101 Nói xong, hắn không để ý thân thể Vân Khuynh bị hắn điểm huyệt, mạnh mẽ tách mở cặp đùi tuyết trắng thon dài của y. . .
“. . . ”
Vân Khuynh không tiếng động vặn vẹo khuôn mặt tuyệt mỹ, giọt nước mắt trong suốt rơi thành chuỗi từ hai gò má non mềm trắng noãn chảy xuống.
102 “Đệ muội??? Quái vật này sao???”
Lời Ngụy Quang Hàn vừa nói ra miệng liền lập tức hối hận, bởi vì thân thể người nọ trong lòng hắn run rẩy nói cho hắn biết lời của hắn lại tổn thương y.
103 Tần Vô Song ôm Vân Khuynh, sử dụng khinh công tinh diệu của mình, bay nhanh về phía Tần phủ.
Lúc Tần Vô Song đoạt lấy Vân Khuynh từ trong tay Ngụy Quang Hàn, liền giải huyệt đạo cho Vân Khuynh.
104 Trong nông trại cũ nát, bóng dáng màu tím cùng bóng dáng đen huyền trên dưới bay vọt.
Trong thời gian ngắn, trải qua hơn mười hiệp.
Sau khi tách ra, sắc mặt Ngụy Quang Hàn mơ hồ trắng bệch, trên khuôn mặt lạnh lùng của Tần Vô Phong mang theo một tia trào phúng:
“Vô Gian vực chủ ‘Diêm La’, cũng chỉ là như vậy.
105 Lúc Tần Vô Phong đến ‘Phù phong các’, Tần Vô Song vẫn đang ôm Vân Khuynh ngồi ở trên giường.
Nghe thấy tiếng gõ cửa, Tần Vô Song nhíu nhíu mày, liếc mắt nhìn Vân Khuynh, nhấc tay buông thả màn giường, mở miệng nói:
“Tiến đến.
106 “Khuynh nhi. . . Đây. . . Đây là. . . ”
Thanh âm Tần Vô Song run run nói không ra lời, nội tâm hắn bị vui sướng to lớn vây quanh.
Hỉ mạch!!!
Dĩ nhiên là hỉ mạch!!!
Khuynh nhi có hài tử, Khuynh nhi có hài tử của hắn.
107 Chăn bông trên người hai người sớm đã Tần Vô Song ném đi, bởi vì, độ ấm thân thể bọn họ cũng đã đủ cao.
Với tư thế hai người ôm nhau như thế này, Tần Vô Song nhất cử liền đem Vân Khuynh áp đảo lên trên giường lớn mềm mại.
108 “Ô a. . . ”
Hàm răng Tần Vô Song nhẹ nhàng gặm cắn lỗ nhỏ nơi chóp đỉnh ngọc hành, tốc độ trên tay cũng nhanh hơn không ít, Vân Khuynh quyến rũ rên rỉ một tiếng, thân thể kịch liệt run rẩy, ngọc hành lớn lên phun trào dịch thể bạch trọc trong miệng Tần Vô Song.
109 Tần Vô Song lại nằm trên giường một hồi, ước chừng thời gian Tần Vô Phong đã cơm nước xong xuôi, hắn mới bắt đầu chậm rãi rời giường mặc quần áo.
Mặc đồ chỉnh tề, lại ngó qua vài lần Vân Khuynh vẫn đang an ổn ngủ rồi mới nhấc chân rời đi.
110 Vân Khuynh là bị cảm giác quặn đau nơi bụng mà giật mình tỉnh giấc.
Lúc tỉnh lại thân thể bủn rủn vô lực như trước, bên người cũng không có ai, chỉ có đau nhức khiến y khó có thể chịu được.
111 “Vô Song. . . ”
Đôi mắt Vân Khuynh kiên định nhìn Tần Vô Song:
“Còn có một việc, ta vẫn không nói cho ngươi!!!”
Tần Vô Song ôn nhu vỗ về mái tóc đen dài rối tung của y, hỏi:
“Chuyện gì???”
Đôi mắt Vân Khuynh mê hoặc, mang theo vài tia ngờ vực mở miệng nói:
“Ta ở chỗ Ngụy Quang Hàn.
112 “Như vậy, Vân nhi y, rốt cuộc là thế nào???”
Liên Cừ thở dài, chậm rãi đi về phía trước, vừa đi vừa nói:
“Không phải độc, không phải bệnh, các ngươi tự nhiên nhìn không ra.
113 “Khó. ”
Đối mặt với vấn đề của Tần Vô Phong, Liên Cừ ngắn gọn trả lời một chữ.
Biểu tình của Tần Vô Phong lại biến thành một mảnh u ám, ánh mắt kiên định nói:
“Biểu đệ ngươi nói, rốt cuộc phải làm thế nào, dù khó đến mấy ta cũng sẽ nỗ lực làm được.
114 Liên Cừ đem toàn bộ vấn đề, đều kéo ra.
Trong lúc nhất thời, Tần Vô Phong và Tần Vô Song, đều bắt đầu khó xử.
Tần Vô Song lo lắng Vân Khuynh và hài tử trong bụng Vân Khuynh, không muốn rời đi, rồi lại sợ Tần Vô Phong không thể lấy được lam ngân hoa.
115 Tần Vô Song muốn đi Liệt Phong quốc Tà Vu cốc lấy lam ngân hoa, Tần Vô Phong cũng quyết định muốn đi.
Hai người đều kiên trì.
Sau đó tính lại khả năng lấy được lam ngân hoa, Tần Vô Phong ba hiệp bị nốc-ao, cuối cùng quyết định Tần Vô Song đi lấy lam ngân hoa.
116 Bởi vì sau khi Tần Vô Song đi, chỉ còn Liên Cừ và Tần Vô Phong là có thể chiếu cố Vân Khuynh, lại nghĩ đến ngày sau, bụng của Vân Khuynh sẽ lớn lên, cho nên Tần Vô Phong liền để tổng quản Tần gia truyền ra tin tức, nói Vân Khuynh cùng với Vô Song rời nhà.
117 Gió lạnh thổi qua, trải qua vài ngày, bầu trời bắt đầu nhẹ nhàng rơi tuyết.
Ngày ở phương Bắc, lạnh lẽo khiến Vân Khuynh chỉ muốn nằm ở trong phòng đặt đầy noãn lô ( lò sưởi ấm loại nhỏ).
118 Bàn tay Tần Vô Phong, ấm áp, đặt ở trên bụng Vân Khuynh, cảm nhận gân mạch nhảy lên dưới bàn tay, bỗng nhiên nghĩ thật là thần kỳ —
Đó là một sinh mệnh, một sinh mệnh còn đang trong thai.
119 “Rời đi???”
Động tác trên tay Tần Vô Phong ngừng lại, sắc mặt lạnh lùng nghiêm nghị đến dọa người:
“Vân nhi như vậy. . .
Chỉ có ngươi mới biết tình huống của y, ngươi đi rồi, cổ trùng trong cơ thể Vân nhi lần thứ hai phát tác vậy phải làm sao???”
Liên Cừ trấn an cười cười:
“Không sao, biểu ca, trước khi ta đi, chắc chắn sẽ chuẩn bị thỏa đáng dược vật cần thiết khi cổ trùng phát tác.
120 Bởi vì lần trước cổ trùng phát tác quả thực là dọa sợ Tần Vô Phong, hơn nữa bởi vì Liên Cừ rời đi, Tần Vô Phong dự định trước khi Tần Vô Song và Liên Cừ trở về, hắn phải toàn tâm toàn ý dốc lòng chăm sóc Vân Khuynh.