1661 Đế Thành rất lớn, có người nói là Để Tôn dựng lên, cũng có người nói sớm hơn, khó có thể khảo chứng. Nó rất rộng lớn, tối thiểu Diệp Phàm nhìn quen toàn trường rộng lớn, đi qua rất nhiều địa phương đều rất kinh ngạc.
1662 Diệp Phàm đến đây cường thế như vậy, mặc dù mất đi pháp và đạo vẫn như cũ đánh chết tươi đệ tử của Trường Sinh Thiên Tôn, dùng phương thức cường thế này tuyên cáo hắn đã trở về.
1663 Nam nữ già trẻ đều có, có khóc cũng có cười, thiên binh thiên tướng cũng không ít, tiếng trống trận ù ù đánh tới phía trước, cái đầu trọc bóng lưởng của Hoa Hoa đều thiếu chút nữa bị một ít Pháp bảo đập trúng.
1664 - Bé sống lại rồi!Rất nhiều người đều cùng nhau kêu to, vô cùng kích động. Cô bé ngủ say ở trong cự khuyết trung tâm Thiên Đình đã rất nhiều năm, đến nay vẫn không có hô hấp, không có tim đập, thân thể lạnh như băng, mọi người vô cùng sợ hãi.
1665 Đây là một thời kỳ thịnh thế hoàng kim, cũng là một thời đại thảm thiết. Rất nhiều anh kiệt, xưng được với tư chất ngút trời, nhưng kết quả lại ở trước mặt cường giả mạnh hơn phải ảm đạm, đổ máu trên chiến trường.
1666 - Hỏa Liên tử bốn vạn năm đây! Sinh trưởng ở chỗ sâu trong địa tâm hỏa, cắm rễ trong dung nham, sắp lột xác thành Dược Vương! Ghé vô, ghé vô. . . đừng bỏ lỡ!- Thiên Yêu huyết tinh đây! Một vị Yêu chủ cái thế ngã xuống, sau đó một thân tinh huyết ở bồng lai tiên cảnh hóa thành yêu tinh, vô giá đây!- Địa long mạch tinh túy đây! Thần liệu xưa nay hiếm thấy, cuộc đời này khó gặp đây!Thần Phạt Thành, phi thường phồn hoa, các loại tiếng rao hàng liên tiếp ồn ào, nơi này không có kẻ yếu, đều là tu sĩ cường đại, nên thiên tài địa bảo trao đổi tự nhiên không phải là nhỏ.
1667 - Ta xem ra ngươi thực muốn chiến một trận cùng ta, phải không?Diệp Phàm ngồi xếp bằng trên đạo đài, thần sắc bình thản, không vui không buồn nhìn về phía Vũ Mặc.
1668 Từng chiếc từng chiếc chiến xa đồng thau ù ù mà đến, nơi bánh xe lăn qua, bầu trời đều lay động, trên xe đứng hàng hàng binh sĩ, từng người đều mặc giáp trụ đồng thau, cầm trong tay chiến qua sáng bóng lạnh như băng, mũi nhọn sắc bén nhìn thấy mà phát lạnh.
1669 Một phương Thần Đình bọn họ đã tính toán sẵn tình huống xấu nhất, một khi giết chết Diệp Phàm phải chịu đựng thế gian bêu danh. Đến lúc đó mặc dù thật sự phải trả cái giá phải trả thì cứ đẩy ra một vài người chịu tội thay.
1670 Thân thể thành Đế, tuỵ ràng có thêm một chữ "Chuẩn" ở phía trước, nhưng cũng đủ để chấn nhiếp thế gian. Nên biết rằng Diệp Phàm sống sót đều thực gian nan, đã ảm đạm thoái ẩn, hiện tại lại trở về như vậy.
1671 Trên người Diệp Phàm máu tươi chảy đầm đia, máu màu vàng giảm bớt, máu màu đỏ tươi tăng nhiều, sáng lóng lánh, trong sáng như kim cương, đó là máu huyết tinh thuần nhất của Thánh thể.
