101 “Hôn tôi. ” Thế Huân đem tập văn kiện cầm trong tay ném lên tủ đầu giường, ngẩng đầu lên hướng Lộc Hàm nhíu lông mày. Lộc Hàm sửng sốt một chút, nhưng cũng lập tức cúi đầu đem đôi môi mềm mại của mình thiếp lên, nhẹ nhàng cọ xát qua lại, vươn đầu lưỡi hướng phía trước đỉnh hạ, tựa hồ là muốn đi vào trong miệng Thế Huân.
102 “Sao vậy… Xảy ra chuyện gì! ?” Lộc Hàm không biết tại sao Thế Huân lại đột nhiên bảo mình dừng lại, tưởng rằng răng nanh của mình vô ý làm đau anh, kinh hoàng thất thố ngẩng đầu lên, khẩn trương nhìn về phía Thế Huân.
103 Bên trong hậu huyệt nhuyễn nị thấp hoạt, cọ đến quy đầu vừa tê vừa ngứa, Lộc Hàm lại dùng tư thế “Kỵ thừa”, đối với Thế Huân mà nói chính là thuần túy hưởng thụ.
104 Hai mắt Lộc Hàm dùng sức chăm chú nhìn máy tính, lại vô pháp đem lực chú ý tập trung lên mấy con số trên đó. Vài ngày gần đây Thế Huân hình như đối với mình lãnh đạm hơn rất nhiều, khi ăn cơm luôn giữ yên lặng, không còn đánh giá tài nấu nướng của mình; khi xem TV cũng không còn đem mình ôm vào trong ngực nói nói cười cười thảo luận tiết mục TV; thậm chí lúc ân ái… Nghĩ đến đây, mặt Lộc Hàm đỏ hồng.
105 Thế Huân giơ tay lên nhu nhu huyệt thái dương đau nhức. Tối qua vì Lộc Hàm trở về nhà, bên cạnh không có thân thể ấm áp kia, Thế Huân lăn qua lộn lại thế nào cũng ngủ không ngon giấc.
106 Trong quán rượu âm thanh náo nhiệt, bốn phía Thế Huân đều là đám người ồn ào, vốn định đến thả lỏng một chút, nhưng hiện tại lại bị làm phiền đến càng thêm tâm phiền ý loạn.
107 “Ngô tổng quen biết cậu ta!?” Nghe được Lộc Hàm kêu tên Thế Huân, còn nắm lấy tay anh không buông. Vạn lão bản chỉ chỉ Lộc Hàm nghi ngờ hỏi. “Cậu ta là một MB mà tôi từng bao dưỡng.
108 “Thu dọn đồ của cậu, lập tức cút đi cho tôi!” Hai người vừa mới vào cửa, Thế Huân liền hướng Lộc Hàm thanh sắc câu lệ giận dữ hét. “Thế Huân Thế Huân… sự tình không phải như vậy… Vạn lão bản ông ta…” Lộc Hàm lo lắng đến phát khóc, nắm lấy quần áo Thế Huân liều mạng muốn giải thích.
109 “Lộc Hàm!” Thế Huân nhìn chăm chú thân thể lung lay của Lộc Hàm, biết cậu định đi vào phòng thu dọn đồ đạc. Lộc Hàm sẽ lập tức rời đi, hai người từ nay về sau sẽ không còn bất cứ liên hệ nào.
110 “Ngô…” Thế Huân đầu đau như búa bổ từ trên giường ngồi dậy, tối hôm qua lại trằn trọc đến chịu không nổi mới mơ mơ màng màng đi vào giấc ngủ. Lộc Hàm rời đi đã qua một tuần lễ, Thế Huân vẫn như trước ở lại trong căn nhà này, trãi qua cuộc sống mỗi ngày ăn không ngon ngủ không yên.
111 Khi Thế Huân rửa mặt xong ra khỏi phòng ngủ, theo thói quen tính hít một hơi, nhưng trong không khí rốt cuộc cũng không ngửi thấy mùi thơm phát ra từ nhà bếp.
