101
Vân Túc vào phòng, đặt Cung Tiểu Trúc lên giường nhìn thụy nhan của Cung Tiểu Trúc thật lâu mới ngồi thiền bên cạnh, chờ Cung Tiểu Trúc tỉnh lại.
Lúc chạng vạng, ngón tay Cung Tiểu Trúc cuối cùng cũng hơi động, Vân Túc vẫn luôn chú ý tới Cung Tiểu Trúc đến bên giường đầu tiên, nhìn Cung Tiểu Trúc tỉnh lại từ cơn say ngủ.
102 Cung Tiểu Trúc chơi với Vân Túc tới bất diệc nhạc hồ tới tận nửa đêm, y mới dỗ Cung Tiểu Trúc đi ngủ, mà khi Cung Tiểu Trúc đi ngủ Mặc Hoa cũng lập tức ra ngoài thành cứu người.
103
Lúc này ánh nắng đã bắt đầu lên, ánh sáng vàng tràn ngập khắp mặt đất, xuyên thủng hắc ám trước bình minh.
Bọn Vân Túc vừa bay tới đỉnh của một ngọn núi cách thành Bách Mộ trăm lý, liền cảm nhận được từ nơi xa truyền tới uy áp thật lớn, sau đó trước mặt xuất hiện một đám tu sĩ, nhìn đội hình này, có hơn trăm người, đều cưỡi phi kiếm, mặt mày hồng hào, phấn chấn dị thường, ánh mắt nhìn Vân Túc tựa như một miếng thịt béo sắp đưa vào miệng.
104
Mặc Hoa nhặt toàn bộ hơn một trăm túi trữ vật trên mặt đất lên giao cho Vân Túc, đoàn người liền chuẩn bị rời đi.
Không ngờ! Vừa mới định động thân, từ trên đầu vang lên một tiếng xé gió chói tai, chân trời xuất hiện hơn mười đạo lưu quang áp sát mà tới, ngay sau đó có bảy tên tu sĩ thanh niên Hóa Thần kỳ toàn thân xơ xác tiêu điều, cầm bảo kiếm trong tay giơ trước mặt! Bảy người vây quanh tạo thành một Thất Sát kiếm trận.
105 Khi Bạch Toàn Ảnh bị Vân Túc sát hại, bởi Vân Túc triệu hồi ra ma thể của mình, thực lực tăng lên cực mạnh, đánh bại được phân thần của Đan Vân tôn giả, bởi vậy, bị Đan Vân tôn giả lầm tưởng cho rằng Vân Túc tu hành công pháp ma tu, hơn nữa hình ảnh khi Đan Vân tôn giả đánh nhau với y còn được lưu lại, bây giờ toàn bộ tu sĩ Kiếm Tiên môn đều biết Vân Túc là một ma tu.
106 Tin Huyết Sát tôn giả trở lại giới tu chân đã lan đi khắp đại lục Huyền Thiên, lúc Kiếm Tiên môn đang thương nghị nên bắt Huyết Sát tôn giả thế nào, cách Kiếm Tiên môn vài chục lý ở đại sa mạc Tây Bắc, vạn lý cát vàng, thực vật thưa thớt, không khí khô ráo.
107
Dựa theo chỉ thị của Thương Thăng, bay một hồi, đoàn người đã nhìn thấy ốc đảo đầu tiên của đại sa mạc Tây Bắc.
Bọn Vân Túc hạ từ trên không trung xuống, một ốc đảo không lớn không nhỏ có diện tích phỏng chừng mấy trăm mẫu, Thương Thăng chỉ vào cái hồ giữa ốc đảo kia, nói với mấy người: “Động phủ ở dưới đáy hồ, chúng ta đi thôi!”
Đạp lên bãi cỏ xanh rờn, mấy người đi tới bên hồ, Thương Thăng đặt ngón tay bên miệng huýt một hơi dài.
108 Ngay lúc đoàn người Vân Túc trở lại động phủ, Đan Vân tôn giả Kiếm Tiên môn mang theo một đám người bắt đầu đuổi theo hướng Tây Bắc, rất nhanh, họ đã cưỡi pháp bảo phi hành đuổi tới gần sa mạc Tây Bắc, Đan Vân tôn giả đứng ở đầu mũi thuyền nhìn ra bên ngoài, bên người là một nam tu dáng người thấp bé đang đứng, Trúc Cơ sơ kỳ, nhìn ngũ quan này chính là Phượng Nô đã thất lạc nhóm Vân Túc ở thành Bách Mộ.
109
“Nếu đã thế, vậy cũng không nhọc lòng các vị, chỉ cần các ngươi không ngăn cản ta bắt Thương Thăng và Vân Túc lại là được. ”
Nói xong, Đan Vân tôn giả và các tu sĩ lăn lộn đánh nhau với Thanh Mạch thành một đoàn, hai bên đánh như say như si, Thanh Mạch mới lúc bắt đầu đã nhận ra bọn Bắc Cung Tố Cầm thực lực phi phàm, nếu động thủ, Thanh Mạch cảm thấy bản thân không có nhiều phần thắng, nếu đối phương đã nói rõ chỉ cần tính mạng của mọi người không gặp nguy hiểm sẽ không ra tay, vậy hắn phế bỏ tu vi của tất cả là được rồi.
