101 Một lúc sau Thúy cưỡi con moto trở lại trong khi đám chúng tôi vẫn còn chưa hoàn hồn hẳn. Mặt thằng nào thằng nấy tái mét. Nhất là thằng Duy, mặt nó cứ xanh như đít nhái từ nãy đến giờ.
102 Sau đêm mừng năm mới “Kinh hoàng” ấy, cả team 7 chú đã bị chị Ju mắng té tát vì cái tội nhậu nhẹt chè chén. Chỉ mắng: - Mấy người bị điên hết rồi hả? Lúc tối uống mấy tiếng đồng hồ chưa đủ hay sao hả? - … – 7 tên im re, cúi gằm mặt vẻ hối lỗi.
103 Sáng hôm sau, một buổi sáng đẹp trời. Tôi chở Thúy đi trên con đường đến trường quen thuộc. Cả 2 vui vẻ cười đùa suốt dọc đường, rôm rả đến nỗi tôi có thể cảm thấy được ánh mắt ngưỡng mộ, thậm chí là ghen tị của rất nhiều người đi đường.
104 Tôi bế chị vào phòng Thím Cơ bắp, đặt chị nằm xuống giường rồi đi ra ngoài để Nhi ở lại thay bộ đồ toàn cát biển chị đang mặc bằng mấy bộ đồ của Thím.
105 Điện thoại tôi bất ngờ reo lên, là Thúy. Tôi vừa bắt mày thì ngay lập tức nghe thấy giọng Thúy hét vào điện thoại: - TÊN KIA! - Ý… gì…. gì z em? – Tôi giật mình.
106 Ngày thứ hai, cũng đi học như thường ngày. 2 hôm nay tôi để ý thấy Nhi có vẻ như đang muốn tránh mặt tôi. Lúc tôi ở lên lớp thì vẫn phi xuống chỗ ẻm ngồi buôn chuyện với mấy đứa như bình thường.
107 Ngày thứ ba… Đứng trước cửa lớp tôi là thằng Duy đang đứng vẫy vẫy tôi ra ngoài trong giờ ra chơi. Tôi ra ngoài cửa gặp nó: - Tìm gì tao chó? - Chó cc.
108 Ngày thứ tư… - Đù móa chán quá dân chơi… cả buổi chiều chả lẽ ngồi không vầy hết sao cà? – Tôi vắt chân lên bàn ngồi ca thán giữa gara. - Đù mé bạn!… cái bàn mình mới lau… – Trợn mắt lên nhìn cái chân đang vắt trên bàn của tôi.
109 Ngày thứ năm… Hôm nay lại một ngày nghỉ không phải làm việc. Không biết Thím Cơ Bắp đã đi đâu biệt tích suốt 2 ngày hôm nay. Lúc bình thường thì không cho nghỉ lại lựa đúng dịp này dở chứng thật là không có cái nhọ nào bằng cái nhọ nào… Đang trên chiếc 67 của mình lao đi vun vút trên những con phố nhộn nhịp mặc dù đêm đã bao phủ xuống thành phố.
110 Ngày thứ sáu… Đang đần thối mặt ra quay bút trong tiết anh văn thì tôi bỗng ăn ngay một cục phấn vào đầu. Mắt nhắm mắt mở ngước lên trên bục giảng thì thấy cô Thy đang trừng trừng nhìn tôi một cách vô cùng đáng sợ.
111 Tôi lết thân xác tàn tạ của mình lui lại phía sau tới chỗ của Nhi. Em liền chạy lại đỡ lấy tôi rồi vừa mếu máo nức nở, em vừa đưa tay ôm lấy 2 bên mặt tôi mà khóc: - Huhuhu… Sao Ryu dại vậy hả? - Lại mít ướt rồi… Thủ lĩnh kiểu gì vậy hả? - Hix… Lo ình đi kìa! mặt mũi toàn máu không nè trời ơi… Để Nhi gọi cấp cứu.
112 Một buổi chiều tại Phú Quốc… Trên bãi cát trải dài dọc theo bờ biển trong xanh có một cô gái thong dong rảo bước đi với một tâm hồn vô cùng thoải mái khi show diễn của mình đã thành công tốt đẹp.
113 Bờ biển đêm sóng vỗ rì rào mang lại rất nhiều cảm xúc cho nhiều người. Nhất là những người trong lòng đang chất chứa nhiều điều tâm sự. Có một cô gái cũng muốn được thả hết những ưu tư của mình vào những con sóng.
114 Trong cuộc sống mỗi con người, sẽ có một lúc cuộc đời của họ phải bước sang một trang mới thay đổi hoàn toàn cuộc đời mình. Hạnh phúc có, khó khăn có, đau đớn tận cùng cũng có… Giống như một ván bài được phát ngẫu nhiên.
115 Khi đã chắc rằng Nhi đã thực sự ngủ say, tôi mới từ từ ngồi dậy. Gương mặt của em lúc này nhìn bình yên và đáng yêu vô cùng. Tôi đưa tay tự tát thật mạnh vào mặt mình cho tỉnh vì nếu không sẽ siêu em này ngay bây giờ mất.
116 Tôi thức dậy khi trời đã gần trưa, mặt trời đã lên đỉnh đầu. Khi vừa cử động người để ngồi dậy thì cơn đau từ cánh tay phải làm tôi nhói lên nhăn nhó.
117 Vừa dựng xe xuống là tôi tức tốc chạy một mạch vào phía trong bệnh biện rồi hối hả hỏi y bác sĩ phòng của mẹ tôi. Được một cô y tá chỉ đường cho đến phòng cấp cứu, tôi lại chạy ngay lên để xem tình hình mẹ ra sao.
118 - Cha… cha cháu gặp chuyện gì? - Haiz… chuyện kể ra thì dài lắm… nhưng tôi sẽ cố gắng kể lại vắn tắt cho cậu hiểu, là thế này… Chuyện là vài hôm trước khi sự việc bắt đầu, Thím đã nhận được một cuộc điện thoại từ cha tôi nói rằng cần giúp đỡ vì có một nhóm người đã tới võ đường đe dọa khi cha tôi đang dạy ở đây.
119 Tôi để Nhi ngủ lại ở võ đường và một mình đạp xe qua nhà thầy Shen để gặp thầy và Thím Cơ Bắp. Nhà thầy là một ngôi nhà mộc mạc, bên cạnh có một cái ao nhỏ và một cây cổ thụ rất lớn, lại nằm ở địa hình cao nên từ đây có thể ngắm nhìn được cả một vùng trời rộng lớn.
120 Tôi vừa chống tay định đứng dậy thì bỗng tay phải nhói lên đau rát kinh khủng. Sau trận giao đấu vừa rồi tôi đã vô tình làm đụng chạm đến vết bỏng của mình để bây giờ nó lại tiếp tục hành hạ tôi.
Thể loại: Truyện Teen, Nữ Phụ, Ngôn Tình, Xuyên Không
Số chương: 30