1641 Thời đại này tràn ngập đau thương, làm cho người ta bi và thương. Trăm năm trôi qua, có một số bi thương mặc dù là năm tháng cũng khó mà trở lại như trước.
1642 Tinh vân lượn lờ, hỗn độn tràn ngập, đây là một cổ vực không người ngoài nào nhận biết, từ muôn đời đến nay, ở bên ngoài rất khó đi vào. Chỉ có ở thời gian chính xác, địa điếm chính xác, ngẫu nhiên có những người đặc biệt khác xé rách hư không mới có thể tới nơi này, nhưng rồi muốn lui ra ngoài rất khó.
1643 Diệp Phàm còn sống, chỉ có điều là vẫn còn sức cùng lực kiệt, không muốn nhúc nhích một chút nào, không chỉ có thân thể như thế, mà tâm thần cũng gần khô kiệt.
1644 Tận cuối khu vực mờ mờ tối, không chỉ có rất nhiều điếm sáng, mà ở phụ cận cách đó không xa còn có một ngọn núi tráng lệ, mặt trên có cung điện lầu các, có chim loan bay múa.
1645 Thương long cấp Đại Thánh khởi đầu đã chiếm cứ ưu thế, không có sợ hãi, đơn phương dám vào trong, đương nhiên cũng không phải quét ngang hết thảy, nó cướp được thứ cần thiết tất nhiên sẽ lập tức rời đi, vả lại ở bên ngoài khẳng định sẽ có người tiếp ứng.
1646 - Diêu Quang nhất mạch!Có người cả kinh kêu lên. Ở khu vực đó thực không may mắn, trực tiếp xuất hiện bảy tám chùm tia sáng thật lớn, có người nhận ra cột sáng đặc biệt nhất kia, còn có một người rất gần với cái hắc động kia.
1647 - Ngươi. . . ngươi thật sự là Diệp Phàm?Người cường giả này ngã nhào trong vũng máu, thân mình gần như nát vụn, vài lần muốn giãy giụa đứng lên, cũng không có thành công, trên mặt tràn ngập khiếp sợ và kinh hoàng.
1648 Gió lớn thổi qua chiến trường cổ, Huyết Nha thân thể khổng lồ chở Diệp Phàm đi xa, dẫn lên một mảng gợn sóng ngập trời. Người cường đại trong lòng có cảm ứng, tất cả đều đứng sừng sững trên ngọn núi nhìn lên trời cao.
1649 Chiến trường Phi Tiên thực không bình tĩnh, rất nhiều người đang xuất động, bọn họ phân biệt thuộc các trận doanh bất đồng, nhưng lúc này lại đều có cùng một mục tiêu là tìm kiếm Diệp Phàm.
1650 Là hắn sao, đúng thật là hắn sao? Đây là tiếng nói trong lòng của mọi người giờ phút này, là đang tự hỏi, chấn động và nổ vang như sấm sét ở trong lồng ngực!Từng cho rằng người kia hơn phân nửa chính là Diệp Phàm, kỳ thật trong lòng cũng vẫn có hoài nghi, dù sao ba trăm năm trước, Diệp Phàm là liều mạng huyết chiến với chí tôn cổ đại ngã xuống, như thế nào có thể còn xuất hiện?Giờ khắc này, bọn họ tin chắc, người này khẳng định là Diệp Phàm, đúng thật là hắn đã trở lại! Loại ý chí không thể lay chuyển và thủ đoạn cương mãnh vô địch này, cùng với phong cách quen thuộc kia, ngoại trừ hắn còn có thể là ai?Chỉ một chưởng mà thôi, liền giết chết một vị Đại Thánh uy danh hiến hách trong Thần Đình, và còn phá hửy một kiện Đại Thánh khí, quá mức khủng bố, khiến người ta cảm giác một trận sợ run.
1651 Đại chiến bắt đầu rồi!Mọi người xung phong tới phía trước, mục tiêu chỉ có một, đó chính là phải hợp lực bóp chết nam nhân khiến mọi người vừa kính vừa sợ ở giữa trường chiến kia, không để cho hắn chân chính khôi phục và có cơ hội quật khởi.
1652 Huỵết khí tràn ngập, thi thể khắp nơi, Diệp Phàm một mình đứng trên đống thi thể, trầm mặc nhìn quanh hết thảy, không nói một lời, không hề nhích động chỉ như một tòa tượng đá.
1653 Chiến trường yên ắng, màn sương máu nhẹ bay theo gió, chỉ có một Diệp Phàm đứng giữa trường đấu, tất cả địch nhân đều ngã xuống, không còn một người nào dám tranh phong.
1654 Đương nhiên, cũng có người thực nhẫn nhịn, sau khi biết tin tuy rằng khiếp sợ, nhưng con ngươi rất nhanh liền sâu sắc lên, không có lập tức hành động, mà là tĩnh lặng chờ đợi.
1655 Bên kia, hỏa diễm ngút trời Diệp Đồng đối đầu với Thương Viêm. Một người là Thái Dương thể, có được huyết mạch độc nhất vô nhị, chí cường chí đại của Thái Dương Thánh Hoàng.
1656 Hoa Hoa là người thứ nhất giải quyết đối thủ, trấn áp người này, rồi sau đó nhìn tới phía trước, lại nhìn thẳng vào người kế tiếp, đó lại là một nữ ni Phật môn, đến từ A Di Đà cổ tinh vực.
1657 Chín cổ tự trước là chín chữ Đế trong Thái Dương Cổ Kinh, chín cổ tự tiếp sau đó là chín phù triện trong Thái Âm Mẩu Kinh, hai loại tương hợp tương sinh, tiến tới quấn lấy nhau xoay tròn, trực tiếp hút hết Thái Âm tiên hỏa trấn phong ở trong đó.
1658 Kim Thiền Tử áo trắng xuất trần, vuốt cằm, gật gật đầu nói:- Đó là một người cường đại! Những ai muốn xông lên Đế lộ, đều phải vượt qua một cửa của hắn kia!Một ngày này, Doãn Thiên Đức đứng trên một tòa lầu cổ trong Đế Quan, nhìn ra phương xa, hắn đang cảm ứng tiên kinh của Đế Tôn, không bị ảnh hưởng với không khí ở bên ngoài.
1659 Diệp Phàm sắp tới đây để tiến vào Đế Quan, dẫn tới chú ý của mọi người. Ba trăm năm trước hắn liều mạng huyết chiến với chí tôn, ai nấy đều nghĩ hắn đã chết đi, ngày nay có thể sống lại xuất hiện, bản thân hắn chính là một loại kỳ tích lớn nhất!Không nói tới thu hoạch và bệnh kín trong một trận chiến với chí tôn cổ đại, chỉ nói riêng về ẩn tình hắn sống sót đã đủ đáng giá để mọi người đào móc, tất nhiên có đại bí mật kinh thiên, mọi người đều chờ mong biết rõ chân tướng.
1660 Người từng đả bại Loạn cổ Đại đế, mà lại tái hiện ở kiếp này, sao không khiến cho mọi người khiếp sợ, tòa thành này từng lưu lại dấu chân và uy danh của họ.