121 Chớp mắt đã qua một tháng kể từ lúc công chúa Guinevere đến Camelot. Cũng kể từ đó, Morgan phu nhân ít khi nào tìm Lâm Linh nói chuyện phiếm. Mà Arthur trong những ngày này cũng khẩn trương bàn bạc kế hoạch đánh người La Mã cùng với những kỵ sĩ.
122
Lâm Linh biết tình
hình không ổn, vùng vẫy vài cái trong nước, nhưng lại bị một thứ gì đó
kéo tọt xuống nước, khiến nàng uống vào mấy ngụm nước lớn, nàng cảm thấy có ai nó nắm lấy tay nàng, kéo mạnh nàng lên mặt hồ……
Nàng vừa
vất vả trồi lên mặt nước thì nghe thấy giọng của Morgan phu nhân:“Tiểu
Linh, mau đưa tay cho ta!” Theo tiềm thức nàng vươn tay tới, Morgan nắm
chặt tay nàng kéo vào bờ.
123 Buổi tối lúc tắm rửa, Lâm Linh phát hiện một chuyện vô cùng nghiêm trọng, sợi dây chuyền hổ phách trên cổ nàng đã biến đâu mất! Nàng đổ một trận mồ hôi lạnh, đây chính là vật mà cha Arthur đã tặng cho nàng, Arthur cũng đã dặn dò là không được làm mất! Đầu nàng nóng lên, nàng phủ một lớp quần áo mỏng rồi chạy ra ngoài hoa viên, cảm thận tìm dọc từng lộ tuyến mà hồi sáng nàng đã đi qua.
124 Bầu trời thanh lam dần lan rộng ở phương đông, thong thả phối hợp với tiết tấu vạn vật, những đám mây chậm rãi bay bổng, chuẩn bị cho một ngày mới. Ngoài cửa sổ, đám sương dần bị ánh nắng chiếu tan, cỏ cây trong đình viện ngóc đầu hưởng thụ cảm giác ấm áp do mặt trời đem lại, tạo ra hơi thở u mật mà mát mẻ.
125 Đêm đến, Lâm Linh dùng cơm ở đại sảnh mà trong lòng tràn ngập bất an, dọc đường đi cứ sợ là sẽ có người hỏi chuyện nàng. Nhưng ngoài dự đoán của nàng, Lần này Khải thật sự thủ khẩu như bình, một chữ cũng không tiết lộ ra ngoài.
126
Còn chưa đến cửa
phòng Arthur, nàng đã kinh ngạc nghe thấy tiếng khóc của công chúa
Guinevere, trong đầu mơ hồ thầm kêu một tiếng có gì đó không ổn. Tại sao công chúa lại khóc trong phòng Arthur? Tại sao?
Mang theo một
bụng đầy nghi vấn, nàng đẩy cửa bước vào phòng.
127 Vệ sĩ tuần tra nghe thấy tiếng thét của Guinevere lập tức liền chạy lại. Vừa nhìn thấy tình hình có vẻ nghiêm trọng, bọn chúng lập tức chọn người đi thông báo cho quốc vương.
128
Sang ngày thứ hai, Lâm Linh nghe tin công chúa đã rời khỏi vương cung.
Mặc dù đối với nàng đây là một tin tốt, nhưng nàng vẫn không cảm thấy cao hứng như trong tưởng tượng của mình.
129
Đêm tối yên tĩnh mà lạnh băng. Ánh trăng mềm mại từ từ đổ xuống qua khẽ lá, cảm xúc lo âu cực lực vào ban đêm như được giãn ra.
Arthur đang từ từ định thần lại sau việc thấy Lâm Linh một thân đầu máu tươi
ngoài cửa vương cung.
