1561 Diệp Phàm và Hồn Thác một trước một sau tiến vào Dao Trì. Dọc theo đường đi, Hồn Thác Đại Thánh giống như thấy quỷ, không muốn trêu chọc đứa nhỏ kia. - Tương truyền, đó là ngôn ngữ cấm kỵ, trong sử sách thái cổ có ghi lại một phần nhỏ, sớm đã thất truyền, gặp người nói loại ngôn ngữ này là mầm tai họa diệt thể.
1562 - Từng phát sinh một ít chuyện bất tường. . . Dao Trì Thánh nữ sắc mặt u sầu, cũng không có nhiều lời, không muốn lộ ra, từ đó có thể thấy được chuyện này ẩn chứa bí mật không phải là nhỏ.
1563 Nguồn suối tối đen, nước mát lạnh, không nhìn thấy chút ánh sáng nào, nhưng Diệp Phàm dựa vào một loại bản năng biết rằng chất nước này lại cao hơn một bậc.
1564 "Ngày xưa đã xảy ra chuỵện gì?" Diệp Phàm xuất thần một hồi lâu, những hình ảnh mới nhìn thấy vừa rồi đến phi thường quỷ dị và rúng động lòng người. Thời gian rất lâu sau, trong đầu hắn đều quay ngược những hình ảnh vừa rồi, càng nghĩ lại càng cảm thấy kỳ quái, có rất nhiều chỗ không thể hiểu.
1565 Trước khi rời Bắc Đẩu, tự nhiên Diệp Phàm có rất nhiều việc cần hoàn thành, phải nói một tiếng với nhân mã Thiên Chi Thôn, phải đi Cơ gia bái phỏng. Lúc đi tới Cơ gia, quả thực là một truyện cười náo loạn: lễ trọng đưa lên là đứa nhỏ, làm cho một đám người hai mặt nhìn nhau.
1566 Thiên Chi Thôn vui sướng hướng tới quang vinh, bởi vì Diệp Phàm để lại rất nhiều thứ quý báu, gần như là "toàn thân xuất ra hết", tất cả tích góp xưa nay không sai biệt lắm đều để lại.
1567 - Hoàng cung của Tử Vi Thần triều sớm đã bị hủy diệt nát tan thành bụi, hơn một trăm năm nay rồi!Một gã tu sĩ bên cạnh nói. - Cái gì? Tử Vi Thần triều bị hủy diệt rồi?Lệ Thiên kêu lên sợ hãi, hắn cùng với Yến Nhất Tịch sinh trtrởng ở vùng đất này, biết rõ quái vật lớn này rất khủng bố, là một Thánh địa bất hủ, không thể tưởng được lại bị người ta xóa tên.
1568 Hắc vụ tan đi, một cái khe lớn tối om rộng bảy tám trượng, dài đến hơn trăm dặm, xuyên ngang qua Hoàng thành, đây hiển nhiên là khi đại chiến lưu lại.
1569 "Đi Tây Bắc, gặp hồng trần. "Đây là ghi trong trang giấy sớm đã ố vàng trong tay Diệp Phàm, là lá bùa của Thiên Cơ Môn tiếng tăm lừng lẫy, chỉ viết sáu chữ như vậy, cũng dự báo lại một vị.
1570 Gió to thổi tới, lá rụng bay lượn, cát cuốn lên cuồn cuộn, rất nhiều cỏ dại bị nhổ tận gốc. . . đây là bắc bộ Lô Châu, một địa phương lạnh giá khủng khiếp.
1571 Trong trời băng đất tuyết. . . thân ảnh nho nhỏ đuổi theo sau, hơi thở phì phò, ở phía sau kêu lên:- Bé bé! Ngươi không nên đi tới trước, vừa rồi Lý bá nói nơi đó hiện ra một cái hố thiên nhiên, có nhiều người có thể bay trên trời lui tới, sẽ bắt yêu quái, ngươi không nên đi tới đó!Tiểu Thảo chạy tới nhắc nhở cho cô bé, sau đó lại nhét vào tay cô bé một bao thức ăn, rồi xoay người đi về.
1572 Núi tuyết rung chuyển, kêu vang "ầm ầm", đã xảy ra tuyết sụp lở đáng sợ!Từng đoàn từng đoàn tu sĩ xuất hiện, tất cả đều bay tới hướng nơi này, có nam có nữ, có già có ưẻ, có hộ pháp đến từ Thần Đỉnh đệ nhất thiên hạ, cũng có tán tu.
1573 Trên vùng hoang dã lạnh như băng, gió lạnh vẫn như cũ đang gào thét, tuyết bay tán loạn, phủ kín khu chiến trường đáng sợ kia, vết máu cùng mảnh xương vụn đều lấp dưới lớp tuyết trắng.
1574 Trong cái đỉnh đồng xanh, âm tiết cổ xưa rất là cổ quái, như là một hồi âm thanh hiến tế từ thời thượng cổ vượt qua thời không truyền đến, lại giống như tiếng kêu gào than khóc, kỳ dị tới cực điểm.
1575 Căn bản không người nào có thể kháng cự! Đây là một Thánh địa mười mấy vạn năm trước từng xuất ra Chuẩn đế, nhưng trận văn sớm đã bị tan biến không còn bao nhiêu, về phần mấy tầng Đại Thánh trận, lại không ngăn được Diệp Phàm.
1576 Cái đỉnh đồng xanh phát sáng, nguyên thần khiếp người, Tiên kiếm tăng vọt, mặt trên máu chảy đầm đỉa, đồ văn sát tiên chấn nhiếp thiên hạ. Diệp Phàm chỉ kiếm vào Đại Thánh, truy vấn tung tích của họ Dung Thành.
1577 - Vừa rồi có người độ kiếp, không ngờ là lôi đỉnh lớn như vậy, chẳng lẽ có người sắp thành đạo hay sao? Quả thực không thể tưởng tượng!- Đáng tiếc thất bại, lưu lại đại hận muôn đời!Từ xưa đến nay, không biết có bao nhiêu anh kiệt kinh diễm, đều chết trong một cửa ải mấu chốt cuối cùng của đời người, chỉ kém nửa bước chính là khác nhau giữa Địa ngục và Thiên giới.
1578 Con đường thành tiên mở ra!Diệp Phàm ngơ ngác sững sờ, sau khi trở về nhưng lại nghe được tin tức kinh sợ thế nhân như vậy!Trong vũ trụ điếm điếm sáng bạc rực rỡ, tinh không thực sáng lạn, chư thánh kẻ đến người đi, ngang dọc bốn phương, ngày nay Bắc Đẩu hoàn toàn sôi trào, tu sĩ vô cùng điên cuồng.
1579 Ngọn núi rất cao, Diệp Phàm dõi mắt trông về phía xa, thấy xa xa cấm địa Thái Cổ nơi đó sương mù lượn lờ, phía trên vực sâu dường như có một thân ảnh, cũng giống như có một đôi mắt đang chăm chú nhìn bên này.
1580 Đông Hoang, cỏ cây phong phú, thế núi nguy nga, một con khỉ như là hoàng kim luyện chế thành đang chạy qua lại, nhìn ra núi rừng đất đai xa xa, nhớ lại chuyện cũ trong lòng có cảm khái.