1621 Trong vũ trụ, một ít thánh giả cường đại sau khi hiểu rõ, ai cũng cầu nguyện, hy vọng Thánh thể đại thành, Thương Thiên Bá Thể đều có thể sống sót, chiến thắng đối thủ, mang đến hy vọng từ đó chấm dứt hắc ám náo động.
1622 Có lẽ hy vọng duy nhất chính là Thánh thể đại thành, hắn còn đang cứng chọi cứng với Trường Sinh Thiên Tôn. Lục Đạo Luân Hồi Quyền rung chuyển trời đất, đánh tới trời sụp đất nứt.
1623 - Vũ Hóa chủ tinh đã bị tàn sát, mười người không còn một, người chết nhiều lắm. . . - Minh Lam chủ tinh bị huyết tẩy, chư thánh bị tiêu diệt toàn bộ!Từng tin tức truyền đi khắp nơi, ngày nay cường giả còn sống đều chết lặng, ai cũng không biết khi nào sẽ đến phiên bọn họ, cũng không biết trong tinh không vũ trụ mênh mông, có bao nhiêu cổ địa trở thành phần mộ đẫm máu.
1624 Vũ trụ bị cắt qua, một đạo lại một đạo tiên quang rực rỡ nhất bay ra, làm cho vũ trụ tối đen và lạnh như băng kia giờ khắc này trở thành sáng choang, hào quang rực rỡ.
1625 - Hư Không! Thật là bất ngờ! Không thể tưởng được chúng ta còn có thể gặp mặt dưới tình huống này. Quả thật quá mỹ diệu. Ngươi. . . sẽ bị huyết tế, hóa thành vật chất sinh mệnh, trở thành một bộ phận của thân thể ta!Thạch Hoàng tàn nhẫn cười to, đại kích màu đen trong tay chỉ tới phía trước, chỗ mũi kích hào quang sáng như tuyết chấn vỡ chín tầng trời, cả thân thể hắn hỗn độn khí lượn lờ, như là một Thần Ma cái thế!- Được! Hôm nay ta chính là Hư Không chỉến một trận cùng ngươi!Tướng mạo cũng không xuất chúng, nhưng lúc này hắn lại là cương liệt như vậy, chưa từng có từ trước đến nay, muốn dùng sinh mệnh tiến hành một trận huyết chiến cuối cùng.
1626 Lúc ban đầu, hắn gặp phải đòn nghiêm trọng của ba trọng Đế trận, Tiên kính, Hư Không, vì vậy chật vật không chịu nổi, toàn thân đẫm máu, thiếu chút nữa ngã xuống.
1627 Ở chỗ sâu trong vũ trụ, tại một địa phương Khương tộc lui giữ, một nam nhân trẻ tuổi phong thái như ngọc, có được phong tư tuyệt đại, tay áo phất phơ, dứt khoát đứng lên, nói:- Hết thảy đều đã chuẩn bị tốt, một lũ tàn ấn của Hằng Vũ Đại đế đã dung nhập trong niệm lực chúng sinh, mà ta cũng nên xuất phát rồi!- Dật Phi.
1628 Đã từng huy hoàng. . . toàn bộ kết thúc!Ngày nay Bắc Đẩu rơi vào không khí ữầm lặng, nơi nơi đều là vết máu, nơi nơi đều là thi thể hài cốt thành biến thành núi.
1629 Diệp Phàm mở Nguyên Thiên Nhãn, thấy được một đoàn hào quang mông lung mờ ảo, Vũ Hóa Thiên còn chưa có rời đi vẫn ẩn núp chờ đợi ở bên ngoài. Đây hiển nhiên là muốn phục kích hắn.
1630 Ngày xưa Hắc Hoàng tửng nhìn thấy cái rương đá này!Truyền đến thanh âm của Vô Thủy Đại đế, làm cho nó kinh sợ toàn thân lông đen dựng đứng, nhảy lên rất cao, kêu to vang động không thôi.
1631 Tiếng khóc của cô bé dần xa rồi biến mất, Diệp Phàm gần như trong nháy mắt liền đi tới Vực ngoại. Đứng ở chỗ này, hắn có thể cảm ứng được ở chỗ sâu trong vũ trụ tiếng hò hét và rít gào làm cho người ta tuyệt vọng, đúng là đang tiến hành huyết chiến trời sụp đất nứt!Hắn không thể chịu được, không có thời gian nghỉ chân, trên đầu bốc lên ráng màu tường hòa, cái đỉnh đồng xanh sống lại tới cực hạn, thân thể phát sáng, máu sôi trào! Hắn cầm trong tay bảo bình, chứa tinh huyết của Vô Thủy, làm tốt chuẩn bị chiến một trận, liền đi tới.
1632 "Ầm!"Chủ nhân Luân Hồi chụp một chưởng xuống đầu Diệp Phàm, đánh vào tay quyền của Thánh thể đại thành, phát ra một mảng tia sáng hừng hực như tới ngày tận thế, vô số tinh tú đồng thời bị thiêu đốt, rồi sau đó nổ tung.
1633 "Ông!"Chủ nhân Luân Hồi tiến lên, xương trán phát ra hào quang, toàn thân lại có vô tận Thần liên trật tự bay ra, như là từng sợi dây tiên kim xuyên thủng bát phương, quét thẳng tới Diệp Phàm.
1634 Thế nhưng, đợi thời gian rất lâu thân ảnh kia cũng không có bước tới đây, như là cũng nghe không được lời nói của họ, không có một tiếng đáp lại. . . chỉ là di chuyển nửa bước rồi thôi.
1635 Vô Thủy tuy trước kia từng lưu lại câu nói bất lực quản nó, nhưng bộ tiên kinh này thật sự rất cường đại, có ẩn chứa lực lượng của Vô Thủy khi còn sống.
1636 Nửa mặt tàn kính làm bạn với Hư Không, cứ như vậy kết thúc. Tinh không lạnh như băng, vũ trụ ảm đạm, nhiễm máu Đế, tàn cốt Đại đế trôi nổi, thê lương mà tịch mịch.
1637 Lúc này, chí tôn Quang Ám toàn thân là vết thương, xương cốt đều gãy đoạn, lại đối mặt với công kích như vậy dĩ nhiên rơi vào tình thế nguy hiểm. Hơn nữa Tiên Thai của hắn có vết rách, khó có thể ở trong khoảng thời gian ngắn thăng hoa cực hạn, không thể làm được.
1638 Thạch Hoàng mặc dù người bị thương nặng, nhưng vẫn ổn định lại, không có chính chủ chủ đạo, hắn cũng không cảm thấy rơi vào kết cục hẳn phải chết, liền triển khai phản kích.
1639 - Ca ca. . . Vang lên một tiếng kêu non nớt. Trong một mảnh tinh không, cô bé rung động trong lòng, không tự chủ được rơi lệ. Bé nhìn về phía vòm trời, trên mặt tràn ngập hoảng sợ và bất an, rồi sau đó thét to một tiếng chói tai, té ngã rồi bỏ lên, khóc hu hu:- Đừng.
1640 Loại dao động cực kỳ khủng bố này, huyết quang ứong nháy mắt chiếu sáng hơn phân nửa vũ trụ, hư không và tinh tú trong thiên địa tất cả đều bị ráng mây đỏ chiếu rọi đỏ tươi, giống như có một vầng mặt trời máu đỏ thật lớn dâng lên, hào quang đỏ thẫm chiếm cứ phân nửa vũ trụ.