110 Thanh Mạch và Thương Thăng trốn vào động phủ, mọi người thấy hồ nước không một gợn sóng, thương nghị một hồi, đều quyết định xuống hồ truy tìm bóng dáng của bọn Thương Thăng.
111
Sau khi Thanh Mạch rời đi, trên bầu trời có một điểm sáng màu trắng bay tới, hướng thẳng tới phòng Vân Túc.
Vân Túc giơ tay bắt lấy, trong lòng bàn tay là một ngọc phù truyền âm màu trắng, xem qua tin tức xong, y mới biết được đây là tin tức Lang Kha truyền cho y, trong đó bao gồm số lượng môn phái, số lượng tu sĩ tróc nã y, ngoài ra còn có tu sĩ cấp cao nào khá nổi tiếng, làm thế nào để họ biết được hành tung của Vân Túc, bên trên không có một chữ nào dư thừa.
112 Ở phía đông đại lục Huyền Thiên, bởi linh khí mỏng manh, không có tu sĩ cấp cao ra vào, bọn Thương Thăng từ nơi này trực tiếp đi qua biển rời khỏi đại lục Huyền Thiên, khá là an toàn, hơn nữa rất ít người có thể nghĩ rằng Thương Thăng họ không lựa chọn tới đại lục Huyền Đằng và đại lục Huyền Linh gần nhất mà lại chọn đi tới đại lục Huyền Hoàng tương đối xa.
113 Sóng yên biển lặng, trên biển rộng lớn vô ngần, một chiếc thuyền lớn tinh điêu tế mài, trang trí hoa mỹ đang trôi trên mặt biển màu lam biếc, quanh thân được một màn hào quang bảo vệ, nhanh chóng đi về một hướng, mấy con chim biển vây quanh thuyền lớn bay vài vòng, rồi lại bay về phương xa.
114 Ở một nơi sơn dã, sâu trong rừng, dưới vách núi dựng đứng bóng loáng, cỏ cây rậm rạp, dây leo quấn quanh, xung quanh yên tĩnh không tiếng động, gió nhẹ thổi qua, lá xanh phất phơ tạo thành một hồi gợn sóng.
115
Cung Tiểu Trúc và Vân Túc nắm tay nhau ra khỏi sơn động.
Viêm Hoa ngoan ngoãn ngồi trên vai Vân Túc, thi thoảng dùng mỏ rỉa lông vũ một chút.
Cẩm Hoa bên cạnh hai người xoay vòng vòng, bộ dáng vui vẻ cực kỳ, trong đầu Cung Tiểu Trúc không ngừng vang lên tiếng gọi của nó.
116 Chân trời xẹt qua hai đạo lưu quang, dừng lại trong rừng trúc nơi ngoài tiểu trấn, bọn Vân Túc đứng ngoài tiểu trấn, nhìn ốc xá nghiễm nhiên nơi xa, khói bếp lượn lờ, một cảnh tượng bình thản vô cùng.
117 Hóa ra, hai ngày trước, vài môn phái nhỏ bên cạnh Vạn Thú sâm lâm bởi bị yêu thú trong sâm lâm tập kích mà bị diệt toàn môn, trước ngày hôm nay, bởi phàm nhân nhìn thấy yêu thú xao động không còn ai sống sót, bởi vậy không có ai lan truyền tin tức này ra ngoài.
118 Trên không thành Vạn La, mười mấy vị tiên tu cấp cao đứng cùng một phương, đều là ở bên ngoài thành, dùng tất sát kỹ với yêu thú tiến tới từ bốn phương tám hướng, thường thường lúc vung tay áo, quay người lại, liền có vô số yêu thú bị chết, ngoài thành tràn ngập các loại yêu thú phi hành phô thiên cái địa, đông nghìn nghịt một mảnh đâm húc vào kết giới, sử dụng các loại pháp thuật tấn công trận pháp, với ý định đột phá phòng ngự, lại như thiên thân lao đầu vào lửa, một lát liền bỏ mạng, rơi xuống lả tả.
119 Phủ thành chủ thành Vạn La là một tòa kiến trúc ngang dọc, trong đại điện có vài chục vị thành chủ tới từ bốn phương tám hướng cùng các chưởng môn của các môn phái lớn, còn có một vị minh chủ Tán Tu Minh rất quan trọng, họ ngồi nghiêm chỉnh, thời khắc chờ cấp dưới bẩm báo tình hình chiến đấu bên ngoài, hơn nữa còn không ngừng suy đoán và tham khảo, muốn tìm ra nguyên nhân của thú triều lần này và biện pháp giải quyết tai nạn thú triều.
120
Tất Điêu Diệp Lâm chờ tới khi đã sắp xếp xong tất cả nhiệm vụ rồi, mới đứng lên đi ra ngoài điện.
Hắn phất tay áo, một ngọc ấn xoay quanh trong không trung, chậm rãi lớn dần lên, sau đó hắn nhún nhẹ chân một cái, toàn thân nhanh chóng bay vọt lên trên ngọc ấn.