130
Có lẽ là do đã ở cổ
đại quá lâu, Lâm Linh bắt đầu cảm thấy có chút không thích ứng với cuộc
sống hiện đại. Nhất là ở thời khắc này – lúc trước đang nằm trong chăn
êm nệm ấm thì bị Arthur đánh thức dậy thì thấy vô cùng thống khổ — nhưng nếu nói đây là khoảng thời gian hạnh phúc, thì thời gian hiện tại là
thống khổ sao?
Hình như là cực kỳ thống khổ mới đúng.
131 Cuối tuần, vì cũng không mấy ảnh hưởng tới công việc học tập, nàng bắt đầu chạy đến khu nhà cấp cao của Tam công tử, bắt đầu tiếp tục cuộc sống bi thảm của một nữ công.
132 Nháy mắt đã hai tháng trôi qua. Mặc dù bình thường tên Tề Văn Du vẫn kêu nàng làm nữ công không dứt, nhưng nàng vẫn tranh thủ ôn tập được hết, khó khăn chen lên mười vị trí đầu bảng.
133
Trong đầu Lâm Linh
một mảnh hỗn độn, nàng không hiểu rõ tại sao trông Duagloth như đã lường trước được việc nàng sẽ xuất hiện ở đây. Coi như là người La Mã đang ở
gần đây đối chiến với người England, nhưng hắn tới cũng quá mức đúng lúc rồi chứ?
“Sao người biết ta ở đây?” Nàng cố khống chế trống ngực cuồng loạn, vẻ mặt cố gắng thể hiện sự tỉnh táo, nhưng cơ mặt vẫn có sự co rút nhỏ biểu thị sự lo lắng và căng thẳng.
134 Con ngựa chạy mãi vào trong rừng, Lâm Linh ngẩng đầu lên, để mặc cho những giọt băng sương lạnh lẽo đập vào mặt mình. Nàng thúc ngựa chạy nhanh hết mức có thể, bởi vì chỉ có như vậy, mới có thể nhanh chóng được gặp hắn.
135 Ánh bình minh báo hiệu một ngày mới đen tối, bốn phía an tĩnh đến mức khiến người ta hít thở không thông. Màn đen phía chân trời như tấm lụa, xuất hiện lưa thưa vài tia sáng, gia tăng không ít độ sáng cho bầu trời âm u, nhưng cũng tăng thêm một phần quỷ dị.
136 Một ngọn gió lạnh thổi tỉnh Vân Phong. Nàng được đặt nằm trên một chiếc giường lớn xinh đẹp, kinh ngạc nhìn một vòng chung quanh, trên vách tường được treo đầy những bước tranh đậm sắc tôn giáo, những ngăn tủ phủ lụa vàng, đơn giản mà không kém phần cao quý.
137
La Mã, thành Verona, kinh đô.
Các thi nhân cho dù có dùng hết những từ ngữ ca ngợi cũng không thể nào tả
hết vẻ lộng lẫy của những viên bảo thạch đã xây nên tòa thành này.
138 Nền đất cẩm thạch phản chiếu ánh nến mờ nhạt, Lâm Linh cảm giác được lưng áo mình đang ướt đẫm mồ hôi lạnh, như một túi da ôm chặt lấy người nàng. Không khí nóng đốt, một lần hít thở là trái tim lại cảm thấy thiêu nóng, từ đó lan rộng ra tứ chi, cuối cùng tấn công khu thần kinh, hóa thành nỗi sợ hãi.
139
Lâm Linh cố gắng kiềm chế cảm giác căng thẳng trong lồng ngực, sau vài giây do dự cuối cùng cũng cầm điện thoại của mình lên.
Tiếng chuông vẫn tiếp tục reo, bên trên là một đống ký hiệu hết sức kỳ quái.
140
“Mẹ, có chuyện gì sao?”
“Lâm Linh, con lập tức quay về cho mẹ. Đứa nhỏ này càng ngày càng không biết nghe lời, lại dám lén chơi trò chơi!”
Lúc Lâm Linh vừa quay lại thế giới hiện thực, đang vẫn đang nghe điện thoại.