1741 Thần tướng một thế hệ cũng từng cao chót vót, cũng từng vô địch, cũng từng huy hoàng, ở kiếp này đã kết thúc cuộc đời của hắn. Chính như hắn thở dài thê lương như vậy, đây đã không phải thời đại của hắn, đây đã không phải thái cổ trong lòng hắn, tất cả vinh quang đều chôn vùi ở quá khứ, một đi không còn trở lại nữa.
1742 Đây là một loại khiêu khích, lại là một loại miệt thị! Một hậu bối đến từ đương thời, cách xa nhau cũng không biết bao nhiêu đời khiêu chiến, trên mặt đầu sỏ Địa phủ ý cười không giảm, từ xa xa đi tới, nhưng sát ý càng dày đặc thêm vài phần.
1743 Chư hùng hoảng sợ, tám thần tướng a, đó là nhân vật thần thoại từ thuở nhô đã từng nghe nói, là kẻ phong thần trước thái cổ từng đi theo bên cạnh Bất Tử Thiên Hoàng, giây lát đã chết đi hai người, tất cả đều là bị một người giết chết, sao không khiến người ta kinh hãi?Diệp Phàm đi tới, toàn thân đẫm máu, đó là máu của thần tướng dính trên người hắn, ngay cả sợi tóc đều nhuộm đỏ làm cho hẳn thoạt nhìn có một loại khí chất của ma tính.
1744 Hai người kia rời đi thật lâu, phiến chiến trường này vẫn còn trong cảnh vên tĩnh, hai nhân vật tuyệt thế vừa ra, hào hùng vạn trượng chân chính, làm cho thiên địa này cũng không còn có màu sắc sáng rọi!Ta sống ta cười ta tiêu sái, ta buồn ta giận ta độc tôn! Khi còn sống đi vào trên đời này, không thể tự mình lựa chọn, khi chết do ta không phải do trời, phải kết thúc trong huy hoàng cực hạn!Bọn họ đây là muốn đi cấm địa Sinh Mệnh nha lại cười lớn, không thèm để ý con đường phía trước, trên mặt là sáng lạn như vậy, hào phóng với tùy ý như vậy, muốn đi chém chí tôn!Mọi người đều sợ ngây người, nói không ra lời!Như thế nào lại có người như vậy? Đi vào cấm địa Sinh Mệnh nha, mà giống như lửng thửng đi dạo trong sân nhà, vừa cười vừa cuồng ca, lưng đeo cung, tay cầm thiết qua, cứ như vậy đi chinh chiến!Không có phô trương gì long trọng, không có thanh thế gì kinh thiên động địa, chỉ là đơn giản như vậy! Cuối cùng của vận mệnh, trong ánh lửa sáng lạn nở rộ ra chiếu rọi vầng hào quang cả bộ cổ sử tu luyện.
1745 Đó là mảnh nhỏ thời gian, tản đi các nơi khắp vũ trụ, nhìn không thấy cảnh tượng chân thật, chỉ là thấy được một phần hình ảnh vỡ vụn. Hiển nhiên, phiến vũ trụ nơi đó bị đánh đập nổ tung!Ánh mắt của Thiếu niên vẫn trong sáng có thần như vậy, hắn vô cùng chuyên chú, cả vật thể cây cung cứng đen nhánh bị kéo cong, không có mũi tên, hắn triệu hoán tới một dải thiên hà, ngưng tụ thành một mũi tên Thần vũ trụ, ẩn chứa tinh khí thần có thể khai thiên lập địa của hắn!Mà ở xa xa, một thân ảnh cổ xưa từ trong Âm phủ bị đánh vỡ đi ra, mặc giáp trụ màu đen, toàn thân đen nhánh, khôi giáp che kín cả bộ mặt và ánh mắt.
1746 Diêm La Điện chủ đã chết, bị Diệp Phàm đánh chết, hóa thành một mảng máu và xương, lót dưới chân hắn!Đối mặt với kết quả này, bất cứ người nào đều phải kinh sợ, một vị sắp sửa thành đạo a, cứ như vậy chết đi, sao không khiến cho mọi người rung động?Thân là đầu sỏ Địa phủ, nắm trong tay vận mệnh của người trong thiên hạ, là một vị Âm Thần tiên thiên, nhưng cũng không thể nắm được sinh tử của chính mình, phải bước vào luân hồi.