1672 Tòa thành thực bao la hùng vĩ, dụng tâm nhìn có thể phát giác đều là dùng tinh tú xây thành. Ngay cả Hắc Hoàng, Đông Phương Dã nhìn quen toàn cảnh hoành tráng cũng đều có điếm sợ run, nơi này phải dùng hết bao nhiêu viên tinh tú?Mỗi một viên tinh tú đều bị luyện hóa, không đều nhau từ nhỏ bằng chậu rửa mặt đến dài tới mấy trượng.
1673 Ngày nay, không ngờ lại gặp nhau, đại hán râu ria xồm xòm này khẳng định có vấn đề, không phải người phàm. - Năm đó thu hai thằng nhóc làm đồ đệ bị cự tuyệt, hôm nay đưa cung lại bị từ chối, lão nhân gia ta muốn làm người tốt khó vậy sao?Đại hán râu ria xồm xòm lắc đầu, xoay người lẫn vào trong đám đông.
1674 - Không sai!Cơ Thành Đạo như một cây tiêu thương ghim chặt ở nơi đó, thần sắc không biến đổi, chiến ý xông thẳng tới trời cao, khí thế kéo lên tới cực hạn.
1675 - Diệp tiền bối nhất định phải bảo trọng nha! Chân lộ duy nhất này rất hỗn loạn, ta cảm thấy lão nhân gia ngài hẳn là ở địa phương an toàn tu dưỡng trăm ngàn năm, chờ chân chính khôi phục đạo hạnh rồi hãy cường thế quay lại! Thời điếm đó ai dám tranh phong?- Đạo hạnh chưa phục hồi đã tới rồi, quá nóng vội mà!Có người thực trực tiếp, lột trần khiếm khuyết của hắn.
1676 Rất nhiều người quen biết chua xót trong lòng! Hơn ba ừăm năm sau qua đi, ngay cả vết máu tàn văn của chí tôn cũng không thể ngăn cản bước chân của Diệp Phàm, hắn không chỉ còn sống, mà còn thành tựu Chuẩn đế, bóng dáng hắn càng ngày càng xa, còn làm thế nào đuổi kịp?Chẳng bao lâu trước đây, bọn họ là đối thủ của Thánh thể Diệp Phàm, từng tranh hùng với hắn, thậm chí ở một giai đoạn nào đó cảnh giới tu vi còn cao hơn hắn, ở tinh không cổ lộ phía trước nhìn xuống kẻ đến sau.
1677 Diêu Quang tư chất ngút trời, để đi vào cảnh giới Chuẩn đế! Bất cứ lúc nào, hắn đều rất sáng chói, như một thần linh đang phát sáng, ngay cả sợi tóc đều nhuộm một lớp hào quang màu vàng, làm cho người ta có cảm giác như gió xuân mát dịu.
1678 - Tiểu Đức Tử muốn chiến một trận, nhưng cũng không muốn chết, bỏ lại một kiện binh khí Chuẩn đế tìm đường lui, thật sự là hào phóng nha!Hắc Hoàng chùi nước miếng, bằng không nước miếng sắp chảy xuống đất.
1679 - Thành Đạo này, ngươi suy nghĩ cho cha mẹ, cũng không nghĩ lại cho cô cô ngươi, nghĩ lại cho cô phụ ngươi, nghĩ lại cho chúng ta? Trăm điều thiện chữ hiếu là trước tiên, đều phải suy nghĩ cho chu đáo nha!Hắc Hoàng rất không phúc hậu, ý tứ rõ ràng, dù sao dùng danh nghĩa của Cơ Hạo Nguyệt đánh Thần Tôn, tự nhiên cũng có thể mượn danh nghĩa của Cơ Tử Nguyệt cùng với đám người bọn họ này đánh cho hắn một trận.
1680 Hai chữ Thanh Đế run run, chấn động mấy ngọn núi lớn ở cổ địa Thần tộc, vạn cây rung chuyển, trăm hoa rơi rụng tung bay lấp lánh đầy trời. Bên ngoài đại trận, mấy người Hắc Hoàng, Bàng Bác, Đông Phương Dã, Lý Hắc Thủy.
Thể loại: Huyền Huyễn, Kiếm Hiệp, Tiên Hiệp, Dị Giới, Võng Du
Số chương: 50