141
Cuộc sống ở thế giới hiện thực của Lâm Linh lạnh nhạt qua ngày.
Có lẽ là do những chuyện trong thế giới trò chơi đã khiến nàng đau khổ, Tam công tử cũng không đành lòng hành hạ nàng thêm nữa.
142
Từ nhỏ đến lớn, Lâm Linh ghét nhất là mùa đông, nhất là mùa đông ở England, lại càng khiến cho nàng kêu khổ.
Không có áo ấm không có điều hòa, chỉ có thể dựa vào chiếc lò sưởi âm tường, cho dù đã ủ lông từ lòng bàn tay đến lòng bàn chân, hàn khí vẫn qua từng khe hở quần áo chui vào cơ thể.
143
Sau bữa cơm tối, hai vợ chồng già cho Lâm Linh và Duagloth ngủ lại trong nhà.
“Nhà chúng ta nhỏ nên chỉ dư lại có mỗi phòng này. Dù sao hai người cũng là một đôi, ngủ lại đây đi.
144 Cho đến khi Lâm Linh sắp đông lạnh thành đá thì thiếu niên kia mới dừng lại. Hắn đặt đàn sang một bên, mạn bất kinh tâm hỏi:“Ngươi là người đầu tiên có thể khiến cho mẫu thân ta đưa chim xanh chỉ đường tới.
145 Bầu trời xanh trong vắt, những chú chim hải âu bay lượn lòng vòng trên trời, lượn vòng như đang tìm kiếm thứ gì. Đường chân trời từ ngoài khơi xa óng ánh một đường bạc lờ mờ, sau đó lại gần thuyền rồi vỡ vụn, tản ra xung quanh.
146
Vài giây trước, nàng còn ở nơi này.
Mấy chục giây đồng hồ qua, nàng vẫn đang ở nơi này.
Lâm Linh buồn bực mở to mắt, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
147
Duagloth không đưa nàng tới La Mã mà lại tới một lâu đài hoàn toàn xa lạ. Nghe nói nơi này chính là cơ sở huấn luyện binh mã bí mật của hắn.
Bất tri bất giác đã qua hơn nửa tháng, Lâm Linh vẫn bị giam lỏng trong một căn phòng sâu trong lâu đài.
148 Ánh sáng xuyên qua lớp băng tuyết chiếu lên từng tầng cành lá, từng tiếng hót của muôn loài chim ríu rít trên cây. Nhưng những thứ ấy vẫn không thể hoàn toàn xua hết cái u tĩnh, ngược lại lại hoàn tan vào sương sớm buổi đêm, như một tầng lụa mỏng trong bóng tối.
149
Một tháng sau, Arthur và Parsifal tới được lâu đài của Duagloth.
Tòa lâu đài cao sừng sững đứng trên vách núi dựng đứng, vòng qua vách núi là một con sông lớn chảy xiết, chung quanh còn có tuyết phủ dài, phủ lên nơi đây một màu hoang vu và cô đơn.
150
Trong khoảnh khắc nàng kêu tên hắn, hai con sư tử đang đứng canh trước kiếm chi kiều đột nhiên biến mất, nàng cũng chẳng quan tâm tới nó, lảo đảo chạy đến bên cầu, lắc mạnh đầu hét lớn:“Arthur, dừng lại! Đừng đi tới nữa! Đừng đi tới nữa!”
Arthur nghe thấy tiếng nàng, ngược lại tăng tốc nhanh hơn, cố gắng đi về phía nàng.
151
Lâm Linh và Arthur cùng nhau trở lại England, mùa đông đã đi xa, mùa xuân càng ngày càng đến gần.
Khác với lần trước, Lâm Linh chưa bao giờ khó xử như lúc này.
152
Trước đêm Arthur tới La Mã để đăng cơ, trong cung lại long trọng tổ chức yến hội.
Yến hội mới bắt đầu không bao lâu, Lâm Linh đã thừa dịp không ai chú ý lén chạy ra ngoài, đi tới hoa viên hít thở không khí.
153
“Bệ hạ, ta nguyện ý lập tức tự mình đi tìm chén thánh. ” Galahad tiến lên hai bước.
Arthur tán thành gật đầu:“Ta lấy danh Thượng Đế chúc phúc cho ngươi, Galahad kỵ sĩ, mong ngươi đem vinh quang vô thượng về Camelot.
154
Chuyện ở England hai tháng sau.
Mùa xuân ở England tràn ngập ánh nắng.
Lâm Linh rời giường mở cửa sổ, ngắm nhìn bầu trời xanh biếc đang si say (không hiểu :)), mơ hồ có chút huyễn mục.
155
Ngày hôn lễ càng ngày càng gần, tâm tình Lâm Linh cũng càng ngày càng căng thẳng. Không biết đây có phải là triệu chứng hồi hộp trước hôn lễ mà ở hiện đại vẫn thường nói không nhỉ?
Bây giờ, thứ trung gian giúp nàng có thể đi lại giữa hai thế giới là trứng gà cũng đã vô hiệu.
156 “Morgan phu nhân, chuyện không đơn giản vậy đâu, Arthur sở dĩ có thể trở thành quốc vương England, đều là nhờ sự nỗ lực của cậu ấy và đội quân kỵ sĩ. Ta không cho rằng ngươi có đủ tư cách để thay Arthur quản lý nơi này.
157
Trời đã sáng.
Những đám mây bị ánh sáng ấm áp của mặt trời rạch một đường nứt nhỏ, vọt ra những tầng sáng màu vàng, lọt vào đôi mắt một đêm không ngủ của Lancelot.
158
Tên kỵ sĩ cầm đầu tóc vàng mắt lục, vừa hoa lệ lại vừa ưu nhã, mà hai tên kỵ sĩ bên cạnh hắn cũng rất có phong thái, tuấn tú động lòng người, như vừa bước ra từ trong tranh, hợp thành một tổ hợp ba người hoàn mỹ!
Lâm Linh xoa xoa hai mắt của mình, không sai! Thật là Khải, Gawain, còn có Đặc Lý Ti.
159 Mặt trời bị che khuất sau từng lớp mây mù, bầu trời sáng ngời mà tái nhợt, nhưng đang hòa vào tuyết sương sau một đêm đọng lại thành những giọt nước. Mắt thấy trời sắp đổ mưa, Arthur cho quân đội của mình tìm một bãi đất trống, tạm thời nghỉ ngơi.
160
Đêm.
Lâm Linh choàng mở mắt, vô cùng ngạc nhiên khi nhận ra mình đang nằm ở trên giường. Từng ngón tay nàng nãy giờ vẫn luôn bấu chặt mền dần buông lỏng, từ từ chấp nhận sự thực này, nhưng nỗi sợ trong lòng vẫn như một vật nặng đè lên lòng nàng, khiến lồng ngực nàng khó thở vô cùng, hơi thở trong bóng tối nhè nhẹ phát run.