141 Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong sau khi tìm được Hiên Viên Trần Vũ lập tức ổn định, trở nên sống rất yên ổn, cả ngày ở bên Hiên Viên Trần Vũ chờ hắn tỉnh lại.
142 Sau khi nói xong kế hoạch cho Long Dạ và Long Liễm, Tần Vô Phong bắt đầu chuẩn bị giáo huấn Vân Thù.
Bởi vì mấy ngày nay Vân Khuynh làm việc và nghỉ ngơi phi thường có quy luật, buổi chiều phải ngủ đến tối mới có thể tỉnh lại, cho nên Tần Vô Phong cũng không lo lắng Vân Khuynh.
143 “Cô nương, ngươi không sao chứ?”
Thanh âm Tần Vô Phong ôn nhu hiếm có, Vân Thù bị bịt mắt thính giác càng thêm linh mẫn so với bình thường, thanh âm ôn thuần như rượu này khiến nàng mặt đỏ tới mang tai, từ nhỏ tới lớn, trái tim chưa vì người nào mà nảy lên, hiện tại lại kịch liệt nhảy múa.
144 “Thái tử đêm nay sẽ tỉnh. ”
Dùng xong bữa tối, Tần Vô Phong nhàn nhạt mở miệng, nói cho Vân Khuynh tin tức này.
“Cái gì???”
Vân Khuynh cúi đầu kinh hô một tiếng, kinh hô xong mới phát hiện mình quá mức luống cuống, che miệng ho nhẹ một tiếng nói:
“Lẽ nào Vân Thù đã tới?”
Tần Vô Phong thấy y phản ứng thú vị, hơi buông mi, giấu đi ý cười trong đôi mắt mình, mở miệng nói:
“Đúng vậy, Vân Thù hôm nay đã ở Tần phủ.
145 Chờ sau khi Hiên Viên Trần Vũ khuyên Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong đi ngủ xong, Tần Vô Phong cùng Vân Khuynh cũng rời khỏi.
Nhất là Vân Khuynh vẫn không ngừng quấn quýt một vấn đề.
146 Lúc thái tử ở trong cung đã từng gặp qua Vân Thù.
Chỉ là khi đó, Vân Thù nhìn qua là một thiếu nữ ưu nhã lịch sự, cộng thêm vẻ ngoài không tầm thường của nàng, thái tử cũng cho rằng nàng là một nữ tử không tệ.
147 Vốn tưởng rằng đến cửa ải cuối năm thì tuyết sẽ nhỏ đi một chút, ai biết, càng rơi càng lớn.
Tuyết ở Huỳnh Quang rất lớn, nhưng Liệt Phong quốc vẫn như cũ là một mảnh nóng bỏng và bão cát.
148 Tần Vô Phong giẫm lên tầng tầng tuyết đọng, thờ ơ trở về phòng.
Đêm giao thừa, đêm giao thừa. . .
Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời tuyết rơi, đáy lòng có chút buồn bã, ngày này hàng năm hắn luôn luôn không thể vui vẻ, luôn luôn quên không được sự kiện kia, năm nay, có Vân Khuynh ở bên, hắn dĩ nhiên đem sự kiện kia quên đến không còn một mảnh.
149 Tần Vô Phong say đắm loại cảm giác đem hàm răng xuyên thấu làn da, rơi vào trong mạch máu.
So với trước đây cảm giác sau khi hắn biến hóa, giết người còn sâu sắc hơn.
150 “Ô. . . A. . . ”
Hai tay bị trói ở đầu giường kịch liệt giãy dụa, ngón tay mảnh khảnh siết đến trắng bệch, thân thể Vân Khuynh kịch liệt run rẩy, đau đớn khó có thể chịu được, thống khổ từ trong mật huyệt truyền tới toàn thân các nơi, không ngừng kích thích đầu óc của y, khiến y không thể kiềm chế rên lên đau đớn.
151 Khôn thành, Văn Hương Các.
Hiên Viên Bất Kinh và Sở Tiếu Ca đều mang theo tâm tình không thoải mái, một lần nữa về tới phòng thuê, Liên Cừ và Bạch Khuynh Vận nhìn bọn họ vẻ mặt quái dị, không khỏi hai mặt nhìn nhau.
152 “Dạ công tử. ”
Liên Cừ chậm rãi mở miệng: “Liệu có thể giúp tại hạ một chuyện???”
Dạ Lạc Huyền ngẩng đầu nhìn về phía Liên Cừ, trông thấy đối phương là một nam tử thanh nhã như sen, không khỏi giật mình dưới đáy lòng.
153 Tần Vô Phong vội vã tháo chạy ra khỏi phòng, đóng cửa, nhìn bầu trời mênh mông, trong mắt hắn chỉ có mờ mịt.
Hắn chậm rãi bước vào trong đất tuyết, ngẩng đầu, hoa tuyết màu trắng bạc không ngừng phất phới rơi xuống mặt hắn, hai gò má hắn khiến lạnh cả người.
154 Vân Khuynh vừa uống xong dược, khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ vì đắng mà nhăn thành một đoàn.
Tần Vô Phong vốn yêu thương y muốn đi lấy mứt hoa quả cho y, vừa nhìn thấy hình dạng toàn bộ đáng yêu của y lại luyến tiếc rời khỏi, chỉ rót một ít trà cho y súc miệng.
155 Trong lúc Tần Vô Phong giải thích chuyện tối qua cho Vân Khuynh, lão quản gia đã đem dục dũng và nước nóng toàn bộ đưa đến trong phòng hắn.
Lúc đến phòng hắn mới phát hiện hắn cũng không ở trong phòng.
156 Không thể không nói, so với Tần Vô Phong thẳng thắn lưu loát, Vân Khuynh đích thật là một người tương đương quấn quýt.
Mặc kệ Tần Vô Phong an ủi y đến thế nào, y vẫn cảm thấy thẹn với Tần Vô Song, vẫn nghĩ việc này thật quá rối rắm, thế nào cũng không cởi ra được.
157 Đáp án tựa như khẩu lệnh của Tần Vô Phong, cuối cùng vẫn là không để Vân Khuynh biết rõ ý đồ của hắn, chờ đến khi thoa dược xong, Tần Vô Phong liền để Vân Khuynh nghỉ ngơi, còn mình đứng dậy rời đi.
158 Tần Du Hàn cho rằng, trong vòng toàn bộ Huỳnh Quang, Tần Vô Phong yêu, chỉ cần không phải hài tử Hiên Viên gia, hắn đều có thể tiếp thu.
Tần Vô Phong tam huynh đệ đã từng học nghệ ở trong Lưu Duyên ảo cảnh, bởi vì các vị sư phụ của bọn hắn đều là đoạn tụ, vậy nên Tần Du Hàn đối với chuyện nhi tử là đoạn tụ, nhiều ít cũng có thể hiểu và tiếp nhận.
159 “Nương. ”
Tần Vô Phong khẩn trương kêu lên: “Chuyện này không liên quan đến Vân nhi, ngươi đừng làm khó Vân nhi. ”
Ánh mắt Liên Duyệt càng thêm không vui: “Cái gì là làm khó Vân nhi? Ta là loại người không hiểu chuyện như vậy sao?”
Tần Vô Phong ngậm miệng, buông mi không nói.
160 Thời gian lặng lẽ trôi qua, Vân Khuynh lần này ngủ cực no, cực say.
Mà Liên Duyệt và Tần Du Hàn một mực chờ y tỉnh lại vẫn còn đang suy nghĩ việc này phải xử lý thế nào.