Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Nông Phụ

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không
Số chương: 50
Chương mới nhất: Chương 50
Cập nhật cuối: 2 năm trước
Thể loại: xuyên qua, điền văn, sủngConverter: nothing_nhh (Tàng Thư Viện)Editor: JunneNhân vật: Hứa Thảo & Dương Phú Quý + một đám phối hợp diễnNàng xuyên qua nhập vào một nhà nông dân nghèo, lấy một phu quân hiền lành thời cổ đại, sau đó còn được tặng kèm một tiểu bánh bao.

Danh sách chương Nông Phụ


Chương 1

1 Hứa Thảo cầm một cây trúc thật dài, mắt mở to, ngửa đầu nhìn cây táo thật cao, chọc chọc một trái táo căng mọng nằm xen kẽ trong tán lá. Trái táo còn hơi nhỏ, nhắm chừng phải gần hai tháng nữa mới có thể chín.


Loading...

Chương 2

2 Cái gì? Việc hôn nhân? Đó không phải là kêu nàng lập gia đình? Hứa thảo mở to hai mắt không thể tin được nhìn cha mẹ của mình. Nàng bất quá mới mười bốn tuổi cho dù tính cả tuổi mụ, còn chưa đủ tuổi cập kê, cái này bảo nàng làm sao lập gia đình, bảo sao mà buổi sáng giờ ngọ đột nhiên chim Hỉ Thước lại kêu a.


Chương 3

3 Tiểu Bạch ghé vào bên cạnh gốc cây nằm xuống, mắt láo liên nhìn xung quanh còn bày ra khí thế khẽ gầm gừ khiến bọn nhỏ chơi đùa xung quanh đó đều không dám mon men lại gần.


Chương 4

4 Hứa Thảo ngồi thẳng lưng vô cùng nghiêm túc, mắt mở to không chớp, hai tay gắt gao nắm chặt góc áo cưới, bên ngoài đi vào giúp vui đa phần người nàng đều nhận thức, cơ bản là người trong thôn cùng hàng xóm cách vách hoặc chính là thân thích của Dương gia.


Chương 5

5 Rất nhanh, Dương Phú Quý liền bưng lại một ít điểm tâm nho nhỏ đưa cho Hứa Thảo và nói: “Tại phòng bếp liền còn lại mấy thứ này, không biết có đủ cho Miêu Miêu ăn không?”

Năm miếng cao đậu tương, mỗi miếng đều rất nhỏ, Dương Miêu Miêu liếc mắt thấy điểm tâm liền ngừng khóc, vươn bàn tay nhỏ, cầm lấy một khối cao đậu tương bỏ vào miệng nhai vội vàng, xem ra là rất đói.


Chương 6

6 Nhìn mấy đứa con, không có đứa nào thuận theo theo ý của mình, Trần thị sinh khí không được, đành chỉ vào mấy đứa con cả giận mắng: “Đồ ăn cây táo, rào cây sung.


Chương 7

7 “Kia Miêu Miêu cùng Quân Ca thì làm sao bây giờ?” Hứa Thảo nhìn thấy hai đứa nhỏ đang chơi ở trong sân nhịn không được hỏi. Ngưu thị kia nàng cũng không dám trông cậy vào, nhưng mà để cho hai đứa nhỏ ở nhà một mình thì lại không yên tâm.


Chương 8

8 Edit: Junne

Hứa Thảo đứng ở bên cạnh có chút ngượng ngùng nhìn về phía Thẩm thị cười xấu hổ. Thẩm thị thấy vậy che miệng cười nói:

“Đại tẩu không cần e lệ, đại ca đối với tẩu tốt đó là phúc khí của tẩu, nhưng mà đại tẩu, tẩu cũng nên bồi bổ thân mình cho tốt, thân hình gầy yếu như thế này sinh đứa nhỏ sẽ không dễ dàng a.


Chương 9

9 Edit: Junne

Ngày thứ ba chính là ngày Hứa Thảo lại mặt, hai người liền dậy sớm, Hứa Thảo làm đồ ăn sáng, sau khi mọi người ăn xong, lại đem phòng bếp dọn dẹp một lần, sau đó đi ra thì nhìn thấy Phú Quý ở bên ngoài đang đem trứng gà bỏ vào rổ nhỏ.


Chương 10

10 Edit: Junne

Hứa Thảo thấy là Ngưu thị liền cười cười nói: “Đây là tương hoa quả ta làm, cố ý để lại hai chén, chờ cha mẹ về nếm thử. Tam đệ muội, chân ngươi ngã bị thương, trước đi ra ngoài ngồi, chờ cha mẹ về là có thể ăn cơm.


Chương 11

11 Bán được mười hai lượng bạc, Hứa Thảo rất là vui vẻ, nàng xuyên qua đến nơi này cũng hơn mười ba năm, nhưng có trong tay nhiều nhất cũng chỉ là mấy văn tiền, vẫn là Hứa lão cha cho nàng để đi mua rượu.


