê Điệp yếu ớt đưa mắt nhìn về phía Đoàn Đình Thiên. Đôi đồng tử tối tăm bỗng nhiên phát sáng, không hề che đậy sự thù hằn và hận ý.
175 “Cẩn thận!”Một tiếng quát lớn đột ngột vang lên, chấn động cả màn đêm u tối. Âm thanh kia là từ xa truyền đến, không kịp cứu giúp. Lộ Ánh Tịch thoáng chốc hoàn hồn, nhanh nhẹn nghiêng người tránh, sau đó mới quay đầu nhìn lại.
176 Cuộc sống dường như bắt đầu trở nên yên bình hơn. Lộ Ánh Tịch là hậu phi cao nhất cũng là duy nhất vào ở trong Thần cung. Tất cả mọi người đều biết Hoàng đế sủng ái nàng chỉ có hơn chứ không giảm.
177 Bầu không khí đêm đó vô cùng yên tĩnh. Hai người lặng lẽ ôm nhau, hơi thở nhàn nhạt của cả hai hòa quyện vào nhau, nhưng đều không buồn ngủ. Lộ Ánh Tịch gối đầu lên cánh tay của hắn, nhắm mắt suy tư.
178 Thời tiết ngày càng nóng, những ngày hè nắng gắt đầu hạ len lỏi vào không khí. Hiền Vương tài đức Mộ Dung Bạch Lê của Hoàng Triều xử lí chuyện triều đình đâu ra đấy, mà tin thắng trận từ chiến sự biên cương cũng lũ lượt truyền về.
179 Bốn năm sau. Phượng Tê cung đã sớm không còn bầu không khí thanh tịnh trước đây. Ngay cả mới sáng sớm đã là một khung cảnh náo nhiệt, rộn ràng. Chỉ thấy một vài cung nữ trẻ tuổi đang xách váy chạy từng bước nhỏ, đuổi theo sau một đứa bé.
180 Vào bên trong tẩm cung, đứa bé trèo thẳng lên giường, cười toe toét lăn qua lăn lại trên tấm đệm êm ái. Lộ Ánh Tịch ngồi xuống bên mép giường, thủng thỉnh mỉm cười trong sáng, tình cảm nuông chiều không cần thể hiện bằng lời nói hiện rõ trên nét mặt.