81 Lấy hai địch năm, nếu là dưới tình hình bình thường, Lang Kha và Vân Túc tuyệt đối không có khả năng giành được phần thắng, nhưng đừng quên, tư chất của họ vạn dặm mới có một, đối địch cấp cao tuyệt không nói chơi.
82 Hai người mới bay ra từ trận pháp này có sự khác biệt so với năm tên tu sĩ Kim Đan kỳ lúc trước, hai người tuy rằng đều mặc cẩm bào màu đen nhưng dù là phẩm chất hay hình thức đều cực tốt, không chỉ có lực phòng ngự mạnh mẽ, mà càng làm cho dáng người của cả hai thêm phiêu dật, tiên phong đạo cốt, chỉ là trên mặt hai người vẫn đeo mặt nạ như trước, che kín toàn bộ ngũ quan tới tận cằm, một khe hở cũng không lộ ra.
83
Lang Kha giải hai tu sĩ Nguyên Anh kỳ vào đầu thuyền, bọn Vân Túc cũng chờ Mặc Hoa trở lại trong thuyền.
Cung Tiểu Trúc dĩ nhiên đã từ hệ thống quét mà biết được hai tu sĩ Nguyên Anh kỳ này, một người tên Giả Thiện, một người tên Hạ Đỉnh.
84 Chỉ thấy Nguyễn Hàn Yên khinh thân chạy vội ra từ trong nội môn, bước chân làm cho làn váy phiêu động, mặt cười tươi như hoa, cơ thể phiêu dật như hồ điệp, mái tóc tung bay, làm cho Nguyễn Hàn Yên như tiên tử từ trong bức tranh bước ra.
85
Vốn lần này trở về Lang Kha còn muốn nói chuyện thật nhiều với Yên nhi, bồi dưỡng tình cảm một chút, không ngờ Yên nhi vẫn nghịch ngợm như vậy, chưa chờ hắn kịp nói chuyện đã chạy đi mất, aizz! Thầm mến Yên nhi làm hắn có chút chịu không nổi!
“Vân huynh, Cung huynh, Mặc huynh, đây chính là đỉnh của Thúy Vân phong, trước mắt đây chính là tòa động phủ mà Lang mỗ ở, chư vị cứ tùy ý vào trong, tuy rằng hàn xá của bỉ nhân không lớn lắm, nhưng vẫn có rất nhiều phòng cho chư vị tùy ý chọn vào ở.
86 Nếu đại sư huynh đã không biết sư tôn xuất quan bao giờ, thì sao lại không thể đợi tới khi hắn hoàn thành xong nhiệm kỳ mới gọi hắn trở về? Chẳng lẽ vội vã gọi hắn trở về như vậy là muốn bồi luyện với hắn? Chắc chắn là lần quần ẩu mấy năm trước hắn vẫn còn nhớ trong lòng, lần này nhất định là muốn trả thù lại, phải hận thù nhiều tới cỡ nào mới thành cái dạng này được chứ! Lang Kha lệ rơi đầy mặt nghĩ trong lòng.
87 “Lần này Lục sư đệ trở về nhất định phải đãi ngươi một trận ra trò, chờ mấy người họ rảnh, chúng ta dành thời gian cùng tụ hợp. ” Bắc Cung Tố Cầm phất tay áo, giơ tay ra vỗ vỗ vai Lang Kha, cười nói.
88 Lại nói, Cung Tiểu Trúc lau mồ hôi trong lòng, Bắc Cung Tố Cầm này thật sự không phải là nhân vật đơn giản, chỉ cần cân nhắc kỹ lời nàng nói, có thể phát hiện bên trong ẩn giấu rất nhiều cạm bẫy, nói rất có kỹ xảo, hơi không chú ý một chút liền có thể làm hắn lộ ra một vài thông tin quan trọng.
89 Nếu đã quyết định thổ lộ tình cảm với Tiểu Trúc, vậy nên thổ lộ lúc nào đây? Tuyệt đối là càng sớm càng tốt, tốt nhất là hành động luôn bây giờ, có điều nên thổ lộ thế nào cũng là một vấn đề.
90
Ở một thảo nguyên rộng lớn vô ngần, một nhóm tu sĩ mặc trường bào màu đen di chuyển nhanh chóng, chỉ chốc lát sau đã tới chân một ngọn núi tuyết.
Nhóm người này nhìn núi tuyết vô cùng cao lớn trước mặt, do dự một lát, một tu sĩ đi đầu rốt cuộc cũng nói, “Chúng ta đi nhanh lên đi, mẹ nó, tiểu tử kia không ngờ lại chạy lên núi Ngọc Tuyết.