112 "Ngô tiên sinh, Ngô tiên sinh…” Thế Huân mua xong đồ đang dự định rời khỏi chợ, lại đột nhiên nghe được phía sau truyền đến một chỗi tiếng hô lớn. “Có chuyện gì sao! ?” Thế Huân xoay người, chính là người bán cá mà lúc trước mình mang Lộc Hàm đến mua, liền lịch sự chào rồi đi qua.
113 Sau khi Thế Huân về nhà cũng chỉ xào rau xanh, cá thì đem bỏ vào tủ lạnh. Thế Huân dựa vào một chút kinh nghiệm ít đến đáng thương mà trước kia nấu cơm cho Quan Lâm tích lũy được, miễn cưỡng cũng nấu chín một bữa cơm.
114 Bản báo cáo sai lầm lần trước không phải do Lộc Hàm làm, vậy cậu tại sao lại từ chức!? Là vì bị quản lý chèn ép!? Hay là còn nguyên nhân khác! ?Trở lại phòng làm việc của mình, Thế Huân lâm vào trầm tư, bất quá anh hoàn toàn không có tâm tư nghĩ đến bản báo cáo hay quản lý tài chính, trong đầu hiện lên chỉ toàn là tên của Lộc Hàm.
115 Lộc Hàm không phải MB! ! ! Vậy sao lần đó say rượu cậu ấy lại cùng mình lên giường, sau đó bởi vì chia tay cùng Quan Lâm, khi mình gọi điện thoại tìm Lộc Hàm đến phát tiết dục vọng, cậu ấy cũng liền ngoan ngoãn đến, lúc ấy tâm tình mình không tốt còn nói rất nhiều lời châm chọc Lộc Hàm, cho tới bây giờ cậu ấy cũng chưa từng phản bác.
116 “Ngô… Ngô tổng, ngài uống cà phê hay là uống trà! ?” Vạn lão bản ân cần chiêu đãi Thế Huân, tay chân luốn cuống lúc lấy cà phê lúc lại rót trà. “Cám ơn không cần.
117 --------- Bởi ảnh biết được sự thật rồi nên từ sau chương này trở đi mình đổi xưng hô Anh-Em nha (chỉ Huân đại ca thôi), Nai nhỏ thì vẫn còn giận ------------Lộc Hàm chưa từng dùng qua một phân tiền của mình, ngay cả chi tiêu hằng ngày của hai người đều là dùng tiền lương của cậu chi trả.
118 Tình cảm Thế Huân đối với Lộc Hàm có lẽ thực ứng với câu, sau khi mất đi mới thấy quý trọng. Lúc Lộc Hàm còn ở bên, Thế Huân hưởng thụ sự ôn nhu của cậu, săn sóc của cậu, chiếu cố của cậu… Ở mặt tình cảm của hai người, Thế Huân luôn cảm thấy mình tuyệt đối chiếm vị trí làm chủ, chỉ cần mình không mở miệng nói chấm dứt bao dưỡng, Lộc Hàm sẽ vĩnh viễn đều làm bạn bên cạnh mình.
119 Ban ngày, Lộc Hàm đem tinh lực tập trung trên công việc, còn có thể khống chế bản thân không nghĩ đến cái khác. Nhưng mà đến tối, nhất là khi nằm một mình trên giường chuẩn bị ngủ, những hình ảnh khi còn sống cùng Thế Huân cứ như một đoạn phim ngắn liên tục hiện lên trong đầu Lộc Hàm, có cảnh sau khi hai người tình nồng Thế Huân che chở ôm ấp cậu, cũng có cảnh lúc Thế Huân ngoan lệ vô tình đuổi cậu ra khỏi nhà, nhưng vô luận là ngọt ngào hay đau khổ, trong lòng Lộc Hàm đều cảm thấy đau muốn chết, nhưng lại không có biện pháp ngăn mình không nghĩ nữa.
120 “Mẹ, con đã về. ” Lộc Hàm lấy chìa khóa mở cửa, sau khi vào nhà liền hướng nhà bếp hô một tiếng. “Đi thay quần áo trước đi, cơm chiều sắp xong rồi. ” Mẫu thân từ phòng bếp nhô đầu ra.