121 Bạch Nguyệt Diệu ôm cả Thanh nhi lẫn Thúy nhi, khóe miệng lộ ra một nụ cười tà mị: “Bổn hoàng tử có thói quen để hai người cùng hầu hạ rồi!” Bạch Nguyệt Diệu nói ra những lời này, Hồng Uyển Nghi đã hiểu tất cả, nàng khoác quần áo lên che lấy thân thể mình, chạy đến cạnh Bạch Nguyệt Diệu.
122 “Huyễn đại hiệp. . . Lần trước cám ơn huynh giải độc giúp ta!” Ta lúng túng nói, thật ra thì chủ yếu là do ta thật sự không biết nói gì thôi. “Sao không hỏi nguyên nhân vừa rồi vì sao ta trêu ghẹo ngươi? Vì sao không hỏi ta tại sao lần trước chia tay?” Huyễn Ngâm Phong vẫn lạnh lùng như trước, hơn nữa giọng điệu lại có chứa chút chất vấn, ta không dám nhìn Huyễn Ngâm Phong.
123 Có tiếng gà gáy sáng, giờ lâm triều cũng đã tới, ta vẫn đang nằm trọn trong lồng ngực ấm áp với một cái ôm chặt, lần này Huyễn Ngâm Phong không hề rời đi.
124 “Nhị hoàng tử không lên triều sao?” Hắc Mạc Dực tò mò hỏi Bạch Nguyệt Diệu. Bạch Nguyệt Diệu đang dần dần lộ ra bản chất thực sự. Hôn lễ vừa mới diễn ra, nếu ngày đầu hắn không lâm triều, chắc chắn sẽ bị cho là kẻ ham mê nữ sắc.
125 Nghe Huyễn Ngâm Phong hỏi vậy ta lập tức cảm thấy vô cùng áy náy, ngay cả hắn cũng nhìn ra sự bất thường trong thái độ của ta. Ta vẫn luôn mong mỏi được cùng Huyễn Ngâm Phong như bây giờ, vậy mà khi được rồi lại không biết quý trọng? Ngủ bên cạnh một người mà lòng lại nghĩ đến người đàn ông khác, ta rất quá đáng, thật sự rất quá đáng.
126 Giờ phút này Bạch Nguyệt Diệu đang giao chiến với Hắc Mạc Dực, Bạch Nguyệt Diệu chĩa thương về hướng Hắc Mạc Dực, Hắc Mạc Dực cũng không vừa nhanh chóng thay đổi tư thế, tránh được đòn tấn công của Bạch Nguyệt Diệu.
127 Trước khi xuất chinh, trời cao đã ban cho chúng ta một món quà lớn, đó chính là việc lần trước cứu giúp Huyện Bạch Văn phát hiện vụ biển thủ tiền cứu trợ, Hoàng Thượng Thư đã chịu trách nhiệm điều tra sự việc, từ đại quan tam phẩm cho tới quan nhỏ cửu phẩm, tổng cộng ba mươi chín người ăn hối lộ phi pháp, tuy rằng con cá lớn không câu được, nhưng như vậy cũng có thể nói rằng đã tiêu diệt được phần lớn lực lượng bên phe Bạch Nhật Uyên rồi.
128 Cứ như vậy đoàn quân lại tiếp tục tiến về phía trước, đội quân do Nhị hoàng tử dẫn đầu tiên phong đi phía trước, toàn bộ đoàn ở phía sau lại do Hắc Mạc Dực bảo hộ, đoàn quân hiên ngang bước vào địa phận huyện Bạch Thủy.
129 “Đưa toàn bộ người bệnh đến tập trung ở một trại, cho những người còn lại chưa bị lây nhiễm cách ly sang nơi khác!”“Tuân lệnh!” Nghe ta hạ lệnh, các binh lính nhanh chóng thi hành.
