81 Trời vừa sáng, Tần Vô Hạ bởi vì trắng đêm khó ngủ, hắn đã dậy từ sớm đi tìm đại ca nhà mình, còn cố ý hỏi Tần Vô Song và Vân Khuynh có tới không.
Tần Vô Phong lạnh như băng trả lời là không có.
82 Xác nhận Vân Khuynh thực sự không có giận hắn, Tần Vô Song lập tức thân thiết hỏi:
“Thân thể thế nào??? Còn đau không???”
Hắn vừa hỏi như thế, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn có tái nhợt của Vân Khuynh lại càng trắng, nhẹ nhàng cắn cắn môi dưới, cau lại đôi mày mảnh khảnh:
“Đau.
83 Cách chuyện ngày ấy, đã nhiều ngày.
Từ sau hôm đó, Vô Song bắt đầu phối dược tăng nội lực cho Vân Khuynh, cũng bắt đầu cách quãng dạy y một chút võ công.
84 Vừa ra ‘Phù phong các’ một cổ khí lạnh liền tạt vào mặt.
Vân Khuynh rụt cổ, Tần Vô Song thấy y thật sự thấy lạnh, quay lại trong phòng, lại khoác lên cho y một chiếc áo choàng màu đen.
85 “Hôm nay ta hướng ngươi cầu hôn lệnh muội, ngươi có đáp ứng???”
Một đôi mày nhỏ của Liên Cừ lập tức nhăn cùng một khối, ánh mắt u sầu, không có mở miệng.
86 “Biểu ca, hôn nhân không phải trò đùa, biểu muội nàng rõ ràng không muốn. Ngươi đáp ứng như vậy, không tốt đâu!”
Tần Vô Song mở miệng khuyên Liên Cừ, ánh mắt Liên Phù dịu dàng lại tràn ngập chờ mong nhìn Tần Vô Song.
87 “Vân nhi, mấy ngày nay, ngươi ở Tần phủ thế nào??? Đã quen chưa???”
Chờ đến khi Hiên Viên Liệt Thiên cáo từ rời đi, Tần Vô Phong lập tức xuất ra phong độ của đại ca quan tâm Vân Khuynh.
88 Ra khỏi sảnh lớn, Tần Vô Song liền buông lỏng thắt lưng Vân Khuynh, trên mặt tuấn mỹ vì Liên Phù mà hiện ra một tia lo lắng.
Vân Khuynh cau, dắt ống tay áo Tần Vô Song:
“Vô Song.
89 Liên Phù sau khi tới Tần gia, tâm tình Vân Khuynh càng lúc càng tồi tệ.
Vốn có, y có thể yên lặng làm biếng ngủ nướng, cùng Vô Song làm tổ trong ‘Phù phong các’ muốn làm cái gì thì làm, nhàn nhã tự tại, rất khoái hoạt.
90 Đoàn người Tần Vô Song, nam khí chất phi phàm, tuấn mỹ dị thường, nữ ôn nhu thánh khiết, đi ở trên đường, phi thường chọc người chú mục.
Bất quá may là mấy người cũng không phải người thường, cho dù dưới vô số ánh mắt nhìn chăm chăm, bọn họ như trước thần sắc tự nhiên.
91 Mấy người không hề phát hiện tồn tại của nam nhân áo tím, như trước đi theo hành trình của họ, hướng đi càng ngày càng bí ẩn, càng ngày càng hoang vắng.
92 “Ta ở chỗ này. . . ”
Thanh âm trong suốt của một niên thiếu từ phía trước truyền đến.
Mọi người đưa mắt nhìn lại, đó là ở đây, niên thiếu sạch sẽ duy nhất.
93 Bốn người kia cũng không để ý đến hắn, trực tiếp xuất thủ, công kích sắc bén hướng về Hiên Viên Liệt Thiên.
“Bọn họ. . . ”
Bốn người toàn bộ coi Hiên Viên Liệt Thiên làm đối thủ, cũng không tiến hành bất luận công kích nào với Tần Vô Song và Vân Khuynh.
94 Vân Khuynh bị nam nhân áo tím kia ôm vào trong ngực, trong lúc hoảng hốt dường như nhớ lại lúc bị Thượng Quan Tôn bắt đi.
Chỉ là, ở trong lòng nam nhân này y không thể bình tĩnh:
“Ngươi là ai???”
Ánh mắt y lấp lánh nhìn nam nhân này, giống như là muốn xuyên qua vải vóc, nhìn thấy tướng mạo hắn.
95 “Ta. . . ”
Lời Tần Vô Phong nói, khiến mặt trái tâm tình của Tần Vô Song vẫn bị áp lực chậm rãi tăng trở lại.
Tần Vô Hạ lúc này không ngờ lại thần kỳ an tĩnh, một điểm cũng không tùy hứng như thường ngày, khuôn mặt tuấn tú vẫn mang theo vết thương nhíu chặt, nghiêm túc không giống tiểu thiếu gia Tần Vô Hạ tùy hứng của Tần gia:
“Đại ca, cho dù nhị ca và vương gia cường đại đến thế nào, cũng có thời gian sơ sẩy, hiện tại không nên vội vã phê bình và tự trách, lúc này, tìm được Khuynh Khuynh mới là then chốt.
96 “Nhận nhầm người???
Không, Minh Tuyên, ngươi biết thứ ngươi hấp dẫn ta nhất là gì không???”
Vân Khuynh không nói.
Kỳ thực y vẫn luôn hoài nghi, Ngụy Quang Hàn rốt cuộc có từng nhìn thẳng vào y hay không —-
Y hiện tại, càng khó tin y đã từng hấp dẫn Ngụy Quang Hàn.
97 Hắc bào tế tự Ám Dạ chậm rãi bước đi thong thả đến trước mặt Vân Khuynh.
“Ngươi là người của Tần phủ???”
Vân Khuynh không hiểu vì sao có chút sợ người này, toàn thân hắn đều là một mảnh đen kịt, ngay cả con mắt cũng quỷ dị như vậy:
“Đúng, ta là thê tử của Tần phủ Vô Song.
98 “Mang. . . Mang thai. . . ”
Thần sắc phẫn nộ của Vân Khuynh cứng lại, trong con ngươi chậm rãi tản ra một trận kinh hỉ.
Hài tử, dĩ nhiên có hài tử, hài tử của y và Vô Song.
99 Ngón tay trắng nõn thon dài của Ngụy Quang Hàn, chậm rãi dao động trên làn da trắng mịn.
Theo y phục càng ngày càng đi xuống, di xuống phía dưới.
Đây là khinh bạc càng thêm tàn nhẫn so với lần Tần Vô Hạ đùa giỡn Vân Khuynh.
100 Tay Ngụy Quang Hàn, cấp tốc sượt qua làn da lạnh lẽo của y khiến y càng lúc càng lạnh.
Tuy rằng bảo bảo tạm thời an toàn, thế nhưng Vân Khuynh vẫn như cũ không hề thả lỏng.