121 Thế Huân ngồi trên ghế sofa hồi lâu, thẳng đến khi vì dạ dày đói khát mà quặn đau từng đợt, mới không thể không đứng lên đi vào nhà bếp. Vào bếp, Thế Huân cũng vô tâm nghiêm túc nấu cơm như hôm chủ nhật, tùy tay nấu một thứ đơn giản có thể lắp đầy bụng là được.
122 “Lộc Hàm!” Lộc Hàm vừa mới đi tới dưới nhà, liền nhìn thấy Thế Huân rất nhanh hướng bên này chạy tới. Nhiều ngày nay, chiều nào sau khi tan ca Lộc Hàm cũng đều nhìn thấy Thế Huân chờ mình dưới nhà, rồi hai người sẽ lặp lại cùng một đoạn đối thoại.
123 “Chào dì. ” Thế Huân cũng lập tức đi đến trước mặt Lộc mẫu lễ phép mỉm cười. “Nguyên lai là Ngô tiên sinh, có chuyện tìm Lộc Hàm sao. Đúng lúc dì mua nhiều đồ ăn, vào nhà ăn một bữa cơm rồi hãy về nha.
124 "Lộc Hàm, thực xin lỗi!” Lộc Hàm còn chưa dứt lời, đã bị Thế Huân ở phía sau ôm chầm tới. “Thực xin lỗi thực xin lỗi…” Những tiếng xin lỗi liên tiếp truyền vào trong tai Lộc Hàm, chỗ cổ đột nhiên cảm nhận được một mảng ấm áp ướt át.
125 “Lộc Hàm, hôm nay trời mưa rất khó đón xe, anh đưa em đi làm được không?” Tuy rằng ngữ khí Lộc Hàm vẫn lãnh đạm như trước làm trong lòng Thế Huân một trận mất mát, nhưng trên mặt vẫn cố gắng nở ra một nụ cười lấy lòng.
126 “Cậu hôm qua có xem dự báo thời tiết không!?” Sau khi tạm biệt Lộc Hàm, Thế Huân liền trực tiếp trở về công ty, mới vừa bước chân vào đại sảnh liền túm lấy một nhân viên mạc danh kỳ diệu hỏi.
127 “Lộc Hàm!” Lộc Hàm mới bước ra khỏi công ty, Thế Huân liền lập tức đi đến bên cạnh cậu, giúp Lộc Hàm che dù. “Ngô tiên sinh tìm tôi có việc gì! ?” Lộc Hàm nhìn thấy Thế Huân, cũng không né tránh, cùng Thế Huân đứng chung dưới một tán ô.
128 Sau khi Thế Huân hướng các nhân viên phát tiết xong, sắc mặt trở nên càng thêm khó coi, trực tiếp theo thang máy lên lầu. “Ngô tổng, sớm. ” Thư ký tương đối tinh mắt, vừa thấy Thế Huân sắc mặt khó coi đi tới, lập tức cung kính đứng lên.
129 Cả ngày Lộc Hàm đều không thể chuyên tâm làm việc, trong lòng luôn lo lắng tình trạng của Thế Huân. “Lộc Hàm!” Lúc Lộc Hàm tan tầm đi ra, nghe được tiếng gọi quen thuộc, nháy mắt an tâm, nhưng vẫn cố ý làm ra mặt lạnh nhìn người đang rất nhanh chạy tới.
130 “Lộc Hàm, nhanh vào nhà đi. ” Hai người về đến nhà, Thế Huân vội vã lấy chìa khóa ra mở cửa, sau đó nghiêng người nhường đường cho Lộc Hàm. Giống như việc lúc trước chưa từng nghĩ sẽ gặp lại Thế Huân, Lộc Hàm cũng không nghĩ tới một ngày kia còn có thể trở lại nơi đây, quá nhiều kỉ niệm ngọt ngào để nhớ nhung cùng thương tâm tuyệt vọng khi bị đuổi ra khỏi nhà, chuyện cũ nảy lên trong lòng, Lộc Hàm lại có chút chùn chân, đứng ở cửa do dự hồi lâu, chậm chạp không dám bước về phía trước.
131 Lộc Hàm vào phòng bếp, quen thuộc mở tủ lạnh. Lúc hai người còn sống chung, trong tủ lạnh luôn đầy ấp sữa, rau dưa, thực phẩm chín linh tinh các loại, Lộc Hàm đều luôn dự trữ một ít, một là lúc Thế Huân thèm món gì có thể trực tiếp nấu cho anh ăn, hai là thứ bảy chủ nhật khi Lộc Hàm quay về nhà mình, không sợ Thế Huân không có gì để ăn.
132 Thế Huân một bên ăn cháo một bên giương mắt lén nhìn trộm Lộc Hàm, tuy rằng Lộc Hàm chỉ cuối đầu yên lặng ăn cháo, nhưng so với cảm giác trống rỗng khi một mình ngồi ăn lúc trước, hiện tại ngẩng đầu liền có thể thấy được người mình ngày nhớ đêm mong, chỉ đều này thôi cũng làm cho Thế Huân vô cùng thỏa mãn.
133 “Lộc Hàm!” Đột nhiên Thế Huân cảm giác được một giọt nước ấm áp rơi xuống mu bàn tay của mình, tiếp theo đó là một chuỗi những giọt chất lỏng rơi xuống làm ướt của mu bàn tay anh.
134 Sáng sớm hôm sau, Thế Huân liền lái xe tới dưới lầu nhà Lộc Hàm, lo lắng chờ đợi cậu. Vốn là ngày hôm qua Lộc Hàm đồng ý cùng mừng sinh nhật với anh, phát sốt đau đầu của Thế Huân liền không thuốc mà khỏi.
135 Lộc Hàm thích Thế Huân nhiều năm như thế, làm sao không biết Thế Huân là người rất có cá tính. Trước kia khi còn đi học, Thế Huân có gia thế tốt, lớn lên đẹp trai lại có năng lực xuất sắc, được thầy cưng cùng các bạn học hâm mộ, xử sự làm người tự nhiên sẽ có chút ngạo khí.
136 Thế Huân vọt vào bên trong toàn nhà, lúc này đương nhiên không thể đón thang máy, liền trực tiếp chạy lên cầu thang bộ. Trên cầu thang thật sự náo loạn, những người bị nhốt trong toàn nhà đang liều mạng đi xuống dưới, Thế Huân chỉ có thể nghịch dòng người dùng sức leo lên phía trên, nửa đường di động bị rơi trên mặt đất, không có biện pháp cũng không có thời gian đi nhặt.
137 Trận hỏa hoạn cuối cùng cũng được dập tắt, một ít người bị thương nặng được nhân viên cứu thương dùng cáng mang ra khỏi tòa nhà. “Tiên sinh tiên sinh, xin chờ một chút, tôi giúp anh băng bó vết thương.
138 Hai người lái xe về đến nhà, vừa bước xuống xe Thế Huân liền lại chạy nhanh qua bên cạnh Lộc Hàm nắm lấy tay cậu, vẫn là mười ngón tay đan nhau thật chặt.
139 Sau khi Lộc Hàm về đến nhà, sợ rằng Thế Huân đã ngủ, nên không gọi điện chỉ nhắn một tin nhắn bình an rồi đi tắm. Chờ tắm rửa xong cầm lấy di động, có vài cuộc gọi nhỡ đều là Thế Huân đánh tới.
140 “Ôi!” Lộc Hàm vừa mới đem trứng đã rán xong để vào trong đĩa, Thế Huân liền trực tiếp dùng tay cầm lên cắn một mồm to, kết quả bị nóng đến miệng kêu ô ô.