101 Vì mới vừa kích tình triền miên, Lam Điệp Nhi đã mệt mỏi kiệt sức rồi, nàng trong lúc vô tình đã ngủ mê. Nhìn khuôn mặt Lam Điệp Nhi ngủ say, Huyễn Ngâm Phong nhẹ nhàng hôn lên môi Lam Điệp Nhi, cũng ở bên tai Lam Điệp Nhi nhẹ nhàng nỉ non câu: “Điệp Nhi, ta yêu nàng.
102 Trở về phủ đệ ta thay quần áo lập tức lâm triều, lúc thay quần áo, nhìn mình trong gương đồng, ta cảm thấy ta đã lột xác, từ một cô gái trở thành nữ tử chân chính rồi, có lẽ là do tâm lý, có lẽ là những thứ khác, rõ ràng ta đang mặc nam trang, nhưng nhìn thế nào cũng có cảm giác che giấu không được ta thực sự là nữ tử.
103 Hoàng thượng vừa ngồi xuống đã khí thế hung hăng vung tay lên, nhìn dáng vẻ ông ta hôm nay tâm tình giống như bánh bông lan đến cực hạn: “Huyện Bạch Văn gần đây liên tục gặp lũ lụt, dân chúng liên tiếp bạo động, dẫn đến Huyện Bạch Văn tổn thất năm trăm vạn hai hoàng kim, vì sao còn không trấn áp xuống!?”Hừ, Huyện Bạch Văn gặp nạn lũ lụt, hoàng thượng không lo dân chúng chết sống, ngược lại lo lắng năm trăm vạn hai hoàng kim, còn phải trấn áp? Sao ông ta không nghĩ đến làm thế nào trấn ấp lũ lụt đây? Sao ông ta không suy nghĩ một chút dân chúng tại sao phải bạo động chứ? Sao ông ta không suy nghĩ một chút làm thế nào để trấn an dân chúng đây?“Hoàng thượng, Huyện Bạch Văn bạo động rất nhiều, thần đề nghị phái Hắc tướng quân, mang một đội quân đi trấn áp loạn dân” Lấy bạo trị bạo? Chiêu này Tử thừa tướng cũng nghĩ ra được! Nhưng hoàng đế không từ chối, lại đang do dự.
104 “Lam cô nương, xem tình hình hôm qua, chúng ta cũng nên đề phòng, nàng đã bị người ta theo dõi, cho nên nàng hãy nhận tâm ý của Nhị hoàng huynh đi, huống chi Mạc Dực võ công cao cường, ở Vân Long quốc cũng đứng ở hàng nhất nhì.
105 Bạch Nguyệt Diệu tức giận rời khỏi đình nghỉ mát, hắn nghĩ thế nào cũng nghĩ không thông, tại sao Lam Điệp Nhi không hận tên nam tử không chịu trách nhiệm đó, ngược lại còn bảo vệ hắn ta chứ?Lúc Lam Điệp Nhi không biết chuyện mình còn trinh tiết, Bạch Nguyệt Diệu đề cập tới việc muốn lập Lam Điệp Nhi làm phi, Lam Điệp Nhi từ chối! Mà bây giờ người đàn ông này sau khi lấy đi trinh tiết của nàng lại bỏ rơi nàng, Lam Điệp Nhi còn không trách hắn ta?Hắn đang suy nghĩ, hắn rốt cuộc có chỗ nào không bằng nam tử vô trách nhiệm đó? Rốt cuộc có chỗ nào không bằng hắn ta?Bạch Nguyệt Diệu chính thức tuyên chiến với Bạch Nhật Uyên về nguyên nhân Lam Điệp Nhi đã đoán đúng mấy phần, nhưng Bạch Nguyệt Diệu đem Lam Điệp Nhi giữ ở bên người không phải chỉ vì coi trọng Lam Điệp Nhi, mà nhiều hơn là hy vọng Lam Điệp Nhi sớm chiều ở cạnh bên mình, tương đối có thể sẽ có chút yêu mình.
106 Ta là người hiện đại!Mặc dù ta rất yêu Huyễn Ngâm Phong, nhưng nếu có một ngày ta biết hắn có thê tử, ta nhất định sẽ cách xa hắn ra. Vì tiểu thiếp cũng giống như người thứ ba vậy, phá hư tình cảm của người ta.
107 Bạch Nguyệt Diệu hôn Lam Điệp Nhi rất say mê, đôi mắt vẫn nhắm chặt, chỉ có lần đầu tiên Bạch Nguyệt Diệu hôn Lam Điệp Nhi là đôi mắt mở ra thôi, vì khi đó Bạch Nguyệt Diệu hoàn toàn không thích Lam Điệp Nhi, cũng không cách nào đối với Lam Điệp Nhi như say như mêGiờ thì khác, Bạch Nguyệt Diệu không ngừng thích Lam Điệp Nhi, phần thích này bất tri bất giác đã ở trong lòng thăng hoa đến cảnh giới yêu.
