141 Sau khi Bạch Nhật Uyên rời đi, Bạch Tinh Ngân vẫn như cũ bao bọc ta trong hồ nước. “Tam hoàng tử?” Ta nhẹ giọng gọi Bạch Tinh Ngân. “Thật xin lỗi. ” Bạch Tinh Ngân giọng điệu buồn rầu, đây đã là lần thứ hai ta nghe hắn xin lỗi từ khi ta rơi vào hồ nước, hắn xin lỗi ta cái gì? Cũng đâu phải do hắn đẩy ta xuống đâu chứ?“Tam hoàng tử, cũng không phải lỗi của huynh mà.
142 Đối với những gì đêm qua Bạch Tinh Ngân nói với ta, thật sự khiến ta trăn trở cả buổi tối, có lẽ hầu như người con gái nào khi được nghe một người con trai thổ lộ đều vô cùng kích động, vô cùng cao hứng.
143 Thời gian dần trôi qua cuối cùng cũng được một tháng, Bạch Tinh Ngân vẫn chưa hề xuất hiện lần nào, nghe nói là mang bệnh nhẹ, ta muốn đi thăm hắn, nhưng vừa đến cửa thì cung nữ đã chặn lại không cho ta vào.
144 Lúc này Lam Điệp Nhi sắp chịu xử trảm, những người khác đang suy nghĩ gì?Lam Vân Triệt từ nhỏ đã rất thương yêu Lam Điệp Nhi, phải chịu cảnh chia lìa muội muội vài chục năm, vừa mới nhận được nhau nay lại phải chia biệt một lần nữa, hơn nữa lần này chia cách còn là âm dương cách biệt, phải làm thế nào đây? Hắn không biết, hắn không biết nên giải thích thế nào để cứu muội muội duy nhất của mình, nhất thời trong lòng không tránh khỏi cảm giác tự trách mình, hắn cảm giác mình rất vô dụng, rất vô dụng!Hoàng Thượng Thư coi như là Bá Lạc* rồi, hắn tìm ra Lam Điệp Nhi, là vì hắn nhìn ra tài năng của nàng.
145 Bạch Nguyệt Diệu vì được kết hôn cùng Lam Điệp Nhi nên rất vui mừng, nhưng thấy nàng khóc như thế thì lại thương tâm, hắn cho là Lam Điệp Nhi vì không được gả cho Huyễn Ngâm Phong nên mới đau buồn như thế.
146 Ngày đại hôn của ta và Bạch Nguyệt Diệu cuối cùng cũng đến, bên ngoài chiêng trống rộn rã, tiếng pháo nổ khắp nơi, trong khuê phòng, bọn nha hoàn đều đang bận rộn vì ta mà lo liệu tất cả.
147 Đôi môi Bạch Nguyệt Diệu lạnh như băng từ cổ Lam Điệp Nhi dần xuống phía dưới, hắn hoàn toàn không nghe thấy lời cầu khẩn kia của nàng, hắn chỉ muốn nàng nhớ mình, nhớ tất cả của mình, tất cả!Không có khúc dạo đầu đầu đầy đủ, hắn không một chút dịu dàng đem dục vọng đưa vào trong cơ thể Lam Điệp Nhi, nhất thời Lam Điệp Nhi cảm thấy hạ thể xé rách đau đớn.
148 Ba ngày trôi qua rất nhanh, ba ngày này Hồng Uyển Nghi không ngừng sai người đi dò xét chuyện phòng the của Bạch Nguyệt Diệu và Lam Điệp Nhi. Vốn là trong ngày đầu tiên, Hồng Uyển Nghi cho là gian kế của mình được như ý rồi, nàng biết Bạch Nguyệt Diệu và Lam Điệp Nhi ở bên trong động phòng vô cùng đau khổ, vui mừng không kìm nén được, nhưng đến ngày thứ hai, ngày thứ ba, tình cảm của hai người đó lại biến chuyển, khiến Hồng Uyển Nghi giận sôi máu.
149 Nửa tháng nay, ta cảm thấy vô cùng thiệt thòi cho Bạch Nguyệt Diệu, mỗi lần hắn định thân thiết với ta, ta đều cự tuyệt hắn, nhưng cũng bởi ta không muốn cho hắn biết trên người ta có thương tích, nếu không hắn nhất định sẽ rất lo lắng.