1747 - Tốt hơn là để hắn đi thôi! Chấp niệm quá sâu, tâm nguyện còn không thành, không chết không tiêu tan!Lão nhân đốn củi nói, mặc dù đây không phải là đệ nhất thần tướng chân chính, nhưng cũng có được chiến lực đáng sợ!Khắp nơi rơi vào cảnh vẻn tĩnh, không có người nào nói chuyện, không có người nào nhiều lời, bất kể là địch hay ta đều nỗi lòng phức tạp.
1748 Bất Tử Thiên Đao như tia sáng mặt trời đầu tiên trước khi khai thiên lập địa, thân đao trong suốt, chùm tia sáng vô cùng rực rỡ, chấn nhiếp lòng người, đao khí như biến lan rộng, chấn động tinh không muôn đời.
1749 Thanh Liên cắm rễ trong vũ trụ, hấp thu lực lượng hư không lớn mạnh bản thân mình, nó so với cây cổ thụ che trời còn muốn lớn hơn, rễ cây to chắc giống như những con rồng uốn mình chìm sâu vào trong tinh không.
1750 Đây là thần tích. Độc Nhân Đại đế sống lại, tái hiện nhân gian!Mọi người đều ngây dại, trố mắt nhìn trân trối, khó có thể tin. Kỳ tích này quả thực là khó tin nhất, cái thân Ma Quân hóa thành người, một lần nữa quân lâm nhân gian.
1751 Toàn trường này, cảnh tượng này, sao người ta có thể bình tĩnh, một bàn chân ngọc trắng nõn đạp ở trên Thiên Đao, đón gió mạnh vũ trụ mà đứng, tao nhã tài hoa.
1752 Bất Tử Thiên Đao được xưng là đệ nhất trong các loại đao từ muôn đời đến nay bị chặt đứt, hàn quang cuốn đi khắp tinh không, thần mang chiếu sáng bát hoang, kết quả này khiến mọi người rúng động.
1753 Khí tức Hoàng Đạo khuếch tán, nhưng rất nhanh lại bình tĩnh xuống, giống như cũng không có phát sinh chuyện gì, nhưng trong lòng mọi người lại tràn ngập khẩn trương và sợ hãi, yên lặng chờ đợi.
1754 Tương truyền cổ xưa, viên đại tinh này bản thân chính là một chỗ cấm địa Sinh Mệnh, đương nhiên là ở quá khứ cực kỳ xa xôi, sau lại biến đổi, xuất hiện rất nhiều chủng tộc cường đại, sinh tồn ở nơi này.
1755 Núi không cao, đường lên núi xem ra cũng rất cũ nát, gian nhà đá ngói xám rui gỗ mục nát, một giàn cây nho già ở bên cạnh, làm bạn với một gốc cây khô, thấy thế nào đều là cảnh tượng hoang vắng tiêu điều.
1756 "Boong!"Tiếng chuông du dương quanh quẩn, gột rửa tâm thần người ta, làm cho thân xác người ta thư giãn, cùng có một loại cảm ngộ như được dẫn đắt rất lớn.
1757 Ánh sao lấp lánh đầy trời như đom đóm, lúc này đang rất nhanh dập tắt, trong bóng đêm một bàn tay to màu đen thò tới, che khuất cả phiến tinh không này, tất cả tinh tú đều nổ tung.
1758 Diệp Phàm ngồi ở nơi đó một ngày một đêm cũng không hề nhúc nhích một chút, đến cuối cùng hắn mờ mắt dáng rất mòi mệt. Đúng vậy, trong lòng hắn rất khổ sở, nghĩ hết mọi khả năng hắn thật sự không có biện pháp nào có thể thực hiện.
1759 Diệp Phàm nói không nên lời, khó có thể tuyên bố tin tức như vậy. Trên Điểm Tướng Đài, hắn một người cô lập, vài lần há miệng, lại bị đầy chua xót chận lại trong miệng.
1760 Thiên Đình tản đi, các tướng sĩ cỡi giáp quy điền, phóng ngựa tản đi khắp nơi, một kế thừa to lớn cứ như vậy trở thành quá khứ. Tin tức vừa ra, mọi người đều không tin, cảm thấy được thực giả dối.