Chương 12

12 Đoạn dây dùng để cột chân gà có chút quen thuộc, lá màu xanh, có viền, có lông tơ ở trên mặt. Hứa Thảo chớp chớp mắt, nhìn lại nhìn, còn tưởng rằng mình nhìn nhầm.


Chương 13

13 Hứa Thảo sờ sờ chiếc vòng tay và ngọc bội, cảm giác trơn bóng, tinh tế, lành lạnh. Nàng cảm thấy có chút kỳ quái, mẹ ruột của Phú Quý rốt cuộc là người như thế nào? Vì sao sẽ có những thứ quý thế này? Nàng cảm thấy kỳ lạ trong lòng, vô tình nghĩ sao cũng thốt ra thành lời.


Chương 14

14 Edit: Junne

Ở nông thôn, sau khi xong vụ mùa, phơi lương thực đâu vào đó thì không còn việc gì để làm. Dương gia cũng đem ngô phơi nắng cho khô, sau đó cho hết vào bao tải cột lại, đợi khi nào muốn ăn thì đi mài thành bột là được.


Chương 15

15 Hứa Thảo biết được nguyên nhân cũng sẽ không hỏi thêm cái gì nữa. Chỉ là cả người có chút khô nóng, khó chịu khi bị thân hình người nam nhân ôm vào lòng, nàng thật sự có chút không được tự nhiên, nhịn không được khẽ xoay xoay thân mình.


Chương 16

16 “Đại tẩu, về rồi sao?” Thẩm thị thấy Hứa Thảo liền cười nói. Lại quay đầu liếc mắt nhìn Ngưu thị một cái.

Ngưu thị nghe thấy có tiếng nói, cũng ngẩng đầu nhìn qua theo, nhìn thấy là Hứa Thảo, lại mệt mỏi cuối đầu xuống thở dài.


Chương 17

17 Dương tam đệ cực kỳ đau đầu, nhịn không được khẽ nhu nhu cái trán nói: “Nương, người đừng nói nữa. ”

Trần thị cả giận mắng to: “Làm sao không cho ta nói? Ngươi còn dám che trở cho nàng đúng không?”

Trần thị đang mắng, Ngưu thị đột nhiên từ trong phòng xông thẳng ra ngoài, đầu tóc rối bù, chạy vọt vào nhà bếp, chỉ vào Trần thị rống lên: “Nương, ngươi đừng khinh người quá đáng! Cho dù ngươi không thích ta, nhưng nhà mẹ đẻ ta xảy ra chuyện như vậy, ngươi còn bày ra vẻ mặt vui sướng khi người khác gặp họa là sao, người có lương tâm không a.


Chương 18

18 Nói xong Trần thị vội vàng đi theo Trần Mậu, Hứa Thảo cùng Thẩm thị thấy không còn việc gì liên quan đến các nàng nữa lại tiếp tục vùi đầu may vá. Không bao lâu sau đó, một cô nương hay chơi cùng Tiểu An rủ Tiểu An đi ra ngoài, Tiểu An liền quay qua nói:

“Đại tẩu, nhị tẩu, muội đi cùng Quyên Tử lên trấn trên một chuyến, có thể đến chiều mới về.


Chương 19

19 Hứa Thảo cùng Thẩm thị đi ra ngoài liền thấy Ngưu thị đứng ở trong sân, trong tay cầm hộp gấm, còn Trần thị đang đứng trước cửa phòng bếp trừng mắt, vẻ mặt cừu hận nói: “Ngươi cái tiện nhân, sao không trốn ở trong phòng nữa đi, còn có mặt mũi chạy lung tung ra ngoài ư?” Trần thị nói xong, liếc mắt thấy hộp gấm trong tay Ngưu thị, nhìn hộp gấm bộ dáng có vẻ đáng giá tiền, liền giận dữ nói: “Trong tay ngươi đang cầm cái gì đó? Không lẽ là trộm gì đó trong nhà?”

Giơ hộp gấm trong tay, Ngưu thị nói: “Nương, trong phòng đại tẩu cất giấu hộp gấm này, bên trong chắc chắn có không ít bạc và trang sức đâu.


Chương 20

20 Hứa Thảo nghe vậy liền sửng sốt một chút, sau đó quay sang Dương lão cha hỏi: “Cha, vậy chờ Phú Quý về rồi chúng ta sẽ chuyển? Hay là chuyển ngay bây giờ?”

Vừa nghe đến việc ở riêng, Trần thị ánh mắt trở nên đỏ bừng, tức giận nhìn Dương lão cha, một tiếng cũng không thốt ra nổi.


Loading...

Truyện cùng thể loại



Công Chúa Thất Sủng Ta Muốn Nàng

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 137


Xin Sư Thúc Kiềm Chế

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 50


Vượt Khuôn

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 44


Chọc Tới Chủ Tịch Tổng Tài

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 271




Yêu Anh Hơn Cả Tử Thần

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 56


Chinh Phục Trợ Lí Nhỏ

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 38