91 Ma tu đi đầu kia đang xem Trình Hạo và yêu thú đánh nhau còn chưa biết có chuyện gì xảy ra, đã cảm giác từ sau lưng có một cỗ kình phong đánh tới, chỉ kịp vận chuyển linh lực hình thành một lớp lớp bảo hộ trên người, liền bị một chưởng đánh lui vài mét, sau đó lung lay sắp ngã, thiếu chút nữa đứng không vững, cảm giác sau lưng đau đớn, phủ tạng đều bị thương, lớp phòng hộ trên người vẫn không có nhiều tác dụng cho lắm.
92 “Không! Cung đạo hữu, ngươi vẫn cứ nên để ta quỳ thì hơn! Nhận được sự giúp đỡ của Cung đạo hữu ngày hôm nay, liều mình cứu giúp ta, sau này nếu Cung đạo hữu có gì sai bảo, ta có phải bỏ cái mạng này cũng không tiếc, có điều xin Cung đạo hữu đồng ý với ta một chuyện, nếu không, ta sẽ không đứng lên.
93 Lại nói, Cung Tiểu Trúc vừa rời khỏi Tất Vân Tông, Lang Kha liền mang theo Vân Túc và Nguyễn Hàn Yên bắt đầu đi thăm thú nơi nơi ở Tất Vân tông, lúc này họ đang đi một hàng ba người, đi tới Uẩn Linh phong nuôi dưỡng linh thú.
94
Hà Húc Chi đứng lên, dứ dứ nắm tay về hướng Vân Túc rời đi, sau đó bỏ lại Phùng Lực tiếp tục làm cỏ, bắt côn trùng cho linh thảo, Phùng Lực sờ sờ mũi, không dám nói gì nữa, cũng bắt đầu làm việc…
Ở một ngọn núi khác – Tử Hà phong, một nam tu anh tuấn khôi ngô ra khỏi thạch thất, hóa thành một đạo lưu quang bay xuống dưới núi, mà dưới núi, có một nam tu tuấn tú đang đứng, nhìn thấy lưu quang đang bay về phía mình, liền cao hứng phất tay, lớn giọng gọi, “Đại ca!”
Nam tu tuấn tú này là Hà Húc Chi vừa làm xong việc ở Thực Linh phong.
95 *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Vân Túc và Hà Ngự Chi mỗi người đứng một đầu lôi đài, trưởng thân ngọc lập, tựa Bắc Đẩu Thái Sơn, quy nhiên bất động, mà quanh thân hai người lại tỏa ra khí tràng cường đại, ẩn ẩn có xu thế muốn áp bức đối phương, tất cả mọi người dưới lôi đài đều câm như hến, sợ kinh động tới hai người.
96 Bởi Trác Thiên Bảo là đơn linh căn thuộc tính thổ, thế nên hắn phất quạt với Vân Túc một cái, một bức tường đất chắn trước người, mà Vân Túc một kiếm chém tới, dù tường đất dày chắc, cũng bị bổ vài đường tạo thành khe nứt thật sâu, chỉ trong một lúc, tường đất sụp xuống.
97 Lang Kha dưới đài cũng nhìn tới sợ ngây cả người, bị Vân Túc bá khí trắc lậu thuyết phục hoàn toàn, nhưng hắn không định lên đánh nhau với Vân Túc, bởi Vân Túc đã nghênh chiến hơn mười đệ tử, trong mắt hắn, thể lực và linh lực hẳn đã hao phí không ít, nếu hắn lên đánh sẽ bị coi là giậu đổ bìm leo.
98 Đi không biết bao lâu, Tiểu Duyên rốt cuộc cũng dừng lại, Vân Túc nhìn kỹ, liền thấy trước mặt có một cái lồng giam bằng sắt, trong lồng giam có một người khuôn mặt nhìn không rõ bị xích sắt thô to khóa bên trong.
99 Ngay khi Tiếu Duyên đang thở hổn hển đuổi đánh Vân Túc, cự kiếm bỗng chợt thay đổi hướng vút một tiếng bay tới bên người Thương Thăng, một kiếm chém vào trên xích sắt, một tiếng nổ vang lên, sợi xích sắt trói chặt Thương Thăng vẫn chưa bị chém đứt nhưng lại để lại một vết kiếm sâu bên trên.
100 Thương Thăng đi theo sau Vân Túc bay ra khỏi Tất Vân tông, dọc đường đi thấy Vân Túc vẫn luôn không hề lên tiếng, liền thỉnh thoảng tìm vài đề tài để nói, làm cho quan hệ giữa hai người thân mật hơn, cho dù Vân Túc không để ý tới, hắn cũng không tức giận.