121
Ba người làm quen nhau xong, Tất Điêu Diệp Lâm mời hai người về phủ thành chủ làm khách nhưng Vân Túc và Cung Tiểu Trúc cự tuyệt ý tốt của hắn.
Bây giờ đang lúc nguy nan, có rất nhiều tu sĩ tới thành Vạn La, ngoài vài thành chủ, chưởng môn và minh chủ Tán Tu Minh ở phủ thành chủ, những tu sĩ còn lại, không có địa vị đều ở khách điếm trong thành hoặc tự mang động phủ tới bãi đất trống trong thành ở, địa vị hơi cao hơn thì tới một động phủ hơi xa hoa một chút trong thành.
122 Lại thêm mấy ngày nữa, số lượng yêu thú ngoài thành Vạn La tăng lên càng nhiều, cấp cũng ngày càng cao lên, không chỉ yêu thú cấp bốn năm nơi nào cũng có, thậm chí là xuất hiện mấy vạn con yêu thú cấp sáu, yêu tu đã ngoài Nguyên Anh kỳ cũng xuất hiện hơn mấy nghìn, tất cả đều lấy nguyên thân đối phó với tu sĩ nhân loại.
123
Vài tu sĩ cấp cao dưới đồ trận kia cũng không kịp phản ứng đã bị nhốt lại ở trong không ra được.
Tất Điêu Diệp Lâm liên tục đánh ra vài chưởng với đồ trận, lại bị đồ trận hấp thu toàn bộ, hắn liền công kích các yêu tu kia, chỉ trong chớp mắt, có vô số pháp thuật đánh lên người yêu tu, lại bị bình chướng trên người yêu tu đánh văng ra.
124 Năng lực bản thân Cung Tiểu Trúc vốn đã phi phàm, dưới tình huống còn có pháp bảo bản danh trợ giúp, thực lực cũng không kém gì tu sĩ Kim Đan kỳ bình thường, giết chết vô số yêu thú, tiếng đàn ngân nga trên chiến trường, vang lên bên tai, tuy rằng không có tác dụng khống chế tu sĩ nhân loại, nhưng cũng có không ít tu sĩ ngừng động tác, đắm chìm trong giai điệu.
125 Trong đại điện, người đang ngồi đều là tiên tu, có cả nam tu và nữ tu, tuy rằng những nam tu thoạt nhìn đã hơi già, nhưng ánh mắt cũng là anh khí bừng bừng, không kém gì những người phong tư trác tuyệt.
126
Sau khi Liễu Thiên Phong nói xong, tiếp đó lại có năm vị tu sĩ cấp cao đứng ra tỏ ý sẽ cùng tới Vạn Thú sâm lâm trước, Tất Điêu Diệp Lâm thấy không còn người nào tình nguyện nữa, liền nói: “Nếu đã vậy, lần này tới Vạn Thú sâm lâm, số lượng các đạo hữu và các vị tiền bối sẽ là tám vị, mặt khác, các vị thành chủ và chưởng môn cũng có thể tự mang theo một vài thủ hạ hoặc đệ tử đi theo, nhiệm vụ chủ yếu lần này là…”
Nói ngắn gọn, nhiệm vụ lần này tổng cộng có hai, một là lý nhân ngoại hợp, cứu viện phần lớn tu sĩ cấp cao bị truyền tống vào Vạn Thú sâm lâm ra, hai là điều tra nguyên nhân xảy ra thú triều lần này.
127 Cung Tiểu Trúc và Vân Túc đi tới chỗ ngã tư đường, lúc này sắc trời đã hoàn toàn chuyển thành màu đen, trên trời một màu đen sì, không có ánh sao, cũng không có trăng sáng.
128 Hôm sau trời vừa sáng, Cung Tiểu Trúc ngồi thiền trên bồ đoàn mở mắt, nhìn vào trong đan điền của mình một chút, phát hiện tu vi của mình chỉ còn thiếu chút nữa là sẽ bước vào Trúc Cơ kỳ đại viên mãn.
129
Nơi Vân Túc đang đứng là một nơi tối om, y ở trong một thông đạo hẹp dài, đang một đường hướng về phía trước, cảnh giác với mọi thứ xung quanh.
Đêm hôm đó, Vân Túc hư hư thực thực biết rằng bọn Thương Thăng bị bắt tới Vạn Thú sâm lâm, liền gạt Cung Tiểu Trúc rời khỏi thành Vạn La, tìm kiếm ngoài thành một lát, được nửa đường lại phát hiện ra khí tức của Thương Thăng, sau đó y liền theo khí tức kia xâm nhập vào Vạn Thú sâm lâm.
130 Cách thành Vạn La trăm dặm, có hai luồng lưu quang xẹt qua nơi chân trời, hai tu sĩ cưỡi pháp bảo bay tới thành Vạn La, chỉ trong nháy mắt, họ đã tới ngoài thành.
131
Nham tương đang phun không ngớt bao trùm cả ngọn núi, đi qua nơi nào yêu thú nơi ấy tuyệt tích, cây cỏ biến thành tro tàn.