130 Nghe Hắc Mạc Dực nói vậy, Bạch Nguyệt Diệu sực bừng tỉnh, Lam Điệp Nhi tuy là nữ tử hắn yêu nhưng bây giờ đang mang thân phận nam nhi, để tránh dẫn đến những phiền toái không cần thiết, Bạch Nguyệt Diệu vội trấn an sự nóng nảy rồi ngồi xuống.
131 Theo yêu cầu của Bạch Nguyệt Diệu, ngoại trừ những thứ cần thiết cho cuộc chiến còn để lại bên trong trại lính, toàn bộ những thứ có thể đốt đều đốt hết, thứ nào có thể đập đều đập đi, mỗi người đều phải quyết tâm chiến đấu đến cùng.
132 Hắc Mạc Dực giữ chặt cổ áo Lam Điệp Nhi, ngay sau đó cõng Lam Điệp Nhi trên lưng rồi tung người xuống dưới đáy vực kia. . . Khoảnh khắc rơi xuống, hắn nắm thật chặt tay Lam Điệp Nhi, chỉ sợ rơi xuống mặt nước sẽ bị chia cắt! Hắn nhất định phải bảo vệ Lam Điệp Nhi thật tốt, không những vì Bạch Nguyệt Diệu phân phó, mà bản thân hắn cũng rất muốn bảo vệ nàng!Nước ở đây lạnh thấu xương.
133 “Hắc tướng quân sao phải tự trách mình, ta còn muốn đa tạ Hắc tướng quân đã ra tay cứu giúp, thân thể của huynh đã đông cứng đến thế rồi, mau sưởi ấm chút đi!” Thái độ của ta rất kiên quyết, nhưng Hắc Mạc Dực vẫn nhất quyết không làm theo, hắn chỉ nhận lại cái áo hôm qua đã đắp lên cho ta mặc vào người.
134 Hắc Mạc Dực đi chừng mấy canh giờ rồi trở lại, hơn nữa còn mang về rất nhiều loại quả, nhìn vậy ta cũng ngầm hiểu được, xem ra Hắc Mạc Dực vẫn chưa tìm được đường ra rồi, hơn nữa chúng ta chắc còn phải ở lâu trong này.
135 Sáng hôm sau, mặt trời dần lên cao, Bạch Nguyệt Diệu tuân thủ lời hứa, chỉ ôm ta một đêm chứ không làm gì khác, mà ta cũng ngoan ngoãn nằm yên trong lồng ngực hắn.
136 Tắm xong, ta lập tức cùng Bạch Nguyệt Diệu, Hắc Mạc Dực đi tới chỗ quân lính tụ tập trong doanh trại, Bạch Nguyệt Diệu vừa bước vào đã cởi áo choàng của mình ra.
137 “Thần cũng không cần phần thưởng gì cả, chỉ cầu xin hoàng thượng sắc lập nhị hoàng tử làm thái tử!” Hắc Mạc Dực nói như vậy đã hoàn toàn tỏ rõ lập trường rồi.
138 Ta đem cây trâm cài đầu Bạch Nguyệt Diệu tặng cất đi, định tiễn hắn về, nhưng ai biết hắn giống như không có ý định về vậy?“Trời đã tối rồi, ngươi không phải trở về sao?” Ta tò mò hỏi Bạch Nguyệt Diệu.
139 Bạch Nguyệt Diệu dần nhớ lại. . . Lúc còn ở phủ Lam Điệp Nhi, trời còn chưa sáng, hắn đã chạy thẳng tới tẩm cung của Hoàng thượng. “Nhị hoàng tử, hoàng thượng còn chưa tỉnh giấc.
140 Ta thất hồn phách lạc một mình rời khỏi tẩm cung của Bạch Nguyệt Diệu, ta không hề chào hắn một câu, vì lúc này nếu ta nhìn thấy hắn, ta thật sự sợ là sẽ không khống chế được mình mà nói ra hết tâm tư tình cảm cá nhân.