81 Lộc Hàm ôm thùng đồ rời khỏi Ngô thị. Năm đó là vì muốn thường xuyên được nhìn thấy Thế Huân nên mới vào Ngô thị, hiện tại lại coi như là vì anh mà rời đi nơi này.
82 Sau khi mua đồ ăn xong hai người trở về nhà, Lộc Hàm xách đồ ăn đi vào nhà bếp nấu cơm, Thế Huân không giống bình thường dựa cửa “Thưởng thức” thân ảnh Lộc Hàm nấu cơm, mà là một mình trở về phòng ngủ.
83 Thế Huân trực tiếp ôm Lộc Hàm hướng giường mà đi, không đợi cho cả hai kịp đứng vững liền lặp tức cởi quần áo. Anh một bên đi lại giường một bên cởi áo cậu, Lộc Hàm đương nhiên là ngoan ngoãn phối hợp, áo, quần,quần lót… Rơi rớt khắp nơi.
84 “Thế Huân Thế Huân… xin anh… không cần lộng …” đầu lưỡi Thế Huân tựa như con rắn nhỏ một chút lại một chút hướng chỗ sâu bên trong u huyệt chui vào, làm Lộc Hàm ngứa đến trái tim đều phát run, mông lại bị Thế Huân cố tình nắm chặt thoát ra không được.
85 “Thế… Thế Huân, không… không cần…” Lộc Hàm lo lắng muốn rút tay về, nhưng khí lực lại không sánh bằng Thế Huân, thân thể sau khi bắn tinh lại hư nhuyễn, tay còn bị Thế Huân nắm chặt hơn, làm sao cũng rút về không được.
86 Tư thế này của Lộc Hàm vừa lúc trùng khớp lý tưởng “Từ phía sau” của Thế Huân, tấm lưng quan lõa, hai cánh mông trắng nõn, hậu huyệt vừa chặt vừa nóng… Động tác của Thế Huân động nhiên thay đổi, hai tay cố định dưới háng Lộc Hàm, dương vật tựa như muốn xỏ xuyên qua thân thể Lộc Hàm, dùng sức hướng chỗ thật sâu bên trong hậu huyệt thống vào, thân thể hai người va chạm không ngừng vang lên thanh âm ba ba, cũng may hai cánh mông Lộc Hàm đã làm giảm đi lực va chạm, làm cho cậu không bị xương hông của anh làm đến đau đớn.
87 Buổi sáng khi tỉnh lại, Lộc Hàm như cũ bị Thế Huân ôm chặt cứng. Tuy nói hôm nay không cần làm việc, nhưng cậu vẫn muốn đúng giờ làm bữa sáng cho Thế Huân.
88 Lộc Hàm xuất môn, mua lấy một tờ báo bên đường. Báo có đăng thông tin tuyển dụng của một số công ty, Lộc Hàm chuẩn bị đi từng cái từng cái xem thử. Kế hoạch của Lộc Hàm rất tốt, nhưng muốn tìm một công việc phù hợp với yêu cầu của cậu đâu có dễ dàng.
89 Thế Huân xuất chìa khóa mở cửa, phòng bếp truyền đến thanh âm “ Đương đương” có quy luật. Anh đổi xong dép liền theo thanh âm đi xuống nhà bếp, nhìn thấy chính là Lộc Hàm đang đưa lưng về phía cửa chăm chú niết thái.
90 “Lộc Hàm, cậu đem bản báo cáo này kiểm tra lại một chút. ” Vạn lão bản đi tới, cuối thân xuống đem bản báo cáo để trước mặt Lộc Hàm đang ngồi trước máy vi tính, thân thể mập mạp cơ hồ bao phủ toàn bộ lưng Lộc Hàm.
91 “Vạn lão bản, công việc ngài giao tôi đã hoàn thành. ” Mắt thấy sắc trời ngoài cửa sổ tối dần, Lộc Hàm siết chặt thời gian vội vàng hoàn thành công việc, đem văn kiện đã hoàn chỉnh để lên bàn làm việc trước mặt Vạn lão bản.
92 “Thực xin lỗi em về trễ, em đi nấu cơm ngay đây. ” Lộc Hàm vừa vào cửa liền thấy Thế Huân thần sắc âm trầm, cau có ngồi trên ghế sofa, nghĩ rằng do mình về trễ nên mới làm anh mất hứng đến vậy.
93 “Thực xin lỗi, là tôi quá nóng vội. ” Ngón tay cứng rắn bị kẹp bên trong hậu huyệt khô khốc. Một thống đột nhiên này cũng làm cho Thế Huân tin tưởng những nghi ngờ của mình đối với Lộc Hàm bất quá chỉ là bản thân đa nghi.
94 Thế Huân tận lực khống chế tốc độ sáp nhập, làm cho Lộc Hàm từ từ thích ứng với cảm giác bản thân bị tạo ra. Nhưng bên trong hậu huyệt vừa ấm vừa nhuyễn thực sự tra tấn người, nghẹn đến Thế Huân đầu đầy mồ hôi, không ngừng thở gấp.
95 Thế Huân đã giải trừ hoài nghi đối với Lộc Hàm, một hồi hoan ái lại làm cho anh từ thân đến tâm đều đạt cực hạn thỏa mãn. Mà Lộc Hàm sau khi hoan ái lại được Thế Huân dịu dàng ôm chặt, trong lòng ngọt như mật.
96 “Không… không cẩn thận bị đụng trúng. ” Vết bầm trên cánh tay Lộc Hàm là do lúc tan tầm bị Vạn lão bản nắm kéo đi ăn cơm, bị cậu hung hăn nắm mới tạo thành, nhưng cậu làm sao dám nói thật với Thế Huân, lập tức vội vàng rút cánh tay từ trong tay anh về, lắp bắp nói đại cái cớ, rồi chột dạ cúi đầu không dám nhìn Thế Huân.
97 Hai người tắm rửa xong lên giường tiến vào ổ chăn. Lộc Hàm lúc nãy mệt đến xem TV cũng ngủ gục, sau khi tắm rửa thân thể càng thả lỏng, cơn buồn ngủ lại lần nữa thổi đến.
98 Mình trước khi ra cửa còn dặn dò một tiếng, Lộc Hàm hẳn là sẽ ngoan ngoãn ở nhà đi!? Thế Huân nhớ tới bộ dáng nhu thuận nghe lời của Lộc Hàm, khóe miệng không tự giác gợi lên thành vòng cung.
99 Lộc Hàm từ lúc nào bắt đầu lừa gạt mình! ? Rốt cuộc đã lừa mình bao lâu rồi! ? Cậu đến tột cùng ở bên ngoài làm cái gì! ? Nếu không dám nói thật, thì chắc chắn không phải chuyện quan minh chính đại tỉ như xuống phố mua thức ăn! Tiếng ho khan của người đàn ông xa lạ trong điện thoại, vết bầm bị người nắm trên cánh tay, cả ngày một bộ dáng cực kỳ mỏi mệt… Gương mặt tươi cười giả bộ trong điện thoại vừa rồi đã sớm biến mất, sắc mặt Thế Huân càng ngày càng âm trầm.
100 Thế Huân vừa mới bước qua cửa liền ngửi được một mùi thơm nồng đậm, nhịn không được hít mạnh một hơi, dạ dày trong nhất thời nổi lên cảm giác đói bụng réo inh ỏi, đổi xong giàyđi vào nhà, càng đi hương khí càng nồng đậm.