81 Phạm Thống toàn thân cứng còng bất động, vừa kinh ngạc vừa tức giận, rướn cổ vội la to: “Không được làm bậy!”Lộ Ánh Tịch bình tĩnh vòng đến trước mặt hắn ta, mỉm cười nói: “Phạm huynh, ngân châm trong cơ thể ngươi sẽ chạy loạn nếu ngươi cử động, lẽ nào ngươi muốn mất mạng giữa đường?”“Cho dù chết, cũng quyết không để Lộ huynh mảy may bị thương!” Phạm Thống vẻ mặt hầm hầm giận dữ, không cần nghĩ ngợi mà bác bỏ liền.
82 Thái y tới chẩn bệnh nhưng cũng bất lực ra về. Cung nữ mang trà gừng lên, sau đó lặng lẽ lui ra. Hoàng đế ôm Lộ Ánh Tịch sưởi ấm cho nàng. Cả hắn và nàng đều được bao bọc trong lớp chăn gấm dày cộm, hơi ấm tỏa ra từ lò sưởi cháy hừng hực.
83 Lúc Lộ Ánh Tịch tỉnh lại thì mặt trời đã lặn ở đằng tây. Tẩm cung bốn bề yên tĩnh, lò sưởi vẫn tỏa hơi nóng lượn lờ trong không khí. Lộ Ánh Tịch gắng gượng chống hai tay nâng người ngồi dậy.
84 Mặt hồ sóng nước dập dờn, những gợn sóng lăn tăn nối chồng lên đuôi nhau, phản chiếu màu sắc của những viên đá sáng loáng hoa lệ. Ánh mắt sâu thẳm tà mị của Hoàng đế khóa chặt trên người nàng, khuôn mặt khôi ngô cúi thấp xuống.
85 Phạm Thống không khỏi hối hận, nhất thời không nói nên lời. “Đa tạ Phạm huynh báo cho ta biết. ” Lộ Ánh Tịch rủ mi mắt, ngữ điệu đều đều, “Hoàng thượng đã đến Trai cung.
86 Lần này Lộ Ánh Tịch xuất cung không có Phạm Thống bầu bạn, chỉ có vài ám vệ ngấm ngầm đi theo. Chung quy là Hoàng đế không yên tâm khi nàng chỉ có một thân một mình, có lẽ lo lắng cho sự an nguy của nàng, hoặc là muốn giám sát nàng.
87 Phạm Thống một mực giãy giụa với sức lực gần như mất hết. Hắn vừa như dùng dằng phản kháng vừa như để mặc nàng kéo đến hẻm nhỏ kia. Lộ Ánh Tịch không nói năng rườm rà, nhanh chóng truyền chân khí bảo vệ tâm mạch cho hắn ta.
88 Lộ Ánh Tịch ngủ thẳng giấc đến giờ Ngọ mới thức dậy, nhưng lòng dạ hoảng hốt. Nàng đứng bên khung cửa sổ ngẩn ngơ xuất thần. Nàng dường như không lựa chọn được, nếu muốn cứu sư phụ, cũng chỉ có thể bỏ Hậu vị.
89 Hoàng đế không đi xa, chỉ tản bộ loanh quanh trong hậu viên. Sắc trời tối dần, màn đêm lên thay thế. Từng cơn gió thổi hiu hiu như muốn lay động nỗi phiền muộn không tên nơi đáy lòng.
90 Rèm cửa sổ bằng lụa mỏng manh phất phơ nhẹ nhàng như làn khói, tiếng mưa rơi tí tách ngoài trời truyền loáng thoáng vào phòng. Hoàng đế ăn vận quần áo chỉn chu, còn Lộ Ánh Tịch thì khỏa thân, không mảnh vải che chắn.
91 Chốn này là lãnh cung. Nơi quanh năm cô tịch tăm tối, lạnh lẽo như Quỷ Vực[1]. [1] Quỷ Vực: theo truyền thuyết Trung Quốc cổ đại, con người sau khi chết sẽ biến thành ma quỷ, tồn tại ở nơi gọi là Quỷ Vực, là thế giới của âm hồn ma quỷ.
92 Lộ Ánh Tịch ra khỏi lãnh cung đi về phía Thần cung. Tâm tư tình cảm đều bay nhảy tán loạn như những âm hồn không tan. Nhiều năm qua, nàng vẫn luôn xem sư phụ là nam tử hoàn hảo như thiên thần.
93 Lộ Ánh Tịch không chịu ngồi yên chờ chết nên khi Hoàng đế đi khỏi, nàng lập tức đến tẩm điện của tiểu công chúa. Nếu như đây chính là kiếp nạn mà sư phụ đã nhắc đến, vậy thì nàng phải dốc toàn lực ứng phó vì sự trong sạch của chính nàng.
94 Hai người đều im lặng một lúc lâu, chỉ có ánh sáng màu rượu đỏ phía chân trời chiếu rọi bao phủ thân hình của cả hai. Hoàng đế cụp mắt, thở dài một cái nhưng gần như không thể nghe thấy, sau đó xoay người rời khỏi.
95 Lại qua hai ngày, vụ án có tiến triển mới. Lộ Ánh Tịch nhận được tin truyền miệng từ Thẩm Dịch, nàng chạy vội đến tẩm điện của công chúa. Cung điện của công chúa được trang trí tinh tế, xinh xắn, phủ một màu vàng rực rỡ được điểm xuyết bằng màu hồng với một chút trẻ con.
96 Những ngày tiếp theo sóng yên biển lặng, rồi cũng đến hôm cuối cùng. Diêu Hiền phi đã có thể đứng dậy xuống giường. Đó cũng là thời điểm đối chất. Vì sự việc phát sinh ở Trai cung nên Hoàng đế chọn tiến hành phán xử tại đó.
97 Hoàng đế ngồi trên ghế cao, khuôn mặt anh tuấn, lạnh lùng liếc nhìn phía dưới, nói chầm chậm: “Chiếu theo cung quy, phàm là phi tần vì ganh ghét mà sinh sự, nhẹ thì nhốt vào phòng tĩnh tâm, nặng thì tước đi chức vị.
98 Màn đêm cuối cùng cũng buông xuống, tia sáng cuối cùng cũng bị bóng đêm nuốt chửng. Lộ Ánh Tịch đứng lặng yên trước cửa điện, ngẩng đầu nhìn xa xăm. Khuôn mặt nàng lấp ló, lúc ẩn lúc hiện dưới mái tóc suôn dài bị làn gió mát thổi tung bay.
99 Ngay trong tối hôm đó, Hình bộ bỗng nhiên nắm được rất nhiều chứng cớ. Hai cung nữ làm việc trong tẩm cung của tiểu công chúa bị nghi ngờ là gian tế của Long Triêu và bị tống giam tại thiên lao.
100 Cuộc sống bị giam cầm cũng không quá nhàm chán, chỉ thấy vô vùng yên ả, bình lặng. Mỗi ngày Hoàng đế đều đến thăm, nhưng không ngủ lại đêm. Có lúc hắn chỉ đến ngồi một lát, thậm chí không nói chuyện với nàng dù chỉ một câu ngắn.