1801 Cỏ cây héo rù lại phồn vinh, gió tuyết và mầm xanh đến rồi lại đi, nhân gian thay đổi, Phàm giới cũng không biết mất đi bao nhiêu thế hệ, trở thành khói bụi.
1802 Thanh âm của hắn không cao, nhưng đủ để chấn động các đại tinh hải. Năm trăm năm trôi qua, Diệp Phàm vẫn chưa từng xuất thế, rất nhiều người đều hoài nghi, có phải hắn ở trong trận chiến thành tiên bị đánh tàn phế hay không? Không nghĩ tới hôm nay lại cường thế như vậy, các tộc đều run sợ.
1803 Trăm năm trôi qua, Diệp Đồng lại nếm thử độ kiếp, mong được rảo bước tiến lên lĩnh vực Đại đế, nghịch thiên thay đổi pháp tắc đại đạo, và tìm chỗ đứng sừng sững trên đỉnh cao võ đạo.
1804 Diệp Phàm cầm trong tay Thần tinh, bên trong có một ngọn lửa đang bùng cháy, một cổ khí tức sinh mệnh tràn đầy tràn ra, đây là căn nguyên hỏa vô thượng của một vị Đại đế chân chính.
1805 Linh Hoàng ngồi xếp bằng trên chiến xa cổ xưa, tóc đen giống như tinh hà, lấp lánh sáng dày rậm, ánh mắt lạnh giá sắc như lưỡi đao, hắn vỗ binh khí trên đùi "ôna" một tiếng, một thanh linh đao vô cùng sắc bén hóa thành như một dải tơ bay tới, chém về phía đầu Diệp Phàm.
1806 Bốn đại vùng cấm đều xuất hiện, đứng sừng sững đồ sộ, hợp thành một thể bao vây Diệp Phàm trong đó!Tuy rằng không phải thực thể buông xuống, nhưng loại dấu ấn này không khác gi so với cảnh tượng chân thật, núi sỏng to lớn, đại trận hiện lên, thật sự là một loại địa phương tuyệt diệt.
1807 Máu tươi bắn tung toé lên cao ba ngàn thước, đây là một loại miêu tả chân thật, Diệp Phàm hàm sâu trong tuyệt trận, gặp cả ngàn đạo kiếm khí, thân bị thương nặng.
1808 - Các ngươi, nhưng lại trong vô tri vô giác đạt tới cảnh giới này?Thi Hoàng khiếp sợ, những biến cố này quá đột ngột, vượt qua tưởng tượng và dự liệu của hắn.
1809 Người nói chuyện diện mạo bình thường, bình thường đến không có gì kỳ lạ, đúng là Tnrơng Bách Nhẫn, phàm thể của một giới, thế nhưng tu vi chân thật lại sâu không lường được, lai lịch thần bí không người nào biết rõ.
1810 Người kia nghiên cứu về Luân hồi ấn mà người xưa, kẻ nay đều không ai sánh bằng. Trên con đường này có thể xima là thủy tổ. Vả lại đối với người trong thi đạo có thể hoàn toàn nắm trong tay.
1811 Chiến trường thần thoại nứt ra, chưa từng có một thời đại nào thảm thiết giống như hiện tại, nhiều cường giả như vậy tham chiến, lập tức chết đi bốn đại chí tôn, vết máu loang lổ, thi thể hài cốt chí tôn nằm ngang dọc.
1812 Khúc dạo đầu huy hoàng, bức họa nhiễm máu, kết cục thê lương, làm cho các Hoàng giả vô thượng trong cấm địa trầm mặc một trận, trong lòng có quá nhiều cảm xúc.
1813 Trong Bất Tử Son, Diệp Phàm ngồi xếp bằng, khoảng cách bình định Thần Khư đã qua đi một trăm năm, hơn phân nửa thời gian hắn đều nhắm mắt ngộ đạo. - Sư phụ! Ngài cảm thấy Kim Ô Đại đế người này như thế nào? Con cảm thấy có thể sẽ trở thành một mầm tai họa đó! Một trăm năm trước, trận chiến ấy tuy rằng hắn tương trợ chúng ta, nhưng là lựa chọn thời cơ nhúng tay.
1814 Khi một cánh hoa cuối cùng nở rộ, từ trong Thiên Đình chùm tia sáng xông thẳng lên trời cao, xuyên qua vũ trụ, không có người nào biết nơi này đã xảy ra chuyện gi, ở bên ngoài tất cả đều kinh sợ.
1815 Mọi âm thanh đều im bặt, không có một chút tiếng động, Diệp Phàm đứng một mình, ngóng nhìn vào chỗ sâu trong tinh vực. Cả thế gian đều chú ý theo dõi, mọi người đều đang chờ đợi một trận chiến này.
1816 Một trận chiến kết thúc, Diêu Quang mất đi, làm trong lòng mỗi người tự phức tạp. Tu sĩ chinh chiến cả đời, tranh với trời, tranh với đất, tranh với người, tranh với chính mình.
1817 Chín tòa Thánh sơn trong cấm địa Thái cổ sớm đã sụp đổ, tuy nhiên nơi này ngày nay vẫn như trước cây cối sum xuê, ở trung tâm có một cái vực sâu thật lòn, thẳng vào trong lòng đất.
1818 Con đường một thế hệ lại một thế hệ người đi qua để thành tiên chính là con đường thành tiên. . . Diệp Phàm từ đầu lạnh đến chân, những lời này làm cho hắn nghĩ tới rất nhiều, bị kích động mạnh.
1819 Đây là một niên đại rực rỡ cực hạn, là một thịnh thế xưa nay chưa từng có, anh kiệt thật sự quá nhiều, tích lũy từ muôn đời phát ra ở kiếp này, huy hoàng đến khiến người ta ngạc nhiên thán phục.
1820 - Chờ ta phá vỡ vạn đạo, các người hãy tiến vào độ kiếp!Đây là Diệp Phàm rống to, sau đó vọt vào trong lôi đỉnh. Trận đại kiếp nạn này trước đó chưa từng có, cũng không biết có bao nhiêu tinh tú trên vòm trời rộng lớn biến thành từng mảng phế tinh, lôi hải mờ mịt, thần tắc bay loạn đầy trời, hủy diệt sinh mệnh thể.
Thể loại: Khoa Huyễn, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Tiên Hiệp
Số chương: 50