1581 Không chỉ có Diệp Phàm cứng họng, chính là Cơ Tử và Thánh Hoàng tử cũng như thế. Tất cả đều có điếm ngẩn người. Hắc Hoàng lại xuất hiện ở đây, đạp trúng "bẫy", thật sự làm cho mấy người không biết nói gì.
1582 Vũ trụ lạnh như băng, phi thường yên tĩnh, một chút thanh âm cũng không có, xa xa có tinh quang xẹt qua, càng điền thêm một loại âm u tĩnh mịch. - Như thế nào không xuất hiện? Bạn đang đọc truyện được lấy tại T.
1583 - Ai sợ ai! Bổn hoàng còn muốn giết ngươi đấy! Ngươi hủy đạo quả ta, sẽ bị sét đánh!Hắc Hoàng đối chọi gay gắt, mà còn phi thường vô sỉ kêu lên:- Lớp da của ngươi mặc ở trên người ta thực không thoải mái chút nào!Đằng Xà rốt cuộc không kiềm nổi, phun ra một ngụm máu rắn.
1584 - Giỏi nha! Hạo Nguyệt huynh, không báo một tiếng liền có con nhỏ, cứ như vậy mang về! Huynh này không phải làm cho chúng ta sốt ruột sao? So với huynh chúng ta cũng quá lạc hậu đi!Lý Hắc Thủy nói.
1585 - Cái gì? Sư phụ sắp thành hôn, ta mới rời đi một lát mà thôi nha, như thế nào nhanh như vậy chứ! Ta còn tưởng rằng Hạo Nguyệt sư bá sẽ hành hung sư phụ một trận chứ!Hoa Hoa rất không phúc hậu nói.
1586 Nghe tin Bạch Y Thần Vương trở về, trong lòng Diệp Phàm vô cùng kích động, Thần Vương không phải sư phụ, nhưng tương đương với ân sư, truyền cho hắn thánh pháp, vả lại còn có ơn tái sinh với hắn.
1587 Diệp Phàm tay phải như tấm bia, mặt trên che kín phù văn màu vàng, đây là đạo của hắn, phát ra tiếng "ù ù", cổ xưa mà huyền ảo khó hiểu, là đạo tắc mãi mãi trường tồn, vĩnh hằng không thay đổi.
1588 Đây là một đứa nhỏ chừng sáu tuổi, ngay thắt lưng lượn lờ hỗn độn khí, con ngươi như bảo thạch, tóc đen tự nhiên xỏa xuống đầu vai, rất là trong sáng, có được linh khí hiếm thấy.
1589 Trên mặt Thần Minh hắc tuyến một đạo lại một đạo, nghe tiểu mập mạp nói xằng nói bậy, lại một câu đều không thể phản bác, dù sao cũng không thể so đo một đứa trẻ chừng hai ba tuổi?- Ta đạp ngươi bể phổi a!- Tiểu tử về nhà mẹ ngươi đều không nhận ra, gọi ngươi là đầu heo mập!- Đấu với ta, Thiên Vương lão tử đến đây đều không được, chỉ một đứa nhỏ như ngươi cũng muốn tranh phong cùng bản đại nhân, còn kém cách xa vạn dặm!Tiểu mập mạp vừa trấn áp đối thủ, vừa lầu bầu, lẩm bẩm không ngừng, làm ra bộ dáng ta đây, cũng không nhìn xem chính mình mới chút xíu tuổi.
1590 Mọi người đều ngây dại, tóc gáy trên người vù vù phát lạnh, hơi lạnh theo lỗ chân lông rót vào trong, trong nháy mắt lạnh từ đầu đến chân. Đây là một cảnh tượng nơi nào vậy? Trên mặt đất máu chảy thành vũng, ngàn.
1591 Một tấm giấy viết thư mà thôi, nhưng lại tỏa ra hào quang sáng lạn, phát ra một loại uy nghiêm của Đại đế, như là có một chí tôn vô thượng xuất thế đứng trên thiên hạ, làm cho nhật nguyệt sơn hà thất sắc!Trên phong thư này vờn quanh vầng sáng lấp lánh phi thường dịu dàng, nội liễm một cổ khí tức khiến mọi người kính sợ, rất nhiều người đều thiếu chút nữa sụp xuống quỳ lạy.
1592 Áp lực cực lớn khôn cùng!Mọi người đều cảm giác như có một ngọn núi lớn đè nặng trong lòng, gần như hít thở không thông, nguyên thần đều sắp nổ tung. Nhất là người có chí trên Đế lộ, đều trầm mặc! Đây như là một ngọn núi lớn không thể lật nhào, ngăn chặn con đường phía trước của họ, làm cho mọi người không còn nhìn thấy hy vọng.
1593 Đế tháp bay đi, nó có uy thể khôn cùng, khí thế bàng bạc, cộng chấn cùng thiên đạo, Diệp Phàm bọn họ cũng không ngăn cản, mà Cơ gia cũng không có dùng trận văn Đại đế ngăn chặn, để mặc nó rời đi.
1594 Tiếp sau là Phong Hoàng Thánh chủ Phong Tộc, nàng cũng đi lại đây, nói:- Chúc mừng!Giữa hai người cũng từng có một đoạn chuyện cũ, quay đầu lại bừng tỉnh như mới ngay ngày hôm qua.
1595 Bảy đại cấm địa Sinh Mệnh hào quang xông thẳng lên trời cao, khí tức chí tôn mơ hồ xuyên thấu ra tràn ngập, chỉ là từng tia từng tia như vậy mà thôi, đã khiến cho quần hùng trong thiên địa khiếp sợ, trong lòng sinh ra sợ hãi khôn cùng, gần như phải quỳ sụp sát trên mặt đất.
1596 Ngay trong ngày Tân hôn đó, Tiên lộ nổ tung, sáng sớm hôm sau Diệp Phàm tự nhiên cũng đến đây. Đã xảy ra đại sự như vậy, bất kể là ai đều không ngồi yên được, không có một thế lực lớn nào có thể bình tĩnh.
1597 Hắc Hoàng chạy như bay thẳng tới hướng Bắc Vực, gần như điên cuồng, thần sắc vô cùng kích động, cặp mắt to rơi xuống nước mắt, chưa từng thấy loại chân tình đến phát điên này của nó.
1598 - Đúng thật là Vô Thủy Đại đế sao?Ngay cả Diệp Phàm đều cả kinh kêu lên. Nam nhân cường đại này chẳng lẽ còn sống, điều này không khỏi quá mức kinh thế hãi tục.
1599 - Vô Thủy Đại đế còn sống không?Diệp Phàm lẩm bẩm nói, sắc mặt ngưng trọng. Nếu là thực, sẽ phủ định rất nhiều lẽ thường ở quá khứ, tất nhiên sẽ chấn khiếp nhân gian giới.
1600 Chư cường Vực ngoại mỗi người đều mặt dài ra, thật sự quá phẫn nộ, người tham gia ai cũng xấu hổ không thôi. Nhất là chính bản thân Hắc Hoàng, hận không thể đập đầu xuống đất.