161 Dưới sự tấn công của gã Thiên, tôi và thằng Duy cùng hợp lực tác chiến lại với nhau. Một thằng thì bị hàng trăm mảnh sành cắm khắp lưng và cổ, một thằng trình độ thực chiến không cao lắm.
162 Mất gần chục phút phóng xe, cuối cùng tôi cũng đến được tòa nhà mang tên Hurricane. Đã có rất nhiều lần tôi đi qua nơi đây rồi, hơn nữa tòa nhà này cũng rất nổi tiếng vì là nơi cao nhất thành phố.
163 - Thời gian qua em vắng mặt nên có lẽ không biết chị… Cứ gọi chị là Hurricane - Àh! em gọi là boss nhé! - Haha… vậy cũng được! tùy em! - Hề hề… Tôi bắt đầu có thiện cảm với nàng thủ lĩnh này rất nhanh chóng, nhanh đến không ngờ.
164 Tôi ngớ người ra trước sự phũ phàng của Em. Đến bây giờ mà vẫn còn tức tôi đến mức đó, thật là đáng sợ. Tiếp tục mặt dầy, tôi lại nhắn tin cho em: - Anh nhớ em!Vẫn không thấy hồi âm, tôi lại nhắn tiếp: - Nhi ơi! làm ơn đi mà… trả lời anh một tin thôi…- … - Phải một lúc thật lâu sau khi tôi đã gần như từ bỏ hi vọng thì Nhi mới chịu trả lời lại – Anh định đi đâu?- Anh ra nước ngoài… - Tôi mừng rỡ chụp lấy điện thoại trả lời ngay lập tức.
165 Ở chặng đường đầu tiên, chúng tôi vẫn còn đi sát cạnh nhau vừa đi vừa nói chuyện rất rôm rả. Tất cả đều cười đùa rất vui vẻ với nhau nhưng đương nhiên.
166 Mặc dù biết chắc rằng Nhi đang cố tình chọc cho mình ghen lên nhưng tôi vẫn cảm thấy tức tối khó chịu trong lòng. Chẳng thèm nói năng gì nữa, tôi nằm xuống đánh luôn một giấc lấy lại sức, dù sao cũng đang mệt nên cũng không phải là quá khó ngủ.
167 Nhi lặng người đứng nhìn tôi, đôi môi Em ngập ngừng như muốn nói ra điều gì đó nhưng cuối cùng lại không thể. Đôi mắt Em tràn đầy nỗi niềm thương xót và cảm thông cho tôi.
168 - Cái gì? Tức giận hả? không phải mày bồ Thúy àh? tao yêu Nhi đâu liên quan tới mày? sao mày lại tức? - Mày nói đủ rồi đó!- … - Nó yên lặng đấu mắt với tôi.
169 Thúy khẽ im lặng nhìn trôi đầy suy tư, thoáng pha lẫn một chút gì đó buồn bã. Thấy lạ nên tôi liền lên tiếng: - Sao vậy? - … - Thúy mỉm cười lắc đầu. - … - Tôi nhìn em khó hiểu.
170 Duy và Thúy cùng quay mặt lên nhìn tôi rồi lạnh lùng phóng xe đi khuất. Tôi hiểu được rất khó để họ không hận tôi. Có lẽ đó là cái giá tôi bắt buộc phải trả cho quyết định của mình, và cái giá đó chắc chắn là nhẹ nhàng nhất rồi…Thúy giận tôi đến vậy nhưng em cũng đã để cho tôi cơ hội được lựa chọn con đường cho mình.
171 Khi phục vụ bưng đồ uống ra, tôi mới từ từ thưởng thức ly scotch của mình. Đây là một loại whisky tuyệt vời. Khi nhắc đến whisky thì chắc ai cũng biết là nó nặng nỡ nào rồi.
172 Suốt buổi tối hôm ấy, Nhi cứ ngồi dụi đầu vào ngực tôi mà sụt sịt khóc như đang làm nũng vậy, mãi đến lúc ra về em mới chịu nín khóc. Lúc về khách sạn, Nhi bỗng sực nhớ ra điều gì đó rồi hốt hoảng lên tiếng: - Chết! chìa khóa phòng em Thúy giữ rồi… - Hả? - Để em hỏi lễ tân thử.
173 Buổi sáng giật mình tỉnh dậy, chợt nhận ra là Nhi vẫn đang nằm ngủ ngon lành trong vòng tay mình, tôi thở phào nhẹ nhõm. Ngắm khuôn mặt của em lúc ngủ làm tôi cảm thấy ấm lòng rất nhiều cho một buổi sáng lạnh giá này (mà lạnh cũng do điều hòa thôi).
174 Sau bữa cơm, chúng tôi ngồi lại phòng khách để nói chuyện. Đây mới là lúc chính thức đi vào cuộc nói chuyện nghiêm túc. Thầy hớp một ngụm trà rồi lên tiếng hỏi tôi: - Sắp tới con định làm gì vậy Ryu? Nói cho thầy biết đi được không? - Dạ… dạ… - Tôi ngập ngừng.
175 Thím Cơ Bắp chở tôi đến bến cảng. Vừa dừng xe lại, Thím lên tiếng: - Đây! ở đây được rồi… xuống xe, cởi hết ba lô, túi xách xuống…- Dạ? Chi vậy? – Tôi trố mắt ếch.
176 Một buổi sáng bình thường vài ngày sau đó, tại bãi biển. Nhi cùng những người bạn thân trong lớp mình có một buổi dã ngoại ở đây để chia tay nhau. Thời gian sắp tới đây, mỗi người sẽ đi về một phương để theo đuổi tương lai của chính mình.
177 Vài năm sau…Mùa đông về và bắt đầu bao trùm cái lạnh lên toàn thành phố. Một thời gian rất dài đã trôi qua sau cái ngày chia tay ấy. Thời gian trôi qua như là con dao 2 lưỡi, nó có thể chữa lành mọi vết thương, cũng như xóa nhòa đi mọi cảm xúc.
178 - Anh chị yêu đương từ hồi nào mà nhanh dữ… - Tôi hỏi. - Àh thì… cũng lâu rồi, hồi đó anh tán chị dữ lắm á! hehe… - Chị Ju nhe răng cười tự hào trong khi anh Vĩ thì gãi đầu cười.
179 Đoạn video ngắn quay cảnh một gã đàn ông với vóc người khổng lồ, cuồn cuộn cơ bắp đang nhìn thẳng vào camera với vẻ mặt cực kì ngênh ngáo. Hắn trừng trừng vào camera rồi lên tiếng bằng tiếng Việt lơ lớ: “Chào! Tao là Heracrov.
180 Tối hôm đó, những điều tôi và Hanako dự đoán đã thực sự xảy ra. Khi đang lái xe trên đường thì tôi bỗng để ý thấy có một nhóm người hình như đang bám theo mình bằng mô tô.