121 Tôi từ từ đứng dậy nhìn hắn bằng cặp mắt sáng loáng như 2 viên đạn bạc, tay phải vẫn đang cầm ngược con dao dính máu. Sau một tiếng hét ấm trời, gã khổng lồ cắm đầu chạy như trâu điên về phía tôi đầy sát khí.
122 Tôi dắt theo Nhi chạy một mạch vào trong rừng rồi cứ men theo đường mòn mà ra đến bờ sông. Tại đây, chúng tôi ngồi phục xuống trên bờ thở không ra hơi.
123 Tôi đút lại kiếm vào bao và qua y sang tiểu Ý: - Cám ơn em nhé! - Không có chi… hihi… Tôi quay sang thím và lên tiếng: - Vậy giờ cha cháu đang ở đâu vậy bác? Có ổn không? - Cũng không biết cụ thể đang ở đâu… nhưng có lẽ là vẫn ổn, đợi khi nào có thể liên lạc lại được với Hayabusa rồi tính tiếp… - Vậy thì sốt ruột lắm… lỡ như cha cháu có chuyện gì… - Về vấn đề đó thì cứ yên tâm… Cha cậu bị Yakuza giữ thì có thể đảm bảo tính mạng… Chỉ là bị giam lỏng ở đâu đó thôi… - Sao bác chắc chuyện đó? - Vì Yakuza xưa giờ rất hiếm khi dính líu tới các vụ án mạng… hơn nữa họ sống rất có đạo nghĩa với anh em… dù gì cha cậu cũng từng làm việc cho họ mà… Họ sẽ không làm hại cha cậu nếu như chưa đạt được ý muốn đâu… - Nhưng cũng có nhiều băng khác nhau mà… - Tôi biết họ mà… ngày xưa cũng một thời chinh chiến… lại mới gặp đây sao lầm được… - Haizz… tạm tin như vậy đi… – Tôi thở dài.
124 Nhi rất đáng yêu, rất xinh xắn. Được ôm Em giữa trời đông lạnh giá như thế này rất ấm áp, rất hạnh phúc. Thế nhưng thằng nào nói ở trong tình trạng này mà ngủ ngon thì xin lỗi… Nhầm cmnr!.
125 Thím hẹn đợi tôi ở một con đường nhỏ cách đó khoảng 20km rồi tạm biệt và ra về trước. Lúc này Nhi mới từ dưới bếp đi lên nhìn quanh quẩn rồi ngơ ngác hỏi tôi: - Ơ! Bác bravo đâu rồi anh? - “Bả” về rồi! - Xì… anh kì quá! – Nhi phì cười – Mà 2 người bàn chuyện gì vậy? - Thím sẽ tạo cho anh một khóa huấn luyện cấp tốc… - Vậy àh? có cần em giúp gì không? - Ổn rồi mà… Chắc Thím cũng chuẩn bị hết cả rồi - Ukm… vậy chừng nào anh đi… - Xíu nữa anh đi liền, tối lại về á mà… - Vậy anh đi cẩn thận nhé… - OK!… để coi thử bả huấn luyện anh kiểu gì đây… Dù sao về khoản thể lực và sức mạnh thì Thím đúng là trâu bò thiệt… cần phải học hỏi… - Ukm… Cơ bắp như vậy mà… - Haha… À mà Nhi đi như vậy ở nhà không hỏi thăm gì àh? cũng được nửa tháng rồi chứ ít gì đâu… - Vẫn chưa gọi điện được anh… - Chắc cột tín hiệu bị chặt hết rồi… haiz… - Anh đừng lo… Bố em không nói gì đâu… – Nhi cười.
126 Trong cơn mê man, tôi mơ thấy mình đang bước đi trên một con đường nhỏ trong suốt uốn lượn giữa bầu trời. Con đường sáng rực lên chỉ hướng cho tôi đi.
127 Suốt cả một ngày luyện tập cật lực, hết nhảy xuống hồ luyện lại leo lên bờ thở hồng hộc như trâu, cuối cùng tôi cũng… Bị nhiễm nước. Da thịt khắp người vì bị ngâm trong nước quá nóng và thời gian quá lâu nên đỏ bừng bừng lên.
128 Chương 15: Đến giờ tôi mới nhận ra được chuyện gìĐến giờ tôi mới nhận ra được chuyện gì đang xảy ra với Nhi, nhận ra được mình đã quá đáng và vô tâm đến như thế nào.
129 Buổi sáng tiễn em ra bến xe, tôi không thể cười nổi dù chỉ là một nụ cười gượng gạo, nước mắt cứ chờ chực trào ra ngoài. Một người ở lại, một người đi.
