161 Lộc mẫu vào nhà bếp nấu cơm, để lại Lộc Hàm cùng Thế Huân ngồi một mình trong phòng khách. Lần trước Thế Huân đến nhà Lộc Hàm, lúc đó hai người đang trong giai đoạn giằng co, Lộc Hàm cùng anh ở cùng một chỗ sẽ cảm thấy xấu hổ không được tự nhiên, nói không quá vài câu lại trở nên tẻ nhạt.
162 Thế Huân mở ra album, trang đầu tiên là bức ảnh chụp một thiếu niên đứng trên bục giảng, tuy rằng ảnh chụp chụp rất mơ hồ, hơn nữa niên đại cũng đã lâu, nhưng anh không thể ngay cả bản thân mình cũng nhìn không ra.
163 “Thế Huân, kỳ thật khi lần đầu cậu đến đây dì đã nhận ra cậu chính là nam sinh trong bức ảnh, mặc dù tiểu Lộc vẫn luôn dấu giếm dì, nhưng hiểu con không ai bằng mẹ, từ nhất cử nhất động của nó dì liền có thể nhìn ra nó và cậu đã có chuyện gì xảy ra.
164 Tình cảm của Lộc Hàm cùng Thế Huân được mẫu thân tán thành, tản đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng được lấy xuống, an tâm đi vào giấc ngủ, sáng sớm hôm sau rời giường tâm tình cũng rất sung sướng, chờ đợi Thế Huân tới nhà đón mình đi làm.
165 Ăn xong cơm chiều, hai người ngồi vào ghế sofa xem TV. Lộc Hàm chuyên chú xem, còn Thế Huân thì chuyên chú ngắm cậu. Thế Huân chăm chú không dời mắt nhìn một bên mặt của Lộc Hàm, khóe mắt mỉm cười, cái mũi nhỏ nhắn, đôi môi ôn nhuận, da thịt bóng loáng non mịn, hai má hơi hơi phiếm hồng.
166 Sau khi Thế Huân đem một bên đầu vú hút đến sưng đỏ, lại tiến đến hàm duyệt bên còn lại, làm cho trước ngực Lộc Hàm đều ướt sũng nước miếng. Vừa đúng lúc dục vọng cũng ẩn nhẫn đã lâu, Thế Huân bị tra tấn khó chịu, hiện tại liền hận không thể lập tức bạo phát, miệng còn hàm đầu vú Lộc Hàm, hai tay đã khẩn cấp lột quần của cậu.
167 Thế Huân đầu tiên là dùng đầu lưỡi liếm bên ngoài huyệt khẩu, da thịt khô khốc bởi vì dính nước miếng mà trở nên trong suốt ướt át, anh vừa lòng mỉm cười, đầu lưỡi bắt đầu thăm dò đỉnh tiến vào lổ nhỏ, lại đột nhiên bị hậu huyệt co rút kẹp lấy đầu lưỡi.
168 Lộc Hàm cũng không tái kiên trì, thuận theo ý Thế Huân ngoan ngoãn nằm xuống ghế sofa, còn đặc biệt chủ động mở ra hai chân. Thế Huân liền giống như lang sói động dục nhào lên trên người cậu, dương vật "Ót" một tiếng liền thống vào bên trong hậu huyệt trơn trượt.
169 “Tại sao báo cáo tài chính tháng này của công ty lại có trăm ngàn chỗ hở như vậy hả!?” Tại hội nghị chủ quản, Thế Huân mày nhíu chặt, vẻ mặt bất mãn lật xem văn kiện trong tay.
170 Lộc Hàm vốn dĩ đã gầy, lại liên tục vài ngày vất vả bận rộn, mệt đến hai má đều hõm xuống, Thế Huân đau lòng không thôi, nhưng mà hiện tại cũng không thể bắt cậu từ chức quản lý tài chính, vừa mới đương nhiệm không quá vài ngày liền bị cắt chức, không phải tạo cớ để người khác ở sau lưng bàn tán sao, Lộc Hàm kia da mặt mỏng như vậy làm sao mà chịu được.