Cung Tiểu Trúc và Vân Túc sau khi được bảo đỉnh mang ra khỏi nham tương, đi xuống dưới chân núi, còn chưa kịp hạ xuống đất đã cảm giác bảo đỉnh bị mất khống chế, tựa như bị hao hết tinh thạch, rơi thẳng xuống dưới.
132 Lúc trước khi Lang Kha còn ở đại sa mạc Tây Bắc của đại lục Huyền Thiên, khi thấy bọn Vân Túc đã trốn thoát, vốn định cùng bọn Bắc Cung Tố Cầm trở về tông môn, lại phát hiện ra bộ dạng Thường Thư Vân khả nghi, liền bảo những người kia về tông trước, còn hắn thì vụng trộm bám theo sau Thường Thư Vân một đường đi tới đại lục Huyền Hoàng, hơn nữa còn phát hiện ra Thường Thư Vân và Bạch Kinh Thương của bộ tộc Bạch thị có quan hệ gì đó không thể cho ai biết.
133
Hỏi xong ý kiến, Cơ Vân thoát khỏi cái đỡ của Hạ Chi Hòe, đứng bên cạnh cười cười nhìn mọi người, Sử Liên Yên có trực giác mạnh nhất nhìn vẻ mặt này của ả, liền dùng ánh mắt hoài nghi nhìn, nhíu mày hỏi: “Vị cô nương này, vì sao ngươi lại cười như vậy?”
Cơ Vân nhìn nàng một cái, cũng không đáp lời, bỗng nhiên, các tu sĩ cấp thấp bốn phía xung quanh lần lượt ngã gục xuống đất, có người thậm chí còn kêu rên thảm thiết, không ngừng lăn lộn trên đất, đều là tình trạng đau đớn khổ sở.
134 Hai người Cung Tiểu Trúc và Vân Túc dưới sự hộ tống của Viêm Hoa, một đường tìm kiếm sơ hở trong trận, hai người di chuyển trong khu vực cầu lửa rơi xuống hồi lâu, rốt cuộc mấy canh giờ sau mới phát hiện có một nơi địa vực trống trải, nhiệt độ đột nhiên khác hẳn những nơi khác, hai người liếc nhìn nhau, cùng đi về phía trước.
135 Kiến tuyết lẫn vào cùng với băng thiên tuyết địa thành một thể, toàn thân màu trắng, mỗi con to bằng một ngón tay cái, chúng tựa như thiên quân vạn mã, đuổi theo ba người Vân Túc, không ngừng bò về phía trước, phát ra tiếng động xoàn xoạt, tốc độ có thể sánh với tốc độ chạy nhanh của ba người, khoảng cách giữa hai bên không xa không gần.
136 Trung tâm của đại trận, một nam tu dáng người thon dài, dung mạo anh tuấn dẫn theo chúng tu sĩ, không ngừng tấn công vào không trung bên trên của trung tâm đại trận, với ý đồ hủy mắt trận, hắn nói với mọi người: “Mọi người cố gắng, phát ra thật nhiều linh lực, chỉ cần qua nửa canh giờ nữa thôi, đại trận này sẽ bị phá giải.
137 Khi Cơ Tu và Thường Thư Vân cùng nhau đuổi tới, hai người đứng trên không trung trên trận pháp, vừa vặn nhìn thấy Lăng Thiên định phi thân lên lấy trận kỳ kia, vì không muốn để hắn đạt được mục đích, Cơ Tu lợi dụng sự yểm hộ của trận pháp, thừa lúc hắn chưa kịp chuẩn bị, ném một đạo pháp thuật lên người Lăng Thiên làm hắn ngã xuống, vung tay lên, đoạt được trận kỳ vào tay.
138 Vân Túc nhìn thấy vài điểm sáng kia không ngừng vận chuyển vào trong nguyên thần, thử điều động thần thức, lại phát hiện có dấu hiệu hơi buông lỏng, một lát sau, y thấy những điểm sáng kia đã được hấp thu không ít, lại thử điều động thần thức lần nữa, phát hiện quả thực đã có thể dùng được thần thức.
139 Nơi xa xa Thường Thư Vân cũng chú ý tới tình huống bên này, bây giờ Thường Thư Vân sợ nhất chính là xảy ra biến cố, khiến cho Vân Túc không thể bị giải quyết thuận lợi, thấy Cơ Tu bị thương nặng, trận pháp thoát khỏi khống chế, tâm tình không ổn, liền bị Thanh Mạch đối diện tìm ra sơ hở, đánh cho một chưởng.
140 Một hàng bốn người nhanh chóng bay tới cạnh Vạn Thú sâm lâm, Vân Túc cảm nhận được Thương Thăng mình cõng trên lưng, nhiệt độ cơ thể càng lúc càng thấp, tim đập cũng không biết đã ngừng lại bao lâu, liền muốn tìm một chỗ ẩn thân rồi xem tình huống của Thương Thăng.