108 “Nhị hoàng tử, chúng thảo dân đã ba ngày không được ăn cơm rồi, xin ngài từ bi ban cho chúng thảo dân chút lương thực đi. ” Người vừa nói là một bà lão khắp người dơ bẩn, lúc bà ấy cầu khẩn, hai tay còn ôm lấy đùi Bạch Nguyệt Diệu.
109 Đi lại ước chừng nửa đường, có thể thấy xung quanh nhà cửa đã bị lũ lụt vô tình kia tràn qua, cũng đã sập đến thảm hại rồi, hơn nữa mặt đường còn bùn lầy khó đi, nhìn Hắc Mạc Dực khó khăn đẩy xe đẩy nhỏ, ta vội vàng tiến lên giúp Hắc Mạc Dực một tay, hắn nhìn ta một cái, ta khẽ mỉm cười với hắn, sau đó hắn nhanh chóng quay đầu đi.
110 Đầu tiên là một lúc trầm mặc, sau đó ta cười cười xấu hổ: “Nếu Nhị hoàng tử đã no bụng rồi, hạ quan đi trước trở về giúp đỡ dân chúng. ” không biết ta kháng cự lại hắn như vậy là đúng hay sai, ta chỉ biết, lúc đó ta nhớ đến Huyễn Ngâm Phong, hắn càng ở gần, ta càng tràn đầy mong đợi, mà ngược lại hắn đối với ta lạnh như sương lạnh, mong đợi của ta sẽ ít đi một chút.
111 “Ngươi không ngủ nữa sao?” Ta hơi ân cần hỏi Bạch Nguyệt Diệu. Nhưng, ta đây lên tiếng xong, hắn lại lần nữa lộ ra tiếng cười tà mị: “À, thì ra nàng khát khao được ta dựa vào vai nàng như vậy?”.
112 Tất cả mọi người kéo lê thân thể mệt mỏi ra khỏi Huyện Bạch Văn, mà bây giờ sắc trời cũng đã gần tối, Bạch Nguyệt Diệu ra hiệu lệnh cho quân đội trên dưới, trú đóng ở nhà trọ gần Huyện Bạch Văn nghỉ ngơi một đêm, không cần vội trở về.
113 Bạch Nguyệt Diệu nghe xong lời lễ phép của ta, nhanh chóng thu hồi nụ cười, xoay người xuống giường, hắn cầm lên bộ áo bào màu xanh nhạt ở chỗ đầu giường mặc vào người, bộ quần áo này càng lộ da tay trắng nõn của hắn, vóc người xinh đẹp, nhưng, sao hắn lại mặc quần áo màu này?Ta cũng chậm rãi xuống giường, dùng nước Hắc Mạc Dực mang tới rửa mặt.
114 Bất đắc dĩ, ta đáp ứng với thân phận mà Bạch Nguyệt Diệu phân phó, bất quá ta cũng quy ước với hắn ba điều. Thứ nhất, không được thừa dịp lấy thân phận vợ chồng chiếm tiện nghi của ta.
115 Bạch Nguyệt Diệu luôn luôn là bá đạo vô lý như vậy! Rõ ràng chỉ là vợ chồng giả cần gì nghiêm túc như thế?“Buông tay!” Ta tức giận nói với hắn“Nếu nàng không nói, ta sẽ không thả.
116 “Tên Phong Việt Thần đó tuy tàn bạo nhưng văn thao vũ lược, có thể làm mọi thứ. Hơn nữa, hắn chỉ tàn bạo đối với kẻ địch nhưng đối với dân chúng, lại rất nhân từ.
117 Sau khi Bạch Nguyệt Diệu rời đi, ta nằm trên giường, nhìn ngọn nến đang cháy trên bàn, gian phòng tràn ngập không khí mờ ảo, tâm trạng cũng dần dần mông lung.
118 “Phụ hoàng, nhi thần biết sai. ” Bạch Nguyệt Diệu vừa dứt lời, ta ngạc nhiên nhìn hắn, tại sao hắn không nói cho Hoàng thượng biết tình hình thực tế chứ?Chẳng lẽ hai ngày nay hắn ở Phong Minh Quốc cùng với ta không phải là điều tra tình hình quốc gia sao?A, ta còn tự lừa gạt mình làm gì chứ? Thật ra thì ta đã sớm nghĩ ra hành động của Bạch Nguyệt Diệu hai ngày nay rồi, nhưng ta vẫn đang lừa gạt mình, tự tìm lí do cho hai ngày vui vẻ cùng Bạch Nguyệt Diệu.
119 “Hiện giờ chuyện nạn lụt Trẫm đã giao cho Nhị hoàng nhi xử lý hoàn tất rồi, căn cứ vào đề nghị của Lam hàn lâm, chuyện nạn lụt đã xong, Nhị hoàng nhi cũng nên đến lúc chính thức nạp phi rồi.
120 Sau khi Hoàng thượng ban thưởng Phi danh xong, giờ đến lúc Bạch Nguyệt Diệu cùng Hồng Uyển Nghi bái đường thực sự chứ không phải là diễn luyện nữa rồi.