121 Từ khi Tần Vô Phong bắt đầu trợ giúp Vân Khuynh thực thi ý nghĩ của y, Vân Khuynh cả người đều tinh thần phấn chấn, quét sạch lười biếng sau khi Tần Vô Song đi.
122 Tần Vô Phong làm thế nào cũng nói không được Vân Khuynh, hoặc là nói, hắn luyến tiếc cự tuyệt Vân Khuynh.
Cho nên sau khi cho người lười Vân Khuynh mặc vào tầng tầng áo quần lại khoác thêm một cái áo choàng rất dày nặng, Tần Vô Phong liền ôm y, cẩn thận tránh thoát ám vệ chạy ra khỏi Tần phủ.
123 Vân Khuynh trầm ngâm một chút:
“Đại ca, tương phùng không bằng ngẫu ngộ, nếu trùng hợp đụng phải như vậy, vậy chính là duyên phận. Chúng ta đi coi trộm một chút được không???”
Tần Vô Phong gật đầu:
“Được, chúng ta qua đó nhìn một cái.
124 Bầu trời như trước bay bay bông tuyết sáu cạnh nho nhỏ, dường như lúc nhìn vào đất trống, Tần Vô Phong ôm Vân Khuynh lấy tốc độ cực nhanh phóng qua từng cái nóc nhà.
125 Yêu cầu của Tần Vô Phong rất kỳ quái, không chỉ Lam Hiên không thể hiểu nổi, Vân Khuynh cũng không hiểu.
Chờ Nam Liệt dẫn bọn hắn dùng xong ngọ thiện, đến khi chỉ còn lại Vân Khuynh và Tần Vô Phong, Vân Khuynh rốt cục có cơ hội hỏi Tần Vô Phong ‘Tình ti’ rốt cuộc là vật gì.
126 Nghe Nam Liệt trả lời, Tần Vô Phong ngẩn ra, lẩm bẩm:
“Một buổi chiều chưa từng tỉnh sao. . . Ta đi xem. ”
Hắn thật sự có chút lo lắng, Vân Khuynh từ sau bữa trưa không bao lâu liền ngủ, mãi cho đến chạng vạng, tròn một buổi chiều tại sao lại không tỉnh dù chỉ một lần?
Dựa theo lệ cũ, Vân Khuynh hẳn là đã sớm tỉnh, mà lúc y tỉnh sẽ muốn đọc sách, hoặc là làm việc khác.
127 Thân là thái tử một quốc gia, chuyện Hiên Viên Trần Vũ, cũng không dễ tra.
Không chỉ như thế, lúc Long Khiêm truy tra chuyện độc ‘Tình ti’, song song có người tìm tới Tần gia.
128 Trong Khôn thành có tam đại hoa lâu phân biệt là ‘Văn hương các’, ‘Quán hương các’, ‘Lưu hương các’.
Trên dưới một trăm hoa lâu có thể chiếm vị trí số một, ba nhà này tự nhiên đều có chỗ đặc biệt riêng.
129 “Thần bộ không hổ là thần bộ, Hiên Viên Bất Kinh, đích thật là Hiên Viên Bất Kinh. ”
Bạch Khuynh Vận nghe Hiên Viên Bất Kinh nói, cảm thán không ngớt, Hiên Viên Bất Kinh vừa rồi chỉ là liếc nhìn bọn họ, dĩ nhiên phát hiện ra những chi tiết cực nhỏ này.
130 Khuôn mặt Liên Cừ phiếm đen, không tình nguyện theo chân Bạch Khuynh Vận và Hiên Viên Bất Kinh đi tới “Văn hương các”.
Hiên Viên Bất Kinh chết tiệt kia, nói cái gì không đi “Văn hương các” với hắn, bỏ lỡ cơ hội gặp được Dạ Lạc Huyền vậy không nên trách hắn.
131 Bệnh của Vân Khuynh tuy rằng chuyển biến tốt đẹp, nhưng vẫn như trước chưa khỏi hẳn, toàn bộ trái tim của Tần Vô Phong đều ở trên người y, không rảnh bận tâm chuyện khác.
132 Phương Đông Huỳnh Quang, tuy rằng phần lớn là đồng bằng, nhưng giải đất nơi biên cương cũng không ít núi non, địa thế đa dạng, vào mùa đông đi lại thật đúng là không dễ.
133 “Được rồi, đại ca. . . ”
Trải qua chuyện uống thuốc vừa rồi, Vân Khuynh phiền muộn đều bị Tần Vô Phong xóa sạch, lại khôi phục bình thường, đầu óc lập tức linh hoạt lên.
134 “Vân công tử, ta nghĩ công tử nhà ta mở mắt, nhìn thấy người thích hợp nhất, là thái tử phi tương lai. ”
Lam Hiên tự suy xét thật lâu, quyết định đem thân phận Hiên Viên Trần Vũ để lộ ra.
135 “Bất Kinh huynh, ngươi xác định Dạ Lạc Huyền sẽ xuất hiện, sẽ hạ thủ với tân hoa khôi sao?”
Bóng đêm càng ngày càng đậm, các nam nhân trong ‘Văn hương các’ từ lâu bởi vì Phiêu Nhiên cô nương mới tới, cùng với chúng nữ tử trong ‘Văn hương các’ mà thần hồn điên đảo, chỉ còn lại một mảnh hoan hô nói cười dâm mỹ.
136 Sở Tiếu Ca đầu tiên là vọt tới trên đài cao, túm được áo Thủy Linh Lung:
“Đại ca của ta đâu, hắn hiện tại ở nơi nào?”
Áo của Thủy Linh Lung bị kéo đến cổ, khiến khuôn mặt của nàng nghẹn đến đỏ bừng:
“Sở.
137 “Ta cho ngươi thời gian một tháng, ngươi nếu có thể tra ra thân phận của ta, ta liền đáp ứng ngươi một cái điều kiện, nhưng nếu tra không ra, ngươi liền nhận lời một cái điều kiện của ta, thế nào?”
Một tháng?
Đây quả thực là vũ nhục cái tên thần bộ của hắn!
Hiên Viên Bất Kinh ý nghĩ luôn luôn lãnh tĩnh, gần như là không hề nghĩ ngợi, toàn bộ lý trí đều lập tức bị tức giận xông lên trong lòng bao phủ:
“Được, có cái gì không được, có người muốn nợ ta một cái nhân tình, ta cớ gì mà không làm?”
Nam hoa khôi xinh đẹp quyến rũ cong môi cười:
“Được, rất khí phách, sau đó, ngươi có thể gọi Lạc.
138 “Vậy đại ca dự định làm như thế nào???”
Khó cả đôi đường, rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể trở thành toàn vẹn đôi đường???
So với việc thái tử bị tìm được, danh dự của ‘Bách Hiểu Lâu’ hình như là quan trọng hơn.
139 Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong kích động không gì sánh được từ trong tay ‘Bách Hiểu Lâu’ lấy được địa đồ của Cô Sa trấn.
Trong mắt bọn họ chỉ có tờ giấy hơi mỏng kia, tuyệt không lưu ý người của ‘Bách Hiểu Lâu’ nhân cơ hội bắt bí.
140 Cô Sa trấn là có người, chỉ là hiện tại không ở trong trấn mà thôi, phía sau Cô Sa trấn, có một ôn tuyền thiên nhiên, bọn họ ở bên cạnh ôn tuyền xây dựng một đình nghỉ rất lớn rất tinh xảo.