171 Thế Huân giơ cổ tay lên nhìn thời gian, còn không đến một tiếng nữa sẽ tan ca, sau khi tan tầm sẽ cùng Lộc Hàm đi chợ mua thức ăn, về đến nhà giúp Lộc Hàm làm cơm, thuận tiện có thể sờ mó một chút, cơm nước xong xem TV một lát, rồi mới liền… Thế Huân đắc chí cười ngây ngô trong một lát, lại nhanh chóng cúi đầu tiếp tục làm việc, làm xong sớm sẽ đi đến chỗ hẹn chờ Lộc Hàm trước.
172 Mãi cho đến khi tan tầm, Lộc Hàm vẫn suy nghĩ chuyện Quan Lâm đến tìm Thế Huân, tinh thầnkhông yên đi đến địa điểm đã hẹn với Thế Huân. “Lộc Hàm!” Lộc Hàm còn chưa đi đến, đã bị Thế Huân chạy tới ôm vào trong ngực.
173 “Anh là ai!? Thế Huân có ở nhà không!?” Quan Lâm nhăn lại mi cao thấp đánh giá Lộc Hàm, nói cũng chưa nói một tiếng, liền trực tiếp theo bên cạnh người Lộc Hàm đi vào trong nhà.
174 “Thế Huân, em không có cố ý đẩy ngã Quan Lâm…” Lộc Hàm được Thế Huân ôn nhu chăm sóc, cảm động đến sóng mũi cay cay, trong lòng vẫn nhớ chuyện lúc nãy Quan Lâm ác ý cáo trạng, lo lắng hướng Thế Huân giải thích cho rõ.
175 Đây là lần đầu tiên Thế Huân nghe được Lộc Hàm thổ lộ tình yêu, trong lòng kích động không thôi, lập tức liền biến bị động thành chủ động, ngậm lấy đôi môi cậu dùng sức mút vào, nước mắt chảy xuống nơi gắng bó của hai người, hương vị mằn mặn, nhưng trong lòng lại vô cùng ngọt ngào.
176 Thế Huân một khi tiến vào thân thể Lộc Hàm liền khống chế không được tư tưởng cùng hành động của mình, liều mạng va chạm, trừu sáp, thao lộng… Điên cuồng, hoàn hoàn một bộ dáng muốn chiếm cứ người trước mắt.
177 Tới gần giữa trưa, Lộc Hàm hâm nóng đồ ăn, né tránh tầm mắt mọi người, theo thang máy lên lầu cùng Thế Huân ăn cơm trưa. “Lộc Hàm, sao giờ mới tới, anh sắp chết đói rồi đây.
178 ---- Cái đề nghe ớn quá =________=Hai người sau khi vào nhà, Thế Huân không quan tâm câu nói của Quan Lâm, nhưng Lộc Hàm thì rất lo lắng, làm việc gì cũng đều tâm thần không yên, khiến Thế Huân hơi bất mãn, oán giận nói Lộc Hàm chỉ nghĩ về Quan Lâm, không thèm nghĩ đến mình.
179 “Thế Huân chờ một chút! Quan Lâm cậu ta còn đang ở trong phòng cấp cứu…” Lộc Hàm nhanh dừng lại cước bộ, ngăn lại Thế Huân đang muốn rời đi. “Nhưng mà…” Thế Huân đau lòng Lộc Hàm bị Quan mẫu tùy ý hạ nhục, ánh mắt bất mãn hướng nhìn về phía Quan mẫu.
180 “Ưm…” Lộc Hàm lẩm bẩm một tiếng, ở trong ngực Thế Huân xoay xoay thân thể, muốn né tránh bàn tay đang sờ soạn trên người mình. “Lộc Hàm…” Lộc Hàm vặn vẹo thân thể ma xát trúng dương vật đã sớm cương của Thế Huân, anh cảm thấy dục vọng trướng đến khó chịu, rồi lại không đành lòng đánh thức Lộc Hàm.