150 Bạch Nguyệt Diệu ôm ta ra khỏi phòng, vậy là ta sắp được gặp lại cha rồi, nhưng Bạch Nguyệt Diệu cùng ta trở về nhà thế này liệu có ổn không?“Chàng cũng muốn đến nhà thiếp sao?”“Thế nào? Chẳng lẽ nàng không muốn ta đi?” Bạch Nguyệt Diệu trêu đùa, khóe miệng hiện lên nụ cười xấu xa.
151 Ta cùng với Bạch Nguyệt Diệu, ca ca ngồi trên xe ngựa, còn Hắc Mạc Dực ở ngoài điều khiển xe ngựa, trong xe ngựa, Bạch Nguyệt Diệu thu hồi khuôn mặt tươi cười, chăm chú nhìn bản đồ.
152 Trời ơi! Người đang nói kia là tiên nữ sao? hay thần tiên?Chỗ đỉnh núi xuất hiện một người mặc đồ trắng, tóc cũng trắng dài tới tận hông, trong mắt ta người đó như thể lúc ẩn lúc hiện, gió khẽ lay động quần áo cùng với mái tóc dài, cả người toát ra vẻ hấp dẫn.
153 Dọc trên đường xuống núi, U dường như không thề hòa hợp với nhóm bọn ta, quả thật có thể dùng từ siêu phàm thoát tục để hình dung U. Đúng rồi, nghĩ kĩ một chút, Hắc Mạc Dực thật ra thì cũng có thể gia nhập một đội với U, vì bọn họ đều rất kiệm lời, rất ít nói.
154 Trên lầu hai, có một vị quan huyện đang ngồi, ta nghĩ có lẽ là con gái của ông ta sắp lập gia đình, hơn nữa ông ta chắc chắn là Huyện lão gia huyện Bạch Nhược“Ngươi chính là người nhận được tú cầu?” Quan huyện hỏi xong lại nhìn ta từ trên xuống dưới.
155 Bạch Nguyệt Diệu rời cung ước chừng mười ngày, hoàng thượng tự mình phái Bạch Nguyệt Diệu làm việc cho nên Bạch Nguyệt Diệu vẫn không thể xuất hiện lâm triều.
156 “Đau. . . ” Lam Điệp Nhi nằm trên giường kêu lên rên rỉ. Giờ phút này, Bạch Nguyệt Diệu nằm bên cạnh Lam Điệp Nhi, nghe tiếng rên rỉ của Lam Điệp Nhi, Bạch Nguyệt Diệu căn bản không biết phải làm thế nào nữa, hắn vội vàng nắm lấy hai tay của Lam Điệp Nhi khẩn trương hỏi: “Điệp Nhi, đau ở đâu hả Điệp Nhi?”Nghe âm thanh của Bạch Nguyệt Diệu, ta chậm rãi mở mắt ra, ha ha, thấy được gương mặt tuấn mỹ của Bạch Nguyệt Diệu, ta cảm thấy khắp người như không còn đau đớn nữa.
157 Một vạn câu xin lỗi cũng không cách nào đền bù được áy náy của ta đối với đứa nhỏ chưa chào đời, ta chỉ hi vọng lần sau nó đầu thai có thể tìm được cha mẹ thực sự yêu thương nó mà thôi.
158 Lam Điệp Nhi vẫn nằm trên giường với ánh mắt đờ đẫn, nô tì trong phòng đều đã đi hết, hơn nữa hoàng thượng đã hạ lệnh một khi Lam Điệp Nhi bị nhốt vào lãnh cung, thì không kẻ nào được đến thăm.
159 Hồng Uyển Nghi lặng lẽ đưa Lam Điệp Nhi đi, sau đó lập tức công bố tin tức mình mang thai. Công bố tin tức này, không thể nghi ngờ là lòng Bạch Nguyệt Diệu tràn đầy vui mừng, nhưng cao hứng cũng không phải vì Hồng Uyển Nghi mang thai, mà là Lam Điệp Nhi có thể được tha rồi, chia lìa hai tháng nay, Bạch Nguyệt Diệu không ngừng tưởng nhớ Lam Điệp Nhi, hắn vừa nghĩ ngay lập tức sẽ có thể gặp mặt Lam Điệp Nhi, đem tất cả những bất mãn đối với Lam Điệp Nhi trước kia ném ra sau ót.
160 Lam Điệp Nhi sau khi ra khỏi hoàng cung cũng không muốn về nhà, vì nàng biết bây giờ nàng đã là một phi bị vứt bỏ rồi, nếu về nhà, cha già bệnh nặng nhất định sẽ hổ thẹn.
Thể loại: Dị Giới, Xuyên Không, Ngôn Tình
Số chương: 50