1701 Vũ trụ mênh mông, quá mức rộng lớn, vô tận tinh hệ ở cách xa nhau rất xa xôi, cùng so sánh sinh mệnh quá ít, mà lại bé nhỏ không đáng kể, bóng tối và lạnh giá luôn là chủ đề vĩnh hằng.
1702 Lần này, bốn viên tinh tú người chết cũng không nhiều lắm, tu sĩ ngã xuống gần vạn, đều là người không muốn rời đi, và tán tu tự do là chính. Nhưng, điều này vẫn như cũ làm cho nội bộ Thiên Đình nghẹn uất một hơi, nghẹn một cục lửa giận! Diệp Phàm, Thánh Hoàng tử, Nhân Ma vừa trở về, đã bị người muốn huyết tẩy hậu viện, sao có thể chịu đựng được.
1703 Chỉ trong nháy mắt này, khí tức Đại đế cổ tràn ngập, tuy rằng không trọn vẹn, nhưng không chịu nổi nhiều trận thai hợp cùng một chỗ, cuồn cuộn cuốn ra một khí cơ chấn nhiếp lục hợp càn khôn, quần tinh này đều rung chuyển.
1704 - Đừng chạy! Bổn hoàng còn chưa có phát uy mà, ngươi chạy trốn như vậy tính cái gì, đứng lại!Hắc Hoàng nhanh chân điên cuồng đuổi theo, ở phía sau kêu to, dai dẳng không bỏ phải lưu lại Đế chủ, mọi người trông thấy đều trợn mắt há hốc mồm.
1705 Thiên Đình hiệp oai đại thắng, một đường truy kích đánh thẳng tới lãnh thổ thống ngự của Thần Đình, công thành chiếm đất, trong một ngày đánh hạ liên tiếp mấy trăm tinh tú tài nguyên, toàn bộ thu vào trong tay.
1706 Chân lộ duy nhất bị người đi tới chung điếm, xông qua một cửa quan cuối cùng, đến tận đây tòa thành Để lộ thần bí này có lẽ sẽ hoàn toàn hiện ra trước mắt mọi người, tiên quang vô tận, chiếu rọi vũ trụ.
1707 Từ muôn đời đến nay lần đầu tiên có nhiều người tới nơi này như vậy, quá khứ đều là một nhóm nhỏ, đều là nhóm người thắng trên Đế lộ tranh hùng. Kiếp này khác nhau rất lớn, rất nhiều người đều đang chờ đợi cơ hội!Kia từng cây từng cây tiên dược bay trên núi cổ, Phù Tang màu vàng rực rỡ, Chu Tước đỏ như lửa.
1708 Trong núi là một hồi chiến loạn tranh bá, quần tinh lóng lánh, mỗi một người đều là anh kiệt sáng rọi một thời đại, nhưng lại tập trung tới cùng nhau, cùng xuất hiện ở một đời.
1709 Một mũi tên bắn chết một vị thiếu chủ vùng cấm, chiến quả này thật hung tàn!Mọi người ngoại trừ kinh sợ còn có thể làm thế nào? Đây không phải là lần đầu tiên Diệp Phàm giết chết huyết mạch của chí tôn, đây là người thứ sáu hay là thứ mấy?Chiến tích đáng sợ, con đường đẫm máu, quá khứ huy hoàng nối thông dưới bước chân Diệp Phàm bắng một con đường khiến người ta phải kinh hãi, rất nhiều người đều phải nhìn lên.
1710 Thiên Cung nguy nga, Tiên Khuyết to lớn, lơ lửng trên mây trắng, nơi đó trời quang mây tạnh tráng lệ kinh người. Mọi người đều ngây dại, cuối cùng thế giới thần bí sớm đã có người nhập chủ, mọi người mất đi ý nghĩ tranh đoạt!Phiến chiến trường này lặng ngắt như tờ, trên bầu trời chỉ có thanh âm uy nghiêm kia vang vọng, như là Đại đế cổ sống lại một lần nữa đứng trên thiên hạ.
1711 Không riêng gì Diệp Phàm, chính là đám Long Mã cũng giống như thấy quỷ bình thường, không nghĩ tới người nhìn thấy trong bức vẽ này, rồi lại chân thật tái hiện ở nhân gian.
1712 Bất Tử Thiên Hậu đến đây, với một loại khí thế đứng trên thiên hạ muốn lão nhân đốn củi phải nhường lại di chỉ Thiên Đình. - Tắm trong máu của chư Đế tọa hóa sống lại, nhất mạch này rốt cuộc đáng sợ tới mức nào.
1713 Đế chủ xuất hiện đánh tới, ở thời khắc mấu chốt này sự cường đại của hắn là không cần hoài nghi, tuyệt đối có thể sánh vai với Bất Tử Thiên Hậu và lão nhân đốn củi.
1714 Thời gian bay nhanh qua hai mươi năm, Đạo Cung thành lập ổn định một phương vũ trụ. Trong thời gian này cũng có chinh phạt, cũng có huyết chiến, nhưng Đạo Cung bị tấn công không lớn.
1715 Bồ đề khắp nơi, Tu Di Sơn tàn phá đã không có tín ngưỡng lực mênh mông như xưa, không hề còn kim quang như thác nước, có chăng chỉ là cỏ cây xanh um và sinh cơ.
1716 - Là ai khẩu khí lớn như vậy, cũng không sợ gió lớn cất đứt đầu lưỡi sao?Hư không vỡ ra, mấy người cùng nhau đi ra, trong đó một người đầu trọc sáng loáng, nói:- Địa phủ thật sự là có khí phách, phong tỏa Thiên Đình toàn phương vị, trong bóng tối điều khiển âm binh âm tướng, đây là muốn trước khi bốn thế lực lớn quyết chiến, giải quyết chúng ta hay sao? Khai chiến thì khai chiến, ai sợ ai!- Thì ra là quý khách Thiên Đình! Không có tiếp đón từ xa nha!Phía sau binh sĩ đi ra một nam nhân, trên người mặc dù có một cổ âm khí, nhưng cũng không khác nhau nhiều lắm so với người bình thường.
1717 Một đêm này, Diệp Phàm nghe Trương Thanh Dương nói về diệu dụng của niệm lực, cùng với khả năng luân hồi sau khi chết đi. - Máu dựa vào thân thể hậu nhân mà tồn tại, một thế hệ lại một thế hệ rèn luyện, săn sóc ân cần, thần thức hóa hình, ngồi xếp bằng trong lòng chúng sinh!Diệp Phàm lẩm bẩm nói, đây là kết quả hắn tiến thêm một bước thôi diễn ra.
1718 Mà trận chiến hơn ba trăm năm trước đó công tích tự nhiên không thể phai mờ. Hắn với thân tuẫn đạo, máu tươi đẫm tinh không, ngã xuống hết mấy trăm năm, rồi trở về như kỳ tích tự nhiên đã trở thành truyền thuyết.
1719 Thiếu niên đứng sừng sững dưới tinh không, tất cả âm binh đều dừng lại, lấp lánh vô số ánh sao, nhưng cũng có từng trận âm khí, một người chặn phía trước con đường đại quân mấy chục vạn.
1720 Truyền đến tiếng rít gào trầm thấp, như là có một đầu dã thú thời đại hồng hoang bị phong ấn đến bây giờ, lúc này đang gào rống, chấn hồn phách người ta như sắp rời thể xác mà đi, toàn thân như muốn nứt ra.