130 Mùa xuân trên phố cảng… Khắp nơi trời đất đang dần dần chuyển mình sang một năm mới bằng những cái náo nhiệt, đông đúc của những con phố sầm uất, những khu chợ đông nghịt người mua kẻ bán.
131 Tỉnh dậy khi trời đã tối hẳn, Nhi mệt mỏi chống tay xuống giường để nâng thân mình mệt mỏi của mình ngồi dậy. Em lục tìm điện thoại của mình nơi đầu giường để bật đèn lên soi sáng.
132 Buổi nhượng quyền lãnh đạo cho hurricane kết thúc, tất cả anh em trong hội lại được một bữa ăn nhậu bét nhè quên luôn ngày mai. Trong cuộc vui, Simon nói chuyện với anh Vĩ: - Àh! Em có chuyện này cần mọi người giúp đỡ… - Chuyện gì vậy? – Anh Vĩ thắc mắc.
133 Cả hội chuẩn bị kĩ lưỡng đầy đủ suốt mấy ngày trời, và ngày gì đến cũng phải đến. Hội Hurricane do nữ thủ lĩnh cùng tên lãnh đạo quyết định sẽ hành động ngay trong đêm Valentine.
134 Đôi lời tác giả… Thành thật xin lỗi vì cắt ngang truyện thành một chap như thế này. đáng lẽ mình phải làm 1 chap như thế này trước khi bắt đầu vào phần 2… nhưng giờ ad phải viết chap này vì cần thiết phải vậy… sẽ không tốn nhiều thời gian đâu nhé! Chả là mình mới dạo một vòng trên các trang truyện trên mạng… để ý thấy tất cả các trang truyện khác đều ghi sai lệch hoặc không chính xác thể loại của truyện… Xin được nhắc lại là truyện “Muốn đi hả? Dắt em theo đã” là một truyện TỰ SÁNG TÁC, không hề phải là một tự truyện của một thằng nào đó ngoài đời.
135 Cùng lúc ấy ở dưới sảnh tòa nhà đang diễn ra một cuộc ẩu đả vũ lực kinh hoàng của Hurricane và lực lượng xã hội đen làm nhiệm vụ bảo kê cho bà mẹ kế của chị Simon.
136 Cuộc chiến long trời lở đất giữa 2 Diva đô vật chuyên nghiệp khiến bàn ghế xung quanh đổ vỡ, cửa nẻo lung lay. Kĩ năng của 2 cô nàng đều thuộc hàng bậc thầy, thậm chí sức mạnh cũng phải khiến đàn ông sợ mất mật.
137 Ngày 30 tết… Trong khí thế rộn ràng của một ngày có thể nói là “xuân” nhất trong tất cả các ngày trong năm. Khắp nơi phố phường bạt ngàn hoa cỏ rực rỡ đủ màu sắc từ xanh tươi đến đỏ thắm.
138 Từ từ tháo từng bộ phận giáp trên người cho tôi, Thím Cơ Bắp vừa trầm trồ: - Tỷ lệ mỡ khoảng từ 5-15%, quá hoàn hảo! hý hý - Hêhê… Cho ăn toàn lương khô biểu sao khoong ít mỡ… - Đô con hơn trước nhiều rồi đó… Không tin nổi là mới chỉ có nửa năm… - Hehe… Suốt ngày chỉ có ăn với ngủ rồi dậy cày biểu sao… Àh mà bác để lại cho cháu 1 cái thiết thủ bên tay phải nhé! - Chỗ bỏng đúng không? - Dạ!… bỏng nguyên cả cánh tay, giờ để lại sẹo nên mở ra mất thẩm mỹ lắm… - Ờ… Mà cậu làm gì để phá tan hoang hết chỗ này vậy? - Tại bộ giáp nặng quá á!… Suốt mấy tháng trời dậm đi dậm lại nó cũng phải bể đi chứ… - Hix… cũng phải cẩn thận chứ! bao nhiêu công sức người ta xây dựng… - Hehe… Từng miếng giáp được tháo ra, tôi bắt đầu cảm thấy cơ thể mình nhẹ dần đến mức lâng lâng bay bổng.
139 - Hơ! Mọi người tập trung ở đây cả rồi ạ? – Tôi tròn mắt. - Ryu àh? lâu quá không gặp! – Sư phụ Hayabusa lên tiếng chào tôi. - SƯ PHỤ! – Tôi mừng rỡ. - Vào đi con trai! – Ông chủ tịch lên tiếng.
140 Được sự hướng dẫn của cô thư kí, tôi phóng ra ngoài đường tham quan phố xá xem có gì đặc biệt không. Những kiến trúc, phong cách của Osaka cũng rất độc đáo khi có thể hòa trộn một cách hoàn hảo giữa nét đẹp truyền thống và những kiến trúc hiện đại.