101
Lời hắn vừa dứt, phản ứng đầu tiên trong đầu Lâm Linh là kiểm tra xem lỗ tai mình có phải là bị hỏng rồi không, hắn mới vừa nói cái gì? Thích?
Nghe nhầm, tuyệt đối, cam đoan, chắc chắn là nghe nhầm rồi!
Vì vậy, nàng lắp bắp nói:“Cậu, cậu đừng nói giỡn nữa.
102 Sắc trời dần tối, ánh trăng mông lung chiếu trên bầu trời đen, tỏa ra ánh sáng nhẹ nhàng. Một ngôi sao băng vội vã vụt qua trên bầu trời, đập vào những ngọn gió đông lạnh lẽo ở England.
103
Đúng rồi tỷ tỷ, không phải tỷ vừa nói còn có một đứa con trai sao? Vậy nó đâu rồi?” Giọng nói của Arthur cắt đứt dòng suy nghĩ của Lâm Linh.
Morgan phu nhân mỉm cười:“Nó đang đứng chờ ngoài kia, ta lập tức gọi nó vào ngay.
104 Lâm Linh quay đầu lại, chợt thấy Lancelot đang đứng dưới một tán cây cách đó không xa nhìn nàng. Khóe miệng của hắn hơi khom về trước, tựa như ao nước yên bình tĩnh lặng mùa xuân, vậy thì nụ cười nhợt nhạt bên môi đó chính là một chút gợn sóng của chiếc ao.
105 Morgan phu nhân vừa xuất hiện, lập tức thu hút rất nhiều ánh mắt của mọi người. Nàng có dung mạo xinh đẹp, khí chất ưu nhã cùng nụ cười hiền hòa của nàng nhanh chóng chiếm được hảo cảm của mọi người, mà cách nàng làm món ăn chả viên đã được rất nhiều người hoan nghênh.
106
Mùa xuân năm sau nhanh chóng tới gần. Hơi thở ấm áp che đi cảm giác mịt mờ của tuyết, khiến cho mọi thứ dần trở về quỹ đạo vốn có của nó.
Gió xuân nhẹ nhàng thổi qua từng tấc đất của Camelot, những cánh hoa đầu xuân lãng mạn bay ở phía chân trời, nhẹ nhàng tan ra một mùi hương thoang thoảng, ánh nắng ấm áp chiếu lên tâm trạng mỗi người như vừa được hồi sinh.
107
Không ai biết chiến tranh sẽ tới lúc nào, thành Camelot vẫn yên bình đón ngày mới đến như thường.
Hoa viên vương cung được bao phủ bởi một đám sương trắng, bốn phía lẳng lặng, chỉ có âm thanh nhở dẹ của mặt đất, những cánh hoa thủy tiên lén lút nở rộ trong không khí, hoa anh đào xinh đẹp như một cô gái nhã nhặn lịch sự ẩn trong màn sương.
108
“Hóa ra là như vậy. ” Morgan phu nhân tán dóc cùng hai người vài câu, đột nhiên nghĩ tới điều gì liền hỏi,“Bệ hạ, không bao lâu nữa chúng ta sẽ khai chiến với người Saxon sao?”
Arthur gật gật đầu, đôi mắt màu tím tràn đầy tự tin:“Sẽ nhanh thôi, chúng ta sẽ đuổi hoàn toàn người Saxon ra khỏi lãnh thổ England, kế tiếp, sẽ là La Mã.
109
“Cười cái gì mà cười, có tin tôi lại cắn cậu thêm một cái nữa không?” Lâm Linh tức giận nói.
“Ta đang xem thử sự nhẫn nại của nàng sẽ tới đâu, không ngờ lúc bộc phát cũng dữ dội như vậy.
110
Lâm Linh chạy mãi tới góc hoa viên mới dừng lại, nước mắt đã sớm không nhịn được tranh nhau rơi xuống. Tại sao? Ngay cả một cái vỏ kiếm mà nàng cũng không giữ được? Còn nói cái gì mà bảo vệ hắn, lúc đầu vì bảo vệ hắn, ngày cả nhảy xuống tường thành nàng cũng không sợ, nhưng lần này chỉ vì một chút đau đớn nho nhỏ mà đánh rơi cả một thứ quan trọng!
Nàng thật sự rất vô dụng,….
111 Ánh mắt Bối Để Uy Nhĩ chợt tối, buông thanh kiếm trong tay xuống, trầm giọng nói:“Morgan phu nhân, Lâm Linh tiểu thư, hiện đại quân của bệ hạ đang bị bao vây trong sơn cốc Barton, nhất thời khó có thể phá vòng vây.
112
Lâm Linh hài lòng gật đầu, dù sao nơi này cũng là thời châu Âu Trung cổ, ít đất ít người, nên số lượng quân cũng không đông như bên đội quân Trung Quốc.
113 Ma pháp hệ gió này mặc dù có tên là ma pháp gia tốc, nhưng hiệu quả cũng không rõ lắm. Đội quân ván trượt lúc đến nơi cũng đã là hoàng hôn cùng ngày. Đương nhiên, trên đoạn đường còn chưa đề cập tới việc hù dọa một đống động vật trong rừng.
114 Bọn kỵ sĩ của Arthur tuy vẫn chưa hồi phục hoàn toàn thể lực nhưng vẫn dũng mãnh nghênh chiến. Lưỡi đao sắc bén đâm lại đâm một tên, vẩy ra những tia máu như những đóa hoa.
115 “Khụ khụ ~~~~ bệ hạ, chúng ta có phải là nên trở về Camelot rồi không. ” Mọi người đang thầm nghĩ thà mưa cũng không dám động tới vị lãnh đạo kia, nhưng Bối Để Uy Nhĩ chính trực lại thật thà cuối cùng cũng đành phải động thân ra.
116 Đảo mắt đã tới mùa hạ, không khí trong vương cung Camelot cũng dần dần nóng lên, ánh mặt trời đã chẳng còn hiền hòa như trước nữa, nóng bỏng chiếu xuyên qua những tán lá xuống mặt đất.
117 Perth và Bối Để Uy Nhĩ vẫn còn là người mới, họ không nói gì cũng chẳng có gì lạ, huống hồ kỵ sĩ Will có vẻ như là bị kéo tới cho đủ số, nhìn sắc mặt của hắn là nhận ra ngay điều đó.
118 Thời khắc cuối cùng đón công chúa Guinevere tới Camelot đã đến. Thực ra thì trước giờ quan hệ giữa Camland với England khá hữu hảo, vì thế trong vương cung lập tức tổ chức một buổi tiệc nhỏ để đón tiếp công chúa.
119
“Bệ hạ, ngài không sao chứ?” Guinevere đã nhận ra hình như có cái gì đó không ổn.
“Ta ~ không sao. ” Arthur thản nhiên đáp, nhanh chóng lườm Lâm Linh một cái.
120
Lúc quay lại phòng,
Lâm Linh kinh ngạc phát hiện trên bàn cư nhiên có một bình sữa lạc đà
cùng vài món mà trước đó đã bị đem đi khỏi bàn tiệc.
“Công tước đại nhân, đây là những món mà bệ hạ hạ lệnh mang tới cho ngài.