81 “Đại hoàng huynh. ” Trong lúc ta đang thấp thỏm, Bạch Nguyệt Diệu xuất hiện trước mặt ta và Bạch Nhật Uyên. “Hạ quan tham kiến Nhị hoàng tử. ” Ta bất đắc dĩ lại cúi lưng, quy củ cổ đại này thật là phiền chết, nếu ta trên đường gặp toàn quan lớn, nói không chừng eo cũng có thể gãy.
82 Bạch Nhật Uyên dẫn ta tới Hàn Lâm viện, cùng hàn huyên với ta một lúc thì rời đi, ha ha, ta xem về sau ngồi ở chỗ này, cùng với những đồng sự khác ở Hàn Lâm viện, trong lòng có chút vui vẻ rồi, vì hàn lâm học sĩ thật ra chính là cố vấn của Hoàng thượng, Tể tướng triều đình đều được chọn từ Hàn Lâm viện mà ra.
83 Không hiểu, không hiểu, Bạch Nguyệt Diệu hết lần này tới lần khác trêu ta, lại một lần nữa yêu cầu ta làm phi tử của hắn, rốt cuộc là tại sao? Hắn yêu thích ta ư? Cũng không thể, thích một người, phải toàn tâm toàn ý, như ta thích Huyễn Ngâm Phong đó.
84 Ngày lâm triều thứ tư, ta quyết định không có ẩn mình nữa, ta đã chuẩn bị rất tốt lời ý cần nói rồi, tính toán nổi lên làm quan tiên phong. “Có chuyện thì tâu, không chuyện bãi triều!” Thái giám nói xong.
85 “Phụ hoàng!” Bạch Nguyệt Diệu tiến lên hai bước đứng trước ta: “Đề nghị của Lam hàn lâm vừa nghe qua là trái với di huấn của Bạch gia lão tổ chúng ta, nhưng, cẩn thận suy nghĩ một chút thì đề nghị của Lam hàn lâm cũng chưa hẳn là không đáng chú ý.
86 Triều rất nhanh đã kết thúc, ta mang theo vẻ hơi có thành ý đi đến trước mặt Bạch Nguyệt Diệu: “Vừa rồi cám ơn Nhị hoàng tử giải vây cho hạ quan. ” Ta nói xong cũng khom lưng, làm lễ quân tử với hắn.
87 Ta thực không hiểu hôm nay Bạch Nguyệt Diệu dẫn ta tới đây có mục đích gì, không phải nói cho ta xem dạng mỹ nhân hắn muốn sao? Nhưng từ khi bước vào thư phòng hành động của hắn cứ như một người khác, không còn nói năng lỗ mãng nữa.
88 Sau khi rời khỏi tẩm cung của Bạch Nguyệt Diệu, ta đi đến Hàn Lâm viện, dù Bạch Nguyệt Diệu gây khó khăn cho ta khắp nơi, nhưng vì tiền đồ của Bạch Nguyệt Diệu, ta phải cẩn thận chọn phi cho hắn mới được, vì nói không chừng, phi tử tương lai của hắn, chính là quốc mẫu mai sau rồi, cho nên.
89 Vừa nãy Bạch Tinh Ngân quả thật nói với ta rất nhiều, nhưng vẫn chưa từng nói người hại Bạch Nguyệt Diệu là người nào? Bất quá, ta đã đoán được một hai rồi, Bạch Tinh Ngân còn băn khoăn huynh đệ cùng mẹ của hắn Bạch Nhật Uyên.
90 Trở về phủ đệ của ta, ta thật muốn khóc, phòng ốc rộng lớn mà chút hơi người cũng không có, ha ha, cuộc sống trước kia không phải như thế sao? Cha là người nghiên cứu lịch sử cổ đại, thường phải ra ngoài, mẹ cũng bận rộn xử lý chuyện trong phòng thí nghiệm hóa học.
91 Vì Bạch Nguyệt Diệu không có ý kiến, nên kết quả đề nghị của ta coi như phế, ta nóng mặt coi như là vì tên Bạch Nguyệt Diệu kia mà lãnh cái mông, sợ Bạch Nhật Uyên hại mình, kết quả là muốn cưới trưởng nữ Hồng gia, sớm biết thế ta không thèm quan tâm đến chuyện này, để mặc hắn bị thê tử hại chết.
92 Ta và Bạch Nguyệt Diệu không biết đưa mắt nhìn nhau bao lâu. Cho đến khi Bạch Tinh Ngân đột nhiên đi vào trong đình, chúng ta mới ngừng nhìn nhau. “Đại hoàng huynh tới.
93 Xem ra bữa tiệc tối nay coi như đã định, hàn huyên không bao lâu, chúng ta cũng tạm biệt, ta trở về phủ đệ của mình, nghỉ ngơi, chờ đợi bữa tiệc tối nay.
94 Xem chút sắc trời đã nhanh đến thời gian dự tiệc, ta đứng dậy chuẩn bị lên đường đi về phía hoàng cung, mới ra khỏi phủ đệ của ta, đã thấy một người quần áo màu đen đứng cách ta không xa.
95 Ta hiện giờ bên trong có Bạch Tinh Ngân tương trợ, phía ngoài có Hắc Mạc Dực giúp đỡ, trong lòng thật sự an tâm rất nhiều rất nhiều, nhìn bên ngoài tẩm cung của Bạch Nhật Uyên, chỉ có thể nói là kiến trúc xa xỉ, ta mới vừa vào đến cửa tẩm cung của Bạch Nhật Uyên, cung nữ đã dẫn ta bước vào trong phòng khách.
96 Quả nhiên, ta nói xong những lời khách sáo kia, Tử Thừa tướng và Hồng Thái Phó mặc dù còn nghiêm mặt, nhưng vẫn đáp lễ ta một chén rượu. Không khí nói chuyện uống rượu rất là ‘hòa hợp’, vì trừ Bạch Nhật Uyên nói chuyện, những người còn lại đều không nói gì, mà mỗi khi Bạch Nhật Uyên mời rượu ta, Bạch Tinh Ngân đều ngăn lại, thỉnh thoảng ta cũng uống một chút, nhưng ta đem rượu kia toàn bộ nhổ lên khăn tay.
97 Dọc theo con đường này ta cuối cùng cảm thấy trong người có chỗ không khỏe, ngực có chút khó chịu, mà người cũng nóng rang, bước vào căn phòng cung nữ kia dẫn ta tới.
98 Ta không biết nên làm thế nào, đột nhiên máu mũi chảy xuống một chút, đột nhiên tâm chí càng ngày càng yếu ớt, trong đầu không ngừng hiện lên hình ảnh của Huyễn Ngâm Phong, ta muốn Huyễn Ngâm Phong, ta muốn hắn.
99 Ta cảm thấy Huyễn Ngâm Phong không phải là Hắc Mạc Dực, ta cũng không biết tại sao, mặc dù bọn họ đều rất lạnh, nhưng ta vẫn cảm thấy bọn họ không phải một người.
100 Huyễn Ngâm Phong gắt gao mút đôi môi mềm mại của Lam Điệp Nhi, vội vàng mang theo chút thô bạo, khiến cho lưỡi Lam Điệp Nhi mềm mại múa cùng hắn. Khoảng cách với Huyễn Ngâm Phong gần đến thế, Lam Điệp Nhi rõ ràng ngửi được, mùi hương thoang thoảng trên người Huyễn Ngâm Phong, càng thêm ý loạn tình mê.