81
“Để đảm bảo an toàn,” Mặc Lâm đánh mắt nhìn chung quanh,“Chi bằng ngươi chọn một kỵ sĩ để đi cùng đi. ”
Lâm Linh không cần nghĩ ngợi chỉ ngay Lancelot:“Vậy để Tiểu Lan đưa ta đi đi.
82 Thế gian này thật có nhiều sự trùng hợp, không ngờ bọn họ cũng……” Lâm Linh nhìn bóng lưng bọn họ tự nhủ, quay đầu lại thì thấy vẻ mặt Arthur càng ngày càng khó chịu.
83
Trong lúc mơ mơ màng màng, hai người tựa sát vào nhau, chờ một ngày mới.
Rừng cây buổi sớm xanh um tươi tốt, rậm rạp xum xuê, màu xanh biếc phủ dày khắp rừng rậm, những tia sáng vàng rỡ đan xen lọt qua những khe lá bay múa, mang đến một cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái.
84
“Đương nhiên, chẳng phải ta đã nói ta sẽ trả lại cơ thể cho ngươi sao. Còn về cái yêu cầu nhỏ hôm qua chỉ là để trừng phạt một chút về sự lỗ mãng của ngươi thôi.
85
Sau buổi tuyên thệ của kỵ sĩ, Mặc Lâm gọi Lâm Linh vào phòng của mình.
“Đúng rồi, Mặc Lâm, lúc tới đó ta đã tìm lại được A Hoa đấy!” Lâm Linh không nhịn được vui mừng báo tin với Mặc Lâm.
86
Buổi tối, Mặc Lâm lại gọi Lâm Linh tới phòng của hắn.
Lâm Linh đẩy cửa bước vào, chợt nhận thấy trên tay Mặc Lâm chính là thanh Nguyệt Chi Cung của nàng.
87
Sông Cách Lan Tây Bắc England– bắt đầu vào thời kỳ giá lạnh.
Sau một thời gian dài băng rừng lội suối, quân đội và kỵ sĩ của Arthur cũng đã củng cố bố cục, giơ cao cờ biểu tượng đội quân Arthur vuong, chiếc áo choàng của Arthur đang đứng đầu hàng không ngừng tung bay theo gió, vô cùng uy nghiêm.
88 Phản ứng đầu tiên của Lâm Linh sau khi tỉnh lại là lập tức sờ sờ cái cổ của mình, trong lòng thoáng thở phào nhẹ nhõm, hoàn hảo hoàn hảo, cho dù có chết thì cũng may mắn là toàn thây.
89 Lâm Linh, cô mau rời khỏi đây trước đi. ” Lamorak chậm rãi rút kiếm ra. Thần sắc ung dung và khí chất cường tráng trời sinh của hắn, kết hợp với đôi mắt màu chàm sâu như đại dương và mái tóc dài mềm mại kia, khiến cho hắn thoạt nhìn nghiêm túc như một vị thần chức.
90
“Dua…… Duagloth, sao ngươi lại ở đây?” Lâm Linh mở to mắt, lắp bắp hỏi.
Duagloth không thèm để ý tới nàng, nhìn chằm chằm vào Kamelot, đuôi lông mày nhướng lên một tia kinh ngạc:“Sao cô ta lại ở chỗ này?”
Kamelot nghe thấy Lâm Linh gọi thẳng tên của Duagloth, nhanh chóng che đi tia kinh ngạc dưới đáy mắt, rụt rè đáp:“Thưa chủ nhân, là ta thừa cơ bọn Arthur kéo quân đi đánh lâu đài, đem một ít quân lính đánh vào bản doanh của hắn.
91
Chưa bao giờ Lâm Linh lại mong trời đừng mau sáng như thế.
Bất luận kẻ nào đã từng ở một đêm trong căn phòng u ám này, chắc chắn nhất định sẽ hiểu ý nghĩa của câu sống một ngày cứ như năm ngày.
92
Mưa rơi suốt một đêm, đến sáng vẫn chưa tạnh.
Nước mưa không ngừng rơi ngoài ô kính cửa sổ, rơi lên nền xi măng, từng bọt nước văng tung tóe.
93
Trước khi chạy tới nhà Tề Văn Du, Lâm Linh cố mò khắp mọi ngóc ngách trong nhà nhưng vẫn không thấy chiếc điện thoại của mình đâu.
Tim nàng giật thót một cái, không phải là làm rơi trong thế giới trò chơi rồi chứ?
Nguy rồi, cái điện thoại kia vẫn chưa hết pin a, nếu ai vô tình nhặt được, tám phần là sẽ bị dọa đến chết khiếp.
94
“Đừng đứng đực ở chỗ đó nữa, công việc hôm nay của cô khá là nhẹ nhàng, nhưng nếu không cố gắng thì đến tối cũng làm không xong đâu. ” Hắn gõ gõ ngón tay xuống mắt bàn.
95
Sau khi tan học, Quách Đình và Lâm Linh cùng đi chọn mua quà tặng cho Lưu Kỳ.
Nội thành náo nhiệt lắm quán xá, nhờ giá cả của những món đồ bán ở đây rất rẻ nên có rất nhiều học sinh thường đến mua.
96
Người đang bước vào không phải là hắc công tước thì chắc chắn cũng là Kamelot. Nhưng trong hoàn cảnh này thì là hắc công tước sẽ tốt hơn.
Nương theo ánh trăng trong vắt mờ ảo chiếu qua cánh cửa, rốt cuộc Lâm Linh cũng nhìn rõ được đó là ai.
97
Lâm Linh sửng sốt ngẩn đầu lên, khó tin nhìn vào đôi mắt màu xám đầy vẻ đồng tình đang chớp chớp nhìn nàng.
Trong lòng nàng không khỏi mừng rỡ dâng lên một tia hy vọng, thoạt nhìn hắn bây giờ có vẻ đang ở mặt thiện, có thể nào sẽ —
“Chỉ là tôi đã nhận tiền của người khác nên không thể nào làm trái được.
98 “Arthur vương, đã lâu không gặp. ” Duagloth thản nhiên nhìn gương mặt kinh ngạc của Arthur, khóe môi nhếch lên một đường cong sắc như dao, nở một nụ cười lạnh nhạt.
99
Thời gian đã không còn nữa.
Trong khoảnh khắc Duagloth nới lỏng cánh tay, nàng thu hết toàn bộ khí lực, đánh mạnh đầu vào cằm hắn!
Công tước đại nhân không ngờ lại bị nàng làm như vậy, bất ngờ lảo đảo vài cái, Lâm Linh bất chấp cái đầu đau như mấy thấy mấy con chim nhỏ, thừa cơ nhảy nhanh tới vách tường thành, một tay kéo rơi miếng giẻ trong miệng, hét lớn với bọn Arthur:” Đừng rút lui, bọn họ có mai phục!”
Duagloth vuốt vuốt cái cằm bị đụng, ánh mắt phủ một tầng rét lạnh, lạnh giọng nói với Parsifal:” Lập tức bắt nàng lại đây cho ta!”
“Đừng qua đây!”
Lâm Linh di chuyển tới lá cờ bên cạnh, không thể để cho những người khác tiến gần thêm bước nữa.
100
Thấy hắc công tước vội vã cho bọn kỵ sĩ của mình lui lại, đội quân kỵ sĩ của Arthur liền phát ra tiếng hoan hô ăn mừng!
“Tiểu Linh của ta, nàng không có việc gì thì tốt rồi! Có biết chúng ta lo lắng cho nàng như thế nào không?” Gawain cười thước thước vẫy vẫy tay, thuận tiện nhéo nhẹ cái